XtGem Forum catalog
Vòng Quay Của Số Phận

Vòng Quay Của Số Phận

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3212961

Bình chọn: 9.00/10/1296 lượt.

đời mỗi người ai cũng phải trải qua nhũng đau khổ và mất mát mới có được hạnh phúc. Trong lúc rơi vào cùng cực của tuyệt vọng và đau khổ, tưởng chừng như không vượt

qua được, ông Trời đã ban cho Thy Dung một món quà vô giá. Đứa bé đã

tiếp thêm sức mạnh và sinh lực cho Thy Dung. Thy Dung đã tìm được lý do

để tiếp tục sống và hy vọng.

Thy Dung vòng tay ôm lấy mẹ mình, nói bằng giọng bình thản và cứng rắn.

_Mẹ ! Con muốn đi gặp anh Phi Dương. Mẹ có thể đưa con đi được không ?

Thư Phàm giật mình, đẩy nhẹ con gái ra.

_ Thy Dung – Thư Phàm thương xót nhìn khuôn mặt nhợt nhạt của con gái –

Mẹ thấy tốt là nhất bây giờ con không nên đến gặp anh ấy. Con nên lo

tĩnh dương và nghỉ ngơi cho tốt. Con đang mang thai lần đầu tiên, không

giống như những người phụ nữ đã mang thai lần hai và lần thứ ba.

_ Không sao đâu mẹ ! – Thy Dung cười kiên định – Con sẽ vượt qua được.

Con đã chuẩn bị tinh thần để đón nhận mọi chuyện rồi. Mẹ chẳng đã nói là anh ấy sẽ không chết và sẽ có cách chữa trị cho đôi chân tàn phế của

anh ấy là gì ? Chỉ cần anh ấy không chết, thì dù anh ấy có trở thành một người sống thực vật, con đã thấy may mắn và cảm tạ ông trời lắm rồi.

Thy Dung rơi lệ, nước mặt làm mặt chát bờ môi.

_Bây giờ con đang mang thai đứa con của anh ấy. Vì vậy, mẹ yên tâm, con

sẽ không ngu ngốc tự hủy hoại bản thân mình đâu, con sẽ sống cho con,

cho đứa bé và cho cả anh ấy nữa.

Thư Phàm xúc động, gọi tên con gái.

_ Thy Dung .

Thy Dung mỉm cười, trong đáy mắt có hai ngọn lửa nhỏ. Mặc dù thân hình

vẫn còn gầy yếu và xanh xao, nhưng dòng máu nóng đang sục sôi trong cơ

thể đã làm ửng hồng gò má của Thy Dung, trông Thy Dung đã hoàn toàn biển đổi thành một người phụ nữ đằm thắm và dịu dàng. Những thử thách trong

cuộc sống đã tôi luyện thêm vẻ đẹp và sức chịu đựng bền bỉ bên trong của Thy Dung.

Thư Phàm đọc được ý chí kiên định và tràn đầy quyết tâm trong đáy mắt

của Thy Dung. Thư Phàm tin tưởng vào sức mạnh ẩn giấu sâu bên trong của

con gái, tin tưởng rằng Thy Dung sẽ vượt qua được cú sốc tinh thần, sẽ

nhanh chóng khôi phục lại được niềm tin và tinh thần lạc quan của mình.

Thư Phàm ra sức gật đầu, mạnh mẽ nói.

_Được. Để mẹ đưa con đi. Mặc dù, anh Phi Duong vẫn chưa tỉnh lại, nhưng

anh ấy vẫn có thể nghe con nói. Mẹ hy vọng con có thể mang đến một phép

màu.

Thy Dung nhìn mẹ mình bằng ánh mắt cảm kích và biết ơn. Hai mẹ con dìu nhau đi ra khỏi phòng.

Trên đường đi, Thy Dung tỏ ra rất vui mừng, vui mừng một cách khác thường,

chẳng những vui mừng, mà còn tỏ ra vô cùng xúc động. Thế nhưng, Thy Dung lại không nói một lời nào hết, mà chỉ dùng đôi mắt sáng hừng hực của

mình, nhìn Thư Phàm với những tia sáng long lanh, sau đó, lại dùng bàn

tay nóng hổi của mình, nắm lấy bàn tay của Thư Phàm thật chặt, thật

chặt. Cứ một lúc, Thy Dung lại nhoẻn miệng cười thật dễ thương với Thư

Phàm, như muốn nói rằng:

_Mẹ yên tâm đi, con sẽ không để xảy ra chuyện gì nữa đâu.

Thế nhưng, nụ cười đó của Thy Dung, lại càng làm cho Thư Phàm lo lắng

nhiều hơn nữa. Thư Phàm thật sự không biết, việc dẫn Thy Dung đến gặp

Trác Phi Dương, là một hành động đúng hay không đúng?

Trước cửa phòng bệnh của Trác Phi Dương, tập trung nhiều người, trong đó có Hoàng Tuấn Kiệt, Vũ Gia Minh, Trần Hoàng Anh và Hoài Thương. Từ lúc

tỉnh lại không thấy mọi người đâu, Thy Dung vẫn luôn thắc mắc muốn hỏi

Thư Phàm, giờ thì Thy Dung đã hiểu được nguyên nhân vì sao. Mọi người

tập trung cả lại trước cửa phòng bệnh của Trác Phi Dương cũng đúng, hiện giờ hắn là người bị trọng thương nặng nhất, đang hôn mê sâu, chân bị

dập nát. Thy Dung chỉ bị xây sát nhẹ, trên thân thể chỉ có những vết

thương không đáng kể, so với giai đoạn Thy Dung tập võ, những vết xước

này chỉ giống như là bị muỗi đốt hay kiến cắn.

Thy Dung và Thư Phàm xuất hiện, tất cả mọi người đều đổ dồn ánh mắt vào hai mẹ con. Họ kinh ngạc, sững sờ nhìn Thy Dung.

Thy Dung trông thật bình thản, thật tự nhiên và thâm trầm. Đôi mắt Thy

Dung rực sáng, những chùm sáng long lanh. Tuy vẫn còn xanh xao yếu ớt,

cơ thể gầy yếu, nhưng sức mạnh tinh thần lại vô cùng to lớn.

Hoàng Tuấn Kiệt là người định thần lại đầu tiên, bước lại gần con gái.

_ Thy Dung, con vẫn còn yếu, sao không nằm trên giường bệnh nghỉ ngơi đi. Con có thể gặp Trác Phi Dương vào hôm sau kia mà.

Thy Dung mỉm cười, nhẹ nhàng đáp lại lời bố.

_Con đã khỏe nhiều rồi. Con có rất nhiều điều muốn nói với anh ấy, con không chờ đợi được thêm nữa.

Hoàng Tuấn Kiệt buồn bã thở dài. Mặc dù không muốn sát muối thêm vào vết thương trong lòng của con gái, thế nhưng, hắn không thể không lên tiếng nhắc nhở.

_ Thy Dung, bây giờ Trác Phi Dương chẳng khác gì một người sống thực

vật. Tuy cậu ta vẫn có thể thở được, vẫn còn sống, thế nhưng, cậu ấy đã

mất đi tri giác rồi. Bây giờ con có nói gì cũng vô ích.

Thư Phàm siết nhẹ tay Thy Dung biểu hiện cử chỉ quan tâm lo lắng và trấn an. Thư Phàm lừ mắt cảnh cáo Hoàng Tuấn Kiệt.

_Anh Kiệt, hãy để cho Thy Dung vào thăm anh Phi Dương đi. Em tin tuy anh ấy nằm đấy, không thể cử động được, cũng không thể m