à một đứa trẻ con, trước cảnh đẹp thiên nhiên
hùng vĩ và bao la rộng lớn thế này, liền sung sướng cười thật tươi, reo
lên thật to.
_Chủ tịch, anh nhìn kìa, mặt trời lên rồi ! Đẹp quá !
Trác Phi Dương bật cười. Hắn không ngắm cảnh mặt trời mọc, mà ngắm khuôn mặt tràn đầy sức sống của Thy Dung, đôi mắt long lanh rực sáng, đôi môi hồng đỏ tươi, gò má trắng hồng.
Bỗng dưng, Trác Phi Dương có một mong muốn mãnh liệt là được hôn Thy Dung.
Hắn liền nâng cằm Thy Dung lên, nhẹ nhàng in một nụ hôn lên môi Thy Dung.
Thy Dung bần thần cả người, mở to mắt nhìn Trác Phi Dương.
Trác Phi Dương cười nói.
_Một ngày tốt lành.
Thy Dung bật thốt lên một tiếng kêu nho nhỏ.
_A….
Trác Phi Dương vòng tay qua eo Thy Dung, kéo Thy Dung vào lòng, chỉ về hướng mặt trời đang mọc.
_Nếu cô thích, thỉnh thoảng chúng ta sẽ lái xe đến đây ngắm cảnh.Thế nào, cô có đồng ý không ?
Thy Dung xúc động, đỏ hoe mắt, cười đáp.
_Tôi đồng ý, chỉ cần chủ tịch không bận. Tôi không muốn làm phiền chủ tịch quá.
_Cô đừng nói thế. Tôi mới là người nên cảm ơn cô, từ lúc gặp gỡ và quen biết cô, cuộc sống của tôi đã có rất nhiều niềm vui.
Trác Phi Dương đang nói rất thật. Sống hơn 18 năm qua, hắn không biết
cười là gì, không biết được rằng những điều nhỏ nhoi mà hai người làm
cho nhau có thể mang lại cảm giác ấm áp và ngọt ngào như thế. Cô gái nhỏ này đã dạy cho hắn ý nghĩa của tình yêu là gì ? Tình yêu không cần đao to búa lớn, cũng không cần phải dùng tính mạng hy sinh cho người mình
yêu mới chứng tỏ được tình yêu, tình yêu xuất phát từ những điều giản dị của cuộc sống, ví dụ như khi nhắm mắt lại, hình ảnh đầu tiên xuất hiện
trong suy nghĩ của mình, chính là người quan trọng nhất trong cuộc đời
mình.
Trác Phi Dương đang trải qua một cuộc sống bình dị, sáng dậy sớm đi làm, trưa đi ăn, tối lái xe về nhà, có thời gian rảnh rỗi lại cùng Thy Dung
hẹn hò giống như những cặp tình nhân khác. Hắn đang được trải nghiệm
những cảm xúc trước đây chưa từng có.
Lúc hắn gặp Thư Phàm, cả hai đã cùng nhau trải qua hoạn nạn có nhau, có
lẽ hắn yêu Thư Phàm bởi vì tính cách gan dạ, trọng nghĩa khí của cô ấy.
Thy Dung cũng có tính cách giống với Thư Phàm, nhưng không phải hoàn
toàn. Thy Dung giống như một viên kẹo đường, càng ngậm vào càng thấy
ngọt, càng muốn giữ thật lâu, không muốn buông tay, do đó những chàng
trai quen biết với Thy Dung lâu, sẽ bị say nắng vì cô ấy, muốn giữ cô ấy cho riêng mình.
Trác Phi Dương vòng tay ôm thật chặt lấy Thy Dung vào lòng. Hắn tự hứa
với chính mình, dù có xảy ra bất cứ khó khăn, gian lao và thử thách nào, hắn sẽ không bao giờ từ bỏ Thy Dung nữa. Hắn không muốn tiếp tục là kẻ
chạy trốn trong tình yêu.
Thy Dung nửa nằm nửa ngồi trong vòng tay Trác Phi Dương. Chưa bao giờ
Thy Dung thấy hạnh phúc và ngọt ngào đến thế. Kỉ niệm này, Thy Dung sẽ
không bao giờ quên.
Hai người ngồi trên mép của đỉnh quả đồi gần một tiếng đồng hồ. Chờ đến
khi mặt trời lên cao, ánh nắng chói lọi, Trác Phi Dương mới loạng choạng đứng dậy, hai chân tê cứng vì cả đêm hôm qua hắn đã ngồi im một chỗ,
làm chỗ dựa cho Thy Dung ngủ.
Thy Dung vội vàng đỡ lấy Trác Phi Dương, vừa cảm thấy có lỗi vừa lo lắng hỏi.
_Chủ tịch Trác, anh không sao chứ ? Có cần tôi xoa bóp chân cho anh
không ? Tôi xin lỗi, tối hôm qua tôi ngủ say quá, nên đã làm phiền anh
cả đêm.
Trác Phi Dương xua tay bảo Thy Dung.
_ Thy Dung, từ lần sau cô đừng có hơi một chút là xin lỗi tôi được không ? Tôi không muốn cô cứ xin lỗi tôi mãi, cô khiến tôi có suy nghĩ tôi là một ông chú già khó tính, đang bắt chẹt một đứa trẻ con.
Thy Dung nhìn vào mắt Trác Phi Dương, trên môi nở một nụ cười trìu mến.
_Chủ tịch Trác, anh có khắt khe với mình quá không ? Tôi yêu anh, nên
tôi không để ý đến tuổi tác và vai vế của anh. Nếu tôi để ý đến tuổi tác và vai vế của anh, tôi đã không yêu anh, cũng không phải sống trong khổ sở và dằn vặt nhiều như hiện giờ.
Thy Dung chủ động vòng tay qua cổ hắn, thẹn thùng hôn lên má hắn.
_Chủ tịch Trác, tôi yêu anh.
Trác Phi Dương ngây ngẩn cả người, mặt hắn hơi ửng đỏ, trái tim đập thật nhanh. Hắn không ngờ được là khi được người con gái mình yêu tỏ tình
lại có cảm giác hạnh phúc và ngất ngây thế này.
Hiểu sẽ khó mà nghe được Trác Phi Dương thật lòng nói ra tình cảm của
mình, vì thế, Thy Dung không hề ép Trác Phi Dương phải nói ngay, cũng
không buồn lòng. Khi nhận ra mình yêu Trác Phi Dương, Thy Dung đã chuẩn
bị tâm lý để đối diện với hết thảy.
Thy Dung ôm lấy cánh tay Trác Phi Dương, tung tăng cùng hắn đi xuống đồi.
Trác Phi Dương thỉnh thoảng lại quay sang nhìn ngắm khuôn mặt tươi trẻ
và xinh đẹp của Thy Dung. Hắn thấy mình thật may mắn khi được một cô gái năng động, nhiệt tình và tràn đầy sức sống như Thy Dung yêu. Từ khi Thy Dung bước vào cuộc sống của hắn đã xóa tan đi bóng ma u ám trong quá
khứ đã tích tụ trong lòng hắn bao lâu nay. Một tương lai mới rực rỡ đầy
sắc màu đang chờ hắn.
Trên đường trở về nhà, Trác Phi Dương hỏi Thy Dung.
_ Thy Dung. Cô có muốn đi ăn sáng trước khi về nhà không ?
Thy Dung nhìn hàng cây bên đường, mỉm