inh cũng làm ở phòng
công tố, tốt nghiệp tiến sĩ ở đại học F. Tôi cũng muốn biết anh là người ở
đâu?”
Xem ra người phụ nữ này hơi khó đối phó đây, Tô Dịch Văn hơi bối rối,
dù sao kiểm sát Hứa cũng được xem là trưởng bối, dù có không nể mặt thì cũng
không thể trực tiếp từ chối được.
“Tôi là người ở thành phố A.” Đối mặt với tình huống thế này, anh
phải sử dụng một kế sách vẹn toàn mới được.
“Ôi?” Hứa Lăng có chút kinh ngạc, “Nói cho cùng thì Thành phố A cũng
là một tỉnh lớn, công việc ở đó tốt hơn ở đây rất nhiều.”
Tô Dịch Văn vẫn chỉ mỉm cười, anh không nhất thiết phải giải thích
nhiều với cô làm gì.
Hứa Lăng thấy anh không nói tiếp, cũng không giận, cô cảm thấy người
đàn ông nội tâm lại càng chính chắn hơn, liền hỏi tiếp, “Người nhà của Tô tiên
sinh làm công việc gì?”
Coi bộ là muốn moi cả mười tám đời tổ tông nhà anh ra quá, Tô Dịch
Văn trả lời, “Ba mẹ tôi đều làm cán bộ nhà nước, hai năm trước đã nghỉ hưu
rồi.”
Về mặt gia cảnh hình như hơi kém một chút, Hứa Lang thầm tính tiền
lương của mình với của anh, cô so sánh thì thấy vẫn là tiền lương của mình cao
hơn, ngoài ra mấy năm nay lăn lộn trong chính phủ, thăng chức nhanh cũng là
chuyện sớm muộn, nhưng nếu chồng mình có điểm nào đó thua kém là thấy không ổn
rồi, nói thế nào cô cũng là người có tiếng tăm.
“Tô tiên sinh tính ở mãi với cái phòng này sao?” Hứa Lăng hỏi
thẳng.
“Nếu như có thể, tôi muốn ở đây định cư luôn.” Tô Dịch Văn thản nhiên
trả lời.
Những lời này cũng đã làm Hứa Lăng có thể thở phào nhẹ nhõm, cô nói
chuyện một cách nghiêm túc như với người đàm phán, “Vậy chúng ta cũng không cần
vòng vo nữa, tình trạng của tôi chắc là ba tôi cũng đã nói sơ qua với anh, tôi
muốn biết Tô tiên sinh có ý muốn qua lại với tôi hay không, tôi cảm thấy công
việc của cả hai cũng có chút điểm chung, nói không chừng sau này còn có thể giúp
ích cho nhau.”
Suy nghĩ của cô rất xa xôi, công việc trong chính phủ mà có thể tạo
mối quan hệ tốt với người bên tư pháp thì sẽ tạo nên một hậu thuẫn rất mạnh, vài
năm nữa ba cô về hưu rồi, như vậy cô vẫn còn có một người chồng làm việc ở viện
kiểm sát, về công lẫn tư, cuộc hôn nhân này rất có lợi.
Tô Dịch Văn phải bội phục sự suy tính của người phụ nữ này, ngay đến
chuyện hôn nhân cũng phải tính xem có giúp ích cho chuyện thăng chức trong quan
trường hay không, cô không phải là dạng phụ nữ anh muốn thưởng
thức.
“Hứa tiểu thư, tôi nghĩ —— ”
Nói còn chưa dứt lời, đã nghe thấy có tiếng bắt chuyện từ đằng
sau.
“Ối chao, đây không phải là chị họ sao!”
Tô Dịch Văn xoay người, thấy Đào Nhạc mặc đồ học sinh đứng phía sau,
cười hì hì nhìn bọn họ.
Thế nên sắc mặt Hứa Lăng có chút không vui, mỗi lần con nhóc kia xuất
hiện đều không có chuyện gì tốt, chắc phải nói là hôm nay cô trúng tà rồi, liên
tục gặp phải những tình huống kì lạ.
“Sao em lại tới đây, ai cho em đến!”Hứa Lăng chất vấn.
Đào Nhạc đối diện với bộ mặt hung dữ kia đã quen rồi, vẫn mỉm cười,
quay sang Tô Dịch Văn giả vờ kinh ngạc, “Ồ, đây không phải là kiểm sát Tô hay
sao, thầy đang hẹn hò với chị họ của em sao? Không đúng, không đúng, dượng nói
hôm nay là ngày hai người gặp mặt làm quen.”
Tô Dịch Văn đối với những lời trách móc của cô cũng không có phản ứng
gì, chỉ hơi buồn bực cô nhóc kia lại muốn gây chú ý gì nữa đây.
Hứa Lăng vô cùng bất mãn cái tên Trình Giảo Kim xuất hiện nữa chừng
thế này, khó chịu ra lệnh, “Ở đây không có việc của em, về nhà!”
Tuy cả bụng Đào Nhạc chứa đầy những lời khó nghe rất muốn xả ra nhưng
vì đại cuộc cô phải nhẫn nhịn. nếu không thì vừa nãy, khi bà chị Hứa Lăng muốn
ép hôn, Tô Dịch Văn lại chẳng có chút phản ứng, anh ta thật không còn dùng được
nữa!
Chỉnh lại sắc mặt, cô dứt khoát đặt mông xuống ngồi, lại còn là vị
trí bên cạnh Tô Dịch Văn, vẻ mặt đắc ý cười cười, “Tiệm cà phê này cũng không
phải do chị họ mở, giờ em vừa đói vừa khát, vào đây ăn uống một chút thì sao
chứ!” Nói xong, cô lập tức gọi nhân viên phục vụ mang menu tới.
Hứa Lăng tức giận tới nỗi sắc mặt biến thành màu trái cà, “Đào Nhạc,
em có cần nhất định phải phá rối như vậy không!”
“Chị à, trước mặt đàn ông phải hiền thục một chút, cẩn thận không là
chị không gả đi được đấy.” Cô thảnh thơi tựa vào ghế, mỉm cười nhìn Tô Dịch Văn,
“Anh nói xem có đúng không nào, kiểm sát Tô?”
Tô Dịch Văn biết hiện tại cô đang tức giận, bởi vì mấy ngày nay xảy
ra chuyện, anh cho rằng chỉ cần cô tỉnh táo thì có thể nghe anh giải thích,
không ngờ đổi lấy kết quả là cô bỏ đi. Mà kiểm sát Hứa cũng từng đề cập tới
chuyện gặp mặt này, anh vốn không có cách nào để từ chối, trong lòng vừa rối rắm
lại vừa tức giận, nên hôm đó mới đồng ý đến đây, nhưng hiện tại anh hơi hối hận,
bởi vì cô mà chắc chắn anh cũng sẽ hành động theo cảm tính.
Chỉ là bây giờ, anh cảm thấy việc đâm lao thì phải theo lao này chưa
chắc đã là chuyện tốt.
Thấy Tô Dịch Văn không mở miệng, Đào Nhạc cũng không ép, cô phẩy tay,
“Hai người cứ trò chuyện, không cần quan tâm đến em, em đợi món ăn
đến.”
Một cái bóng đèn sáng trưng chiếu thẳng mặt thế, ai có thể tiếp tục