h do buồn ngủ sẽ bị ngã
xuống lòng đường.
Vừa đi vừa nơm nớp lo sợ, về đến nhà, Trần Hoàng Anh mới thở phào nhẹ
nhõm. Đây là lần đi xem phim đáng nhớ của hắn, hắn sẽ không bao giờ
quên.
Cất xe vào gara, Trần Hoàng Anh đưa Hoài Thương về phòng. Tưởng cô người yêu buồn ngủ như thế khi về đến nhà sẽ trèo lên giường đi ngủ ngay,
nhưng không phải như vậy, Hoài Thương chẳng những tỉnh như sáo, còn rủ
Trần Hoàng Anh đọc sách giải trí.
Trần Hoàng Anh mở to mắt nhìn Hoài Thương. Hắn không biết mình đã lọt xuống hành tinh nào nữa.
Hoài Thương năn nỉ Trần Hoàng Anh.
_Hoàng Anh, anh làm ơn đi mà, nếu không đọc truyện trước khi đi ngủ, em không ngủ được.
Trần Hoàng Anh bây giờ mới biết cô người yêu của mình cũng có thói quen đầy trí thức này.
_Được rồi. Em muốn đọc ở đâu, phòng khách hay phòng đọc sách ?
_Anh có thể đến phòng em đọc sách được không ?
Hoài Thương vừa dứt lời, Trần Hoàng Anh đông cứng cả người, hơi thở hỗn
loạn, mặt hơi ửng đỏ. Cô người yêu của hắn không hiểu là nam nữ ở chung
một phòng vào giờ khuya khoắt thế này sẽ bị mọi người trong nhà hiểu lầm hay sao ?
_Anh….anh nghĩ là chúng ta nên đọc sách trong phòng khách đi – Trần Hoàng Anh lúng túng gợi ý.
Hoài Thương vốn không nghĩ nhiều như Trần Hoàng Anh, tin tưởng hắn sẽ không làm gì mình, nên nói tiếp.
_Anh vào phòng em đi, trong phòng của em có rất nhiều sách hay.
_Anh….
Trần Hoàng Anh liên tục gãi đầu, hắn không biết nên nói như thế nào cho
đúng. Nếu từ chối quyết liệt quá, Thy Dung sẽ hiểu lầm và giận hắn. Còn
nếu không từ chối, hắn sẽ khiến mọi người trong nhà coi thường, và cho
rằng hắn không phải là một con người đứng đắn, mà hắn lại không thích bị mọi người nhìn bằng con mắt khinh thường và coi rẻ.
Vì không muốn mình và Hoài Thương rời vào tình trạng khó xử, Trần Hoàng Anh lựa lời bảo.
_ Hoài Thương, anh xin lỗi, anh hơi mệt nên có lẽ không thể đọc sách cùng với em được đâu.
Hoài Thương chưa kịp lên tiếng nói gì, Trần Hoàng Anh đã cúi xuống đặt một nụ hôn dịu dàng lên môi với lời chúc ngủ ngon.
Trần Hoàng Anh mau chóng xoay người trở về phòng, bỏ lại Hoài Thương
đứng ngơ ngác nhìn theo. Khi cánh cửa phòng của Trần Hoàng Anh được khép lại, Hoài Thương mới hoàn hồn, run run sờ lên môi mình, nụ hôn mang
theo hương vị của tình yêu vẫn còn phảng phất đâu đây.
Hoài Thương ôm lấy người, mắt đăm đăm nhìn về hướng cửa phòng riêng của Trần Hoàng Anh.
Không còn cách nào khác, Hoài Thương đành tiu nghỉu trở về phòng của
mình. Hoài Thương không hiểu được nỗi khổ tâm của Trần Hoàng Anh.
Nằm quay qua quay lại trên giường mà vẫn không thể ngủ được. Hoài Thương đạp phăng chăn sang một bên, đi chân trần trên sàn nhà, tiến đến gần
một kệ sách nhỏ kê sát vào bờ tường.
Vươn tay lấy một cuốn sách mà mình hay đọc trước khi đi ngủ, đóng cửa
phòng, Hoài Thương nhẹ nhàng đi xuống lầu, vòng từ phòng khách sang nhà
bếp, mở cửa tủ lấy một chai rượu ngoại và một cái ly.
Lấy được thứ mà mình, Hoài Thương đi nhón gót lên lầu, trở về phòng
riêng. Hoài Thương bật nhạc, đeo headphone vào tai, vừa nhấp nháp ly
rượu cay nồng, vừa nghe nhạc vừa đọc sách trinh thám. Có thể do hôm nay
tâm trạng buồn bực, không vui, Hoài Thương không thể nạp được một chữ
vào đầu.
Ném bay cuốn sách xuống giường, Hoài Thương uống thêm mấy ly rượu nữa, với suy nghĩ rượu sẽ giúp mình ngủ ngon hơn.
Khi đã chuếch choáng say, Hoài Thương đóng nắp chai rượu, tháo bỏ
headphone ra khỏi tai, chuẩn bị bò lên giường để đi ngủ. Đang chui vào
trong chăn, nhớ là mình chưa tắt điện, Hoài Thương liền nhảy xuống
giường, đi liêu xiêu đến cửa phòng để tắt bóng típ. Tắt được bóng điện
rồi, thần trí mờ mịt một mảnh, Hoài Thương lại mông lung nghĩ, đây có
phải là phòng của mình không ?
Hoài Thương đứng trong bóng tối, vừa vỗ nhẹ vào đầu, vừa lẩm bẩm trong
miệng. Sau gần một phút tự vấn, Hoài Thương cho rằng căn phòng mà mình
đang đứng không phải là phòng ngủ của mình, liền mở cửa bước ra ngoài.
Hoài Thương đi trên hành lang lầu hai, vừa đi vừa đếm nhịp bước chân.
_Một…hai…ba…bốn..năm….
Đến con số thứ hai mươi Hoài Thương dừng lại, miệng hô nhỏ lên một tiếng.
_Đã đến rồi, đây mới chính là phòng ngủ của mình.
Hoài Thương cầm lấy tay nắm cửa, vì cửa không khóa, Hoài Thương xoay một vòng, rồi liêu xiêu đi vào trong. Hoài Thương mò mẫm trong bóng tối, đi thẳng đến chiếc giường nằm ở cuối phòng.
Tay chạm vào giường, Hoài Thương gật gù hài lòng, trên môi nở một nụ cười, ngay lập tức trèo lên.
Trần Hoàng Anh đang nhắm mắt ngủ, nghe thấy tiếng mở cửa, hắn đã mở mắt, cảnh giác nhìn ra hướng cửa.
Trong bóng tối, thấy một cô gái toàn thân mặc đồ trắng, đang loạng
choạng từng bước tiến về phía chiếc giường mà mình đang nằm, hơn nữa cô
ấy còn nói lẩm bẩm trong miệng. Trần Hoàng Anh giật mình khi nhận ra cô
ấy là Hoài Thương.
Đến khi cô ấy trèo lên giường, nằm úp sấp bên cạnh hắn, Trần Hoàng Anh
không thể không tin cô ấy đúng thật là Hoài Thương, hình như cô ấy đã
uống rượu, chiếc váy mà cô ấy đang mặc có vương một chút ít mùi vị của
một loại rượu vang hảo hạng của Pháp.
T