cảm thấy con cháu có mẹ ruột chăm sóc là tốt nhất. Thật có lỗi.”
Triệu Đạt nói: “Chuyện này không phải trò đùa, tất cả đều biết cháu và con
gái bác sắp kết hôn. Giờ cháu lại nói không kết hôn thì sẽ không kết hôn nữa ư, như vậy Vịnh Oái sau này còn dám gặp ai?”
“Thực xin lỗi, tóm lại là sẽ không có hôn lễ. Tổn thất bao nhiêu cháu xin chịu toàn bộ trách nhiệm.”
Bà Triệu cuối cùng nhịn không nổi nữa, gào to: “Cậu có thể chịu trách
nhiệm gì, cậu xem Vịnh Oái của chúng tôi hiện tại bị cậu làm cho thành
dạnh gì rồi? Đều là do các người đôi cẩu nam nữ này làm hại, cậu đừng
tưởng rằng Trần gia các cậu giỏi, con gái nhà chúng tôi cũng không để
cho người khác khi dễ như vậy đâu!”
Nói đến nước này, anh không muốn nói thêm gì nữa: “Bác gái, xin chú ý cách
dùng từ. Chiều nay cháu sẽ chính thức công bố hủy bỏ hôn lễ.” Phía sau
truyền đến tiếng gào thét của bà Triệu.
Chuyến đi này, anh đã hết phận sự.
Sau khi trở về, anh bảo bộ phận quan hệ xã hội của công ty thông báo tin
hủy hôn, chính thức công bố hôn lễ ngày 28 của anh và Triệu Vịnh Oái hủy bỏ. Anh không nói lý do nhưng bên truyền thông cũng đoán ra được phần
nào, bởi vì anh không ngại công khai xuất hiện bên con gái và một người
phụ nữ lạ.
Nhiều trang báo xin phỏng vấn nhưng anh đều từ chối.
Tất cả các tờ báo đều đăng tin về sự kiện ầm ĩ này.
Từ Y Khả lo lắng hỏi: “Như vậy có quá đáng lắm không, chúng ta có thể đi
đến được ngày hôm nay cũng không phải là dễ dàng, em chưa hề nghĩ rằng
sẽ làm tổn thương đến người khác.”
Anh không cho là đúng: “Mỗi ngày biết bao là tin tức, qua một thời gian mọi người sẽ quên đi thôi. Hơn nữa hai chúng ta cũng không phải mờ ám, em
chính là phu nhân của Trần Mặc Dương anh, cũng chính là mẹ của con anh.”
Nghe vậy, trong lòng cô cảm thấy rất ngọt ngào, nhưng ngoài miệng lại bảo:
“Ai nói em là phu nhân của anh, chúng ta còn chưa có kết hôn mà! Em vẫn
là Từ tiểu thư!”
Anh kề sát trán cô: “Từ tiểu thư, chúng ta khi nào thì kết hôn.”
Cô tựa vào ngực anh: “Đợi một thời gian nữa, hiện tại không phải là thời điểm để cử hành hôn lễ.”
Nếu bây giờ tổ chức hôn lễ ,như vậy thật là không đúng đối với Triệu Vịnh Oái.
Hơn nữa đến thời điểm này bà Từ vẫn không nhắc đến chuyện này, từ sau khi
trở về đây, mẹ cô chưa hề nhắc đến tên Trần Mặc Dương. Mấy lần cô muốn
mở miệng nhưng đều bị ánh mắt của mẹ làm cho nuốt ngược trở lại, có lần
cô thử hỏi: “Mẹ, con đưa Loan Loan về gặp mẹ nhé, Loan Loan rất đáng
yêu, mẹ còn chưa được nghe con bé gọi một tiếng bà ngoại.”
Bà không nói gì, chỉ lạnh lùng nhìn cô, sau đó đứng dậy đến bàn thờ lau ảnh cho bố rồi bỏ về phòng.
Việc này cô không nói cho Trần Mặc Dương biết, anh đã phải giải quyết rất nhiều chuyện, cô không muốn anh phải phiền lòng.
Chuyện làm cô vui mừng là Y Trạch bình an vô sự. Cô không biết anh đã dùng
biện pháp gì, chắc là sợ cô lo lắng, nên anh không nhắc gì đến chuyện
của Chương Kinh Hoa. Cô hiểu tính anh, anh ra tay rất tàn nhẫn, lần này
chỉ sợ Chương Kinh Hoa khó có thể thoát chết.
Giữa trưa, Văn Kỳ gọi điện thoại cho cô, nói là từ sau khi trở về chưa mời
cô được bữa cơm nào. Từ Y Khả trong lòng biết rõ, đây không chỉ là bữa
cơm thông thường.
Khi cô đến, Văn Kỳ đã đợi ở bên trong, sau khi trở về cũng gặp qua vài lần, mỗi lần đều là vội vàng nên không có thời gian tán gẫu.
Tình bạn trong sáng ngây thơ của họ đã dần phai mờ bởi thời gian.
Văn kỳ vốn là người khôn khéo, hơn nữa ở bên Chương Kinh Hoa tôi luyện hai ba năm đủ để sống với nhiều khuôn mặt.
Sau khi ngồi xuống, Văn Kỳ đưa menu cho cô: “Vốn muốn gặp cậu từ lâu, nhưng tớ cứ bận mãi, giờ mới gặp được.”
Từ Y Khả gật đầu,thức ăn trên menu đủ loại, cô chọn vài món, rồi đưa cho phục vụ.
“Văn Kỳ, cậu ổn chứ?” Từ Y Khả chân thành hỏi, cho dù vì âm mưu cô cũng hi
vọng Văn Kỳ có thể tốt một chút. Không phải cô giả nhân giả nghĩa. Trong giai đoạn cô gặp khó khăn, bị đồn thổi, cũng chỉ có Văn Kỳ và Đinh Tĩnh ở bên cạnh. Cho nên dù đã xảy ra việc gì, cô chưa bao giờ coi Văn Kỳ
như người xa lạ, lại càng không coi là kẻ địch.
Văn Kỳ trầm mặc một hồi, cười tự giễu: “Còn có thể như thế nào nữa, đi đâu mới tốt đây?”
“Văn Kỳ……”
“Không cần an ủi mình, con đường là mình tự chọn, mình không hối hận. Ít nhất
thì Chương Kinh Hoa giúp mình không phải lo cơm áo, thật ra cho dù mình
chỉ là tình nhân nhưng dù sao vẫn tốt hơn người vợ chỉ là bình phong
kia. Vợ Chương Kinh Hoa nhìn thấy mình còn phải khép nép. Đương nhiên
mình biết người khác ở sau lưng mình nói gì, Y Khả, chắc có lẽ chính cậu cũng đang khinh thường mình đúng không?”
“Mình không có tư cách nói ai cả, mình biết cậu cũng có điều bất đắc dĩ và
khó xử. Nhưng đi trên con đường này, cậu cũng đã trả giá không hề ít cho việc này, quan trọng nhất là cậu có cảm thấy vui, thấy thoải mái
không?”
Văn Kỳ nói: “Trước kia vẫn luôn thấy cậu ngốc, mình ở bên cạnh nhìn thấy
cậu dần thay đổi, ngẫm lại cậu chính là người thông minh nhất trong ba
người chúng ta. Y Khả, cậu biết không, kỳ thật mình rất ghen tỵ với cậu. Khi đó mình nhớ rằng cậu có bản lĩnh gì mà khiế