Yêu Còn Khó Hơn Chết

Yêu Còn Khó Hơn Chết

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326285

Bình chọn: 7.5.00/10/628 lượt.

cô ngã chạy theo ra.

Cô bé chạy đến cửa hàng áo quần trẻ con bên cạnh, Từ Y Khả nghe thấy một

giọng đàn ông: “Loan Loan, con lại chạy loạn đi đâu thế mà bố tìm không

thấy .”

Giọng nói quen thuộc ấy, Từ Y Khả sững sờ dừng lại.

Loan Loan vẫy vẫy tay Trần Mặc Dương: “Bố, bên này…”

Trần Mặc Dương đi đến bên con cưng chiều nói: “Loan Loan muốn đi đâu, muốn mua váy đẹp ư ?”

Loan Loan nắm lấy tay anh, nói: “Mẹ, mẹ…”

Anh bất đắc dĩ thở dài, lại một lần nữa đánh tan giấc mộng ảo của cô, nhưng đến khi anh ngẩng đầu lên…cô đúng là đang đứng ngay trước mặt anh.

Hai người đứng lặng nhìn nhau, mọi thứ xung quanh đều trở thành phông nền.

Cô gầy hơn và đã không còn dáng vẻ ngây thơ của ngày xưa nữa, mái tóc dài buông xõa trên vai, dường như quyến rũ hơn nhiều.

“Bố…” Đôi mắt long lanh đảo qua đảo lại nhìn hai người, Loan Loan không biết vì sao chả ai lên tiếng.

Từ Y Khả cuối cùng cũng bước đến trước mặt con mình, ngồi xuống ngắm nghía khuôn mặt tròn trịa, hàng mi dài cong vút, đôi mắt đen nhánh, khuôn

mặt giống hệt cô vây vì sao chính cô lai không nhân ra…

Hơn hai năm nay cô đã nhớ con mình biết bao… những ngày đầu mới rời khỏi Giang Nhạc cô dường như không thể chịu đựng nổi, mỗi đêm đều nằm mơ thấy tiếng khóc của con gái.

Mắt Từ Y Khả Ngấn nước: “Vừa rồi con gọi ta là gì.”

Loan Loan bị ánh mắt nóng bỏng của Từ Y Khả làm sợ, ôm chặt đùi Trần Mặc Dương.

Trần Mặc Dương khom người xuống, nói với con gái: “Loan Loan, con không phải vừa mới gọi mẹ sao, sao lại sợ thế ?”

Từ Y Khả nhìn Trần Mặc Dương: “Con bé tên Loan Loan à?”

“Mọi người vẫn luôn gọi là Loan Loan, bởi vì lúc con bé cười đôi mắt con vút như vầng trăng.”

Từ Y Khả vươn tay: “Loan Loan, cho mẹ ôm được không.”

Loan Loan không biết có nên đồng ý không, do dự nhìn qua Trần Mặc Dương.

Trần Mặc Dương nói: “Con làm sao vậy, là mẹ mà, không phải con luôn hỏi bao

giờ thì mẹ về sao, bây giờ mẹ đã trở lại rồi, con hãy đến ôm mẹ đi.”

Loan Loan khó xử chần chừ, nhưng cuối cùng vẫn đồng ý gật đầu, buông tay trên đùi Trần Mặc Dương rồi chạy vùi vào lòng Y Khả.

Từ Y Khả âu yếm ôm cô bé, không cầm được nước mắt lại rơi xuống. Lúc cô

rời đi cô bé chỉ nhỏ xíu, bây giờ đã lớn lên đáng yêu như vậy rồi. Từ Y

Khả khóc nghẹn ngào: “Con yêu, mẹ…”

Loan Loan cũng rất ngoan dường như hiểu được chỉ im lặng để cô ôm, lát sau

Từ Y Khả buông tay ra, vừa khóc vừa cười vuốt khắp khuôn mặt cô bé: “Con gọi mẹ được không.”

Loan Loan mím môi, cô bé vươn tay lau nước mắt cho Từ Y Khả.

Trần Mặc Dương nói: “Em đứng lên đi, đừng khóc nữa , em sẽ làm Loan Loan sợ đấy.”

Từ Y Khả thấy Loan Loan cũng đã bắt đầu thút thít, cô nhanh chóng lau khô

nước mắt mình, ôm chằm lấy con, nói: “Xin lỗi, mẹ làm con sợ rồi đúng

không, Loan Loan muốn mua gì nào, váy? Búp bê? Mẹ dẫn con đi mua nhé.”

Loan Loan vỗ vỗ vào đầu mình rồi khoa tay múa chân: “Loan Loan muốn mua kẹp tóc.”

Lần đầu đưa con đi mua sắm, Từ Y Khả hận không thể mua hết tất cả cho cô

bé, Loan Loan thích đủ loại kẹp tóc khác nhau, cứ nhìn vào gương đùa

nghịch mãi không thôi.

Từ Y Khả kẹp lên cho cô bé, rồi lại chọn thêm cho cô bé mấy chiếc, Loan Loan mừng rỡ cười tươi như hoa.

Bình thường Trần Mặc Dương cũng rất cưng chiều con gái nhưng dù sao cũng là

đàn ông, những chi tiết nhỏ nhặt này anh cũng không để ý lắm. Cô bé gần

ba tuổi đã thích làm đẹp, đôi khi còn đem cột tóc đến trước mặt bố: “Bố, buộc tóc cho con đi.” Cô bé luôn ngưỡng mộ nhiều bạn ở trường được

mẹ làm tóc đẹp đi học.

Nhưng Trần Mặc Dương lại sợ mấy thứ kia làm con gái bị thương, bình thường

chỉ biết chải tóc cho cô bé. Mỗi lúc như thế cô bé lại bĩu mội

bày ra vẻ mặt tội nghiệp.

Trần Mặc Dương rất ít khi nhìn thấy được khuôn mặt tràn đầy hạnh phúc của cô bé. Những thứ người mẹ có thể mang lại, bố cũng không thể nào có thể

thay thế được.

Dọc đường đi Từ Y Khả cứ bế Loan Loan không muốn rời tay, lúc đi ra cổng,

Từ Y Khả vẫn ôm chạt con gái, Trần Mặc Dương muốn bế cô bé nhưng mà Từ Y Khả lại theo bản năng lùi về phía sau. Cô luyến tiếc, nhưng cô cũng

không thể đưa bé cùng về nhà. Không chỉ Trần Mặc Dương không đồng ý, mà

ngay cả mẹ cô cũng không thừa nhận.

Cô ôm Loan Loan khư khư trong lòng, khuôn mặt đáng thương còn có chút gì

đó hốt hoảng, tất cả đều làm cho những cảm xúc trong lòng Trần Mặc Dương lại dâng lên.

Anh còn nhớ không lâu trước đó, trong con hẻm tối tăm ẩm ướt, cô run run

lùi về góc tường. Thật sự lúc ấy anh cũng chẳng muốn quan tâm nhưng nghe được tiếng khóc thê lương cùng với bộ dáng cầu xin đáng thương, anh

không đành lòng nên mới ngăn lại, chiếc đồng hồ đeo tay cùng với quyển

vở kia anh vẫn còn giữ lại. Anh cũng nhớ rõ lần đầu tiên cô đụng phải

anh ở Thiên Tinh, vẻ mặt cô ngây thơ hoảng hốt sợ sệt tựa như nai tơ rơi vào cạm bẫy.

Anh còn muốn điều khiển cô trong tay anh, nhưng kết cục lại là anh rơi vào

lưới tình của cô làm cho cả đời anh cũng không thể thoát ra được.

Bây giờ cô đã ở trước mặt nhưng anh lại dường như bất lực không thể làm gì cả. Chỉ cách nhau ba bước mà dường như ngà


XtGem Forum catalog