Vòng Quay Của Số Phận

Vòng Quay Của Số Phận

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3213232

Bình chọn: 7.00/10/1323 lượt.

ng chịu phục của bọn họ. Ha…ha…ha…

Thôi chết….đang chìm đắm trong mộng tưởng, Hoài Thương giật mình tỉnh

mộng, khi nghe thấy tiếng bước chân dồn dập và tiếng nói của cô nhân

viên trông coi cửa hàng quần áo.

Hoài Thương gấp đến độ như ngồi trong chảo nóng. Bọn họ sắp đuổi kịp đến nơi rồi, tìm chỗ nào để trốn đây….?

Nhìn lướt qua mấy chiếc áo vét nam rộng thùng thình, khóe môi Hoài

Thương nhếch lên, một nụ cười tuyệt đẹp nằm gọn vào trong đáy mắt chàng

thanh niên lạ mặt.

Chỉ thấy Hoài Thương khoác tạm một chiếc áo vét màu trắng, vòng tay qua

cổ, giấu khuôn mặt của mình vào trong vòm ngực rộng rãi và nam tính của

anh ta.

Đúng vào lúc đó, ba người vệ sĩ mặc vét đen và cô nhân viên tiến đến

gần. Bốn người nhìn khắp một lượt trong cửa hàng, cố gắng tìm kiếm hình

bóng nhỏ nhắn của Hoài Thương, cô nhân viên tìm Hoài Thương qua đặc điểm của bộ quần áo, còn ba người vệ sĩ đã biết rõ mặt Hoài Thương.

Chàng trai trẻ, hai tay buông thõng, người cứng đờ, hắn không dám tin là cô gái này lại táo tợn như thế. Đã khiến hắn ngã đập lưng xuống nền

gạch, hại lưng hắn đến bây giờ vẫn còn đau, vô tư dùng hắn làm đệm thịt, còn vô duyên vô cớ hôn trúng vào môi hắn, chẳng những không xin lỗi hắn và nói cảm ơn hắn một câu, còn tiếp tục làm càn, ôm cứng lấy hắn trước

mặt bao nhiêu người.

“Có nhìn thấy cô ấy ở đâu không ?” Ba người vệ sĩ hỏi nhau, đồng thời quay sang hỏi cô nhân viên ‘tốt bụng’.

“Vẫn không thấy cô ấy đâu cả.” Một trong ba người vệ sĩ chán nản trả lời.

Bọn họ chỉ trông thấy hình ảnh ôm ấp của một chàng trai trẻ, đẹp như một bức tượng điêu khắc của Phương Tây, một vẻ đẹp không có tì vết, ngay cả bọn họ là đàn ông cũng phải ngây ngẩn nhìn, hô hấp không khỏi ngưng

trệ, nhịp tim rối loạn, nói gì đến bọn con gái.

Chàng trai trẻ tuy có vẻ đẹp hoàn mĩ, nhưng đôi mắt lại quá lạnh lùng,

chỉ cần vô ý nhìn vào mắt anh ta sẽ có cảm giác không rét mà run, tựa

như một bậc đế vương đang nhìn quần thần quỳ bên dưới chân mình.

“Trần…Trần thiếu gia…” Cô nhân viên mặt đỏ tai hồng, phấn kích và rung

động đến phát điên, cố gắng đè nén thanh âm của mình xuống.

Chàng thanh niên được gọi Trần thiếu gia kia, chỉ lạnh nhạt nhìn lướt

qua khuôn mặt đỏ bừng vì hưng phấn của cô nhân viên, và khuôn mặt ngơ

ngác của ba người đàn ông.

Họ quá tập trung sự chú ý vào anh ta, nên không để ý đến cô gái nhỏ đang ôm cứng lấy người anh ta.

Một lát sau, bốn người rút lui, trả lại không gian yên tĩnh cho cửa hàng quần áo.

Nghe thấy tiếng bước chân xa dần, biết họ đã rời khỏi, Hoài Thương thở

phào nhẹ nhõm, ly khai thân thể ấm áp và nam tính của công tử nhà họ

Trần.

“Cảm ơn.” Hoài Thương ngẩng đầu nhìn vào mắt anh ta, trên môi nở một nụ cười tươi như hoa, đôi mắt trong vắt như pha lê.

Vỗ vỗ ngực, bình ổn lại hơi thở, Hoài Thương thấy không còn lưu luyến gì với nơi này nữa, đang tính đến chuyện rời đi.

Bàn tay bị chàng thanh niên trẻ kia nắm chặt, cổ tay đau nhói, Hoài Thương hoảng sợ, cau mày nhìn anh ta: “Anh muốn gì ?”

“Xin lỗi.” Đôi môi bạc mỏng đỏ như son nhẹ nhàng nâng lên hạ xuống.

“Xin lỗi ?” Hoài Thương tròn xoe mắt nhìn anh ta.

Người đàn ông trẻ không nói gì, chờ nghe câu trả lời của Hoài Thương.

Hoài Thương nhún nhún vai, dáng vẻ bất cần đời nói: “Xin lỗi.”

Lời nói nhạt nhẽo như nước lã, không có một chút cảm xúc.

Cổ tay bị bóp chặt hơn, ngữ khí người đàn ông trẻ trở nên ác liệt và lạnh lẽo như băng: “Xin lỗi.”

Hoài Thương vừa đau vừa cáu: “Tôi chẳng nói xin lỗi anh rồi còn gì ?

Không lẽ anh muốn tôi quỳ xuống đây xin lỗi anh, thì anh mới hài lòng và buông tay cho tôi đi ?”

“Xin lỗi.” Chàng thanh niên trẻ vẫn lặp lại ngữ điệu như cũ.

Hoài Thương xa xầm mặt. Hừ…cứ tưởng gặp được một mỹ nam tử, không ngờ

lại gặp phải một tên lạnh như băng, tàn nhẫn có thể ra tay bắt nạt một

cô gái chân yếu tay mềm. Haizz…..xem ra không thể đánh giá người khác

qua hình thức bề ngoài, Hoài Thương chán nản thở dài.

Hoài Thương nghĩ thầm: “Kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt, mình đang

nằm trong tay giặc, trước tiên cứ giả vờ thuận theo anh ta, rồi trả thù

sau cũng không muộn. Mình nhất định phải học tập theo gương của người

xưa.”

Đã có chủ ý trong đầu, Hoài Thương vẻ mặt buồn rầu, hốc mắt đỏ hoe, chớp chớp mắt nhìn anh ta, sụt sịt nói: “Xin…xin lỗi, xin anh bỏ qua cho

tôi, tôi thật sự không cố ý ngã đè lên anh, cũng không cố ý lấy anh làm

đệm thịt, hay giả vờ tìm cách chiếm tiện nghi của anh. Tất cả đều là do

tình thế bắt buộc, không còn cách nào khác, tôi mới nhờ anh đóng giả là

tình nhân trong chốc lát để thoát khỏi sự truy đuổi của bọn người xấu.”

Hoài Thương càng nói càng tỏ ra biết điều, cúi thấp đầu, dịu dàng lên

tiếng: “Xin lỗi anh, xin lỗi…ơn này tôi nhất định không dám quên.”

Nói theo cách của Hoài Thương chẳng khác gì mình là một vị anh hùng hào

hoa phong nhã, đang muốn chịu trách nhiệm với một mỹ nhân, vì lỡ đụng

chân đụng tay vào người ta.

Mặt của người đàn ông trẻ xám ngoét, khóe môi run run, trong đáy mắt lạnh như băng đang có những mảnh vụn băng bay tán loạn.

Xin lỗi như thế có khác gì mỉa mai hắ


Insane