ấy bố.
Hơn nữa từ đó về sau cứ mỗi lần Loan Loan nhìn thấy một cô gái trẻ tuổi có
mái tóc dài thì đều nói với anh đó là mẹ. Mỗi lần như vậy lòng Trần Mặc
Dương lại đau như cắt. Con gái đã dần lớn lên, đã bắt đầu ý thức được
muốn một gia đình trọn vẹn , có một người bố và một người mẹ.
Loan Loan vừa nghe bố nói muốn đưa cô bé đến trường mẫu giáo,miệng liền chu
ra, đôi mắt đen nhanh đã bắt đầu ngấn nước: “Không đi đâu, bố xấu lắm…”
hai tay còn dụi dụi mắt.
Từ nhỏ cô bé đã được Trần Mặc Dương nuông chiều nên có hơi nũng nịu yếu
đuối, may mắn thay là cũng không quá lắm, chỉ là cô rất thích khóc điểm
này giống với mẹ cô bé như đúc.
Mỗi lần nhìn thấy con gái khóc, Trần Mặc Dương sẽ lại nhớ tới Từ Y Khả, Lúc cô ra đi anh không có tiễn, anh đưa tiền cô nhận nhưng với điều kiện là không được liên lạc với cô!
Hai năm nay không phải anh không nghĩ đến việc tìm cô, cho dù chỉ là lén
lút nhìn cô một cái, nhưng là anh sợ gặp cô rồi anh sẽ không chịu được
lại muốn cô quay lại, sợ lại ép cô lâm vào hoàn cảnh tiến thoái lưỡng
nam.
Đã hơn hai năm anh đã có thể cố gắng chịu đựng được, nhưng con gái lớn lên càng giống cô, giống cô nụ cười, tiếng khóc, ngay cả điệu bộ làm nũng
cũng giống. Mỗi ngày đều như thể có một phiên bản khác của cô đứng trước mặt anh, anh sao có thể quên được, chỉ là cố gắng đem tình cảm kia chôn sâu dưới đáy lòng.
Trần Mặc Dương vừa thấy con gái khóc đã không chịu nổi: “Được rồi được rồi,
không đi thì không đi, là bố hư, Loan Loan đừng khóc nữa chúng ta không
đi nữa.”
Loan Loan đưa ngón tay nhỏ ra: “Ngoắc nghéo đi.”
Anh ngoắc nghéo cùng cô bé, lúc này đây cô bé mới nở một nụ cười ngọt ngào.
Ra khỏi nhà hàng, giày của cô bé bị sút , Trần Mặc Dương ngồi xổm xuống
giúp con gái mang lại. Loan Loan đột nhiên vỗ lưng anh, hét lên: “Bố, là mẹ , là mẹ.”
Anh nghĩ rằng có lẽ con gái lại nhìn thấy một cô gái nào có mái tóc dài
giống Từ Y Khả trong ảnh nên cũng không mấy để ý: “Người đó không phải
là mẹ.”
Loan Loan vẫn khăn khăn: “Là mẹ, thật đấy là mẹ, bố nhìn đi…”
Trần Mặc Dương giúp con gái mang giày xong lại chỉnh lại chiếc váy rồi mới
ngẩng đầu lên nhìn theo cánh tay cô bé, anh chỉ nhìn thấy một chiếc xe
vừa mới khởi động rời đi.
Chỉ hơn mười giây mà anh đã bỏ lỡ đi cơ hội nhìn thấy Từ Y Khả.
Anh nói: “Có đâu, đó đâu phải là mẹ đâu?”
“Mẹ ở trong xe đó, nhưng xe đi rồi.”
Anh bế con lên: “Loan Loan nhìn lầm rồi, chúng ta đi thôi.”
Loan Loan vẫn nhìn lui dõi theo chiếc xe, anh lại xoay đầu cô bé lại.
“Bố, mẹ đi đâu?”
“Có lẽ là đi du lịch đâu đó, bố cũng không biết.”
“Mẹ đi lâu rồi, vì sao vẫn chưa trở lại?”
“Bởi vì mẹ con muốn đi nhiều nơi hơn nữa, đợi đến khi mẹ đi đã đời rồi sẽ quay lại với bố con mình thôi.”
“Khi nào mẹ mới đi chơi đã đời?”
“Đợi đến khi mẹ nhớ nhà nhớ Loan Loan nhớ bố nữa.”
Không thể phủ nhận, anh vẫn luôn ôm hy vọng một ngày nào đó cô sẽ quay trở
lại bên anh. Anh để cô đi, để cô tự do bay lượn khắp nơi nhưng trong
lòng luôn ẩn giấu ý niệm ích kỷ ấy
Hàn Việt nói: “Đều là những công việc cắt nối biên tập hậu kỳ, có lẽ cũng không khác là mấy so với công việc trước kia của em.”
Hàn Việt đã đổi qua làm trong công ty quảng cáo , hai ngày trước tình cờ
gặp cô, biết được cô đã quay lại Giang Nhạc và đang muốn tìm công việc
nên đã giới thiệu cô đến công ty mình.
Có lẽ bởi vì vừa trải qua một cuộc hôn nhân thất bại, Hàn Việt của hôm nay đã thành thục chính chăn hơn nhiều. Hồi đấy Từ Y Khả cũng đã mơ hồ đoán được cuộc hôn nhân của Hàn Việt sẽ không được lâu dài, người phụ nữ kia quá mạnh mẽ không biết an phận, không phải là người mà Hàn Việt có thể
giữ được. Chuyện tình “cùng nhau chung sống đến đầu bạc răng long” e có
lẽ chỉ còn trong những câu chuyện cổ tích.
Hàn Việt đưa cô về khách sạn: “Em có cần anh tìm nhà giúp không, dù gì em cũng không thể ở khách sạn mãi.”
“Không cần đâu, vài ngày nữa em sẽ về nhà.” Cô cười: “Đã lâu rồi chưa gặp mẹ,
có lẽ bà ấy sẽ không cầm gậy đánh đuổi em đi nữa đâu.”
Tuy là nói đùa nhưng lòng cô vẫn lo sợ.
Hàn Việt nói: “Bác sẽ hiểu và tha thứ cho em, có lẽ lúc ấy bác quá giận, chỉ cần em về nói vài câu ngon ngọt liền thôi ấy mà.”
“Em biết rồi, liên lạc sau nhé.”
“Ngày mai anh sẽ đưa em đến công ty xem tình hình, bây giờ anh đến trường mẫu giáo đón con gái, vừa mới được mẹ nó đưa đi du lịch một vòng, mới mấy
ngày chưa gặp con mà anh đã thấy nhớ rồi.”
Từ Y Khả nói: “Vậy anh đi đi.”
Chiếc xe khuất dạng, nụ cười trên môi cô cũng tắt lịm…cô rất nhớ con gái, bây giờ con bé có lẽ đã sắp lên ba. Cô vẫn nhớ như in khuôn mặt cô bé, cũng không biết hiện tại cô bé lớn lên như thế nào, không biết có bị bố
chiều hư không, không biết cô bé có biết gọi mẹ không. Cô thật sự rất
muốn gặp bé.
Đang chìm đắm trong suy nghĩ của mình, một người đàn ông từ trong thang máy đi ra, đột nhiên giật mình gọi: “Y Khả.”
Cô biết tuy Giang Nhạc không nhỏ, nhưng trở về khó tránh khỏi gặp được
người quen, cho nên nhìn thấy Mẫn Chính Hàn cô cũng không mấy ngạc
nhiên.
Ngược lại là Mẫn Chính Hàn dường như rất kinh ngạc: “Em trở về lúc nào đấy ?