pacman, rainbows, and roller s
Vườn Cúc Mùa Thu

Vườn Cúc Mùa Thu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323790

Bình chọn: 9.00/10/379 lượt.

cô ta sẽ thẹn thùng, làm dáng hay khổ sở gì đó. Chỉ nghe cô trả lời dễ dàng, gọn lỏn:

- Dạ được thôi!

Kubota nói với Rodin:

- Thưa, cô ấy nhận lời.

Mặt Rodin lộ vẻ vui mừng, thế rồi ông đứng dậy khỏi chiếc ghế, lấy giấy và phấn màu đặt trên mặt bàn, bảo Kubota:

- Ông ngồi lại đây chứ?

- Vì lý do nghề nghiệp, tôi cũng từng bắt buộc phải chứng kiến

những cảnh tượng như hôm nay. Tuy nhiên, nếu tôi ngồi lại có lẽ không

tiện cho cô ấy.

- Thế à? Chắc mười lăm hai mươi phút thì tôi xong thôi. Ông chịu khó qua phòng đọc sách nhé. Mang xì -gà theo đi!.

Rodin chỉ cánh cửa một bên.

- Cụ bảo chỉ mười lăm hai mươi phút là xong đấy em ạ.

Dặn dò Hanako như thế rồi, Kubota châm lửa điếu xì-gà và đi khuất vào bên trong cánh cửa mà Rodin đã trỏ.

*

Căn phòng nhỏ Kubota vừa bước vào có hai cánh cửa lớn đối mặt nhau và một khung cửa sổ. Trước mặt cửa sổ là cái bàn đơn sơ, không hoa hòe.

Trên bức tường đối diện với cửa sổ cũng như tường ở hai bên có để nhiều

hộc đựng sách.

Kubota đứng trước đó một đỗi, đọc những dòng chữ in sau gáy các cuốn

sách. Đó là một collection đã được sưu tập một cách tùy tiện

chứ không sắp đặt. Bình sinh, Rodin là người ham đọc sách. Ngay cả từ

hồi còn túng quẫn, lang bạt ở thành phố Bruxelles, lúc nào ông cũng kiếm sách để đọc. Rõ ràng là trong số sách cũ kỹ và ố bẩn này, hẳn có những

cuốn gợi nhiều kỹ niệm nên ông đã mang theo đến tận nơi đây.

Vì tro điếu xì-gà sắp rơi đến nơi, Kubota mới tiến lại gần chiếc bàn và gạt vào khay đựng tàn thuốc.

Trên bàn có để mấy quyển sách. Kubota cầm lên thử xem viết về chuyện gì.

Một quyển sách cũ có các góc dát vàng được đặt nằm hướng cửa sổ. Cứ

tưởng là Thánh Kinh nhưng khi mở ra thấy Divina Comedia, ấn bản Edition

de poche. Lấy một quyển nằm nghiêng nghiêng trước mặt nó lên, mới biết

là một cuốn trong bộ toàn tập của Baudelaire.

Kubota không chủ ý đọc nhưng cũng mở mấy trang đầu tiên coi thử. Đó

là một tiểu luận viết về siêu hình học của đồ chơi. Ông ta viết cái gì đây nhỉ, Kubota nghĩ thế nên bất đồ đọc luôn.

Sách ấy kể một kỷ niệm của Baudelaire ngày còn nhỏ được dắt đến chơi

nhà một cô gái nào đó. Phòng cô ta đầy ắp đồ chơi, cái nào trông cũng

đặc biệt. Con nít cầm đồ chơi lên nghịch thì trước sau thế nào cũng có

lúc muốn đập vỡ để xem ở đằng sau món đồ chơi ấy có những gì. Nếu đồ

chơi đó là loại động đậy được thì chúng nó muốn đi tìm nguyên nhân nào

đã làm món đồ chơi động đậy. Con nít đi từ cái Physique qua

cái Métaphysique nghĩa là từ lĩnh vực vật lý bước qua lĩnh vực siêu

hình.

Chỉ có bốn mươi lăm trang thôi mà nội dung lại hấp dẫn nên Kubota đọc hết một lèo.

Lúc đó có tiếng gõ cửa cồm cộp rồi cánh cửa mở ra và cái đầu bạc trắng của Rodin nhòm vào.

- Xin lỗi ông nhé. Ông có thấy lâu không?

- Thưa cụ không. Được đọc Baudelaire mà!

Kubota vừa nói, vừa bước trở lại xưởng nặn tượng.

Hanako ăn mặc ngay ngắn lại rồi. Trên bàn, hai bản esquisses đã hoàn tất.

- Thế ông đọc cái gì của Baudelaire nào?

- Thưa, siêu hình học của đồ chơi.

- Nếu nhìn thân thể con người ta qua hình thù thì chẳng có gì

hay ho. Thân thể là tấm gương phản chiếu tâm hồn.Nhìn được cái ánh lửa

sáng toát ra từ vật chất thì mới thích thú chứ.

Kubota e dè nhìn hai bản phác thảo. Rodin nói:

- Còn qua loa lắm, nhìn vào chẳng thấy gì đâu.

Lát sau, ông mới tiếp lời:

- Thân hình của Mademoiselle thật là đẹp. Không có lấy

chút mỡ. Bắp thịt nổi lên từng cái một, trông giống như cơ bắp của loại

chó Fox Terriers. Gân cốt đầy đặn, mạnh mẽ. Độ lớn của các khớp xương và độ lớn của tay chân hợp nhất với nhau. Cho dù chỉ đứng thẳng

bằng một chân còn chân kia duỗi ra theo hình thước thợ thì cô ấy vẫn có

thể giữ nguyên tư thế ấy mãi mãi được. Giống như thân cây cắm rễ sâu vào trong lòng đất. Cô khác type Địa Trung Hải vì những người này

vai và mông đều to ngang. Cô cũng khác với dân Bắc Âu, họ chỉ to mông

chứ vai lại hẹp. Cái đẹp của cô là cái đẹp mạnh mẽ.

Takasebune là tên một chiếc thuyền con xuôi ngược

dòng sông Takase ở Kyoto. Vào thời Tokugawa, mỗi khi tội nhân ở Kyoto lãnh án

lưu đày biệt xứ thì họ hàng được gọi tới đề lao, cho phép giã từ nhau. Thế

xong, người ta sẽ đưa tội nhân lên Takasebune để giải về phía Osaka. Người đi

giải tù là một bộ hạ của quan cai trị vùng Kyoto. Theo thông lệ, lúc nào cũng

có một người được chọn ra từ đám bà con gần gũi nhất của tội nhân để đi theo

thuyền cho đến Osaka. Đây không phải điều mà quan trên chính thức cho phép,

thật ra chỉ là một tập quán nhà đương cục rộng lượng làm ngơ.

Thời ấy, tội nhân bị đày biệt xứ, đúng là có nhiều

kẻ phạm vào tội trọng nhưng đa số không phải là loại hung đồ giết người, cướp

của, đốt nhà. Quá phân nửa số tội nhân bị giải đi bằng Takasebune thuộc diện

những người do lỡ lầm dại dột đâm ra mang tội vào thân. Ví dụ thông thường nhất

có lẽ là trường hợp một cặp mưu toan chết chung vì tình, anh con trai giết xong

cô con gái rồi lại cứ sống sót một mình.

Như thế, Takasebune bắt đầu chống sào đi về hướng

Đông trong hồi chuông thu không. Con thuyền đưa tù cắt ngang dòng Kamog