The Soda Pop
Vòng Quay Của Số Phận

Vòng Quay Của Số Phận

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3217080

Bình chọn: 9.5.00/10/1708 lượt.

nh sửa lại quần áo cho Thy Dung. Tay đặt nhẹ trên vai. Hắn dịu giọng hỏi:

_Em đang suy nghĩ gì thế ?

Tâm hồn đang thả trôi ngoài cửa sổ, bất thình lình nghe thấy giọng nói

của Bách Khải Văn vang bên tai, Thy Dung giật mình, ngơ ngác ngước mắt

nhìn hắn.

Bách Khải Văn cười khổ. Hắn biết mặc dù thân xác Thy Dung đang ở đây nhưng linh hồn sớm đã bay đến phương trời nào rồi.

_Bác sĩ và y tá đã thay băng cho em rồi. Chúng ta đi về thôi.

Thy Dung đáp như một cái máy:

_Vâng.

Chống tay xuống ghế. Thy Dung yếu ớt đứng dậy, đầu choáng váng vì đau.

Bách Khải Văn cúi xuống, nắm nhẹ lấy cánh tay Thy Dung, dìu Thy Dung bước đi.

Thy Dung cảm động, hốc mắt đỏ hoe, nhìn hắn bằng ánh mắt biết ơn.

Bách Khải Văn gật đầu với Thy Dung. Cả hai cùng nhau bước ra khỏi phòng.

Trên hành lang lầu hai có đông bệnh nhân và thân nhân đi qua đi lại. Ai

cũng trong trạng thái hối hả và vội vã. Bộ quần áo bệnh nhân khiến họ

trông ốm yếu và mệt mỏi.

Thy Dung và Bách Khải Văn đang tiến đến thang máy. Một giọng nói trong trẻo của trẻ con vang lên:

_Bố ơi…..

Thy Dung và Bách Khải Văn đứng khựng lại. Cả hai cùng quay sang nhìn đứa bé hơn hai tuổi, mặc một chiếc váy hoa màu trắng, khuôn mặt bầu bĩnh

đáng yêu, đang cười thật tươi, chạy lon ton về phía hai người.

Hai người phụ nữ nhìn vào mắt nhau. Một người coi người kia như kẻ thù. Một người lại nhìn người kia bằng ánh mắt khó hiểu, không biết mình đắc tội cô ta khi nào, mà tại sao cô ta lại dùng ánh mắt sắc như dao cạo để

nhìn mình ?

Đứa bé gái không hiểu cuộc chiến tranh trong thầm lặng của người lớn, nó vẫn còn là một thiên thần trong sáng và ngây thơ. Cô bé ôm lấy chân

Bách Khải Văn, cười tươi tắn như hoa, tíu tít gọi:

_Bố ơi….bố….

Thy Dung giật mình. Lỗ tai ù đi. Chớp mắt mấy cái. Chờ cho thần trí

thanh tỉnh, bây giờ thì Thy Dung đã hiểu lý do vì sao người phụ nữ kia

lại tặng cho mình một ánh mắt sắc như dao cạo rồi. Hóa ra cô ta là Ella, là người tình cũ của Bách Khải Văn, đồng thời là mẹ của con gái hắn.

Khóe môi Thy Dung nhếch lên. Bỗng dưng, Thy Dung có cảm giác được giải thoát, thấy cả người đều nhẹ nhõm. Thy Dung nghĩ thầm:

“Chỉ cần dành thời gian, chân thành khuyên Bách Khải Văn nên nghĩ đến

tương lai và hạnh phúc của đứa con gái, nhất định hắn sẽ không còn cố

chấp trong chuyện tình cảm với mình nữa. Và như thế, ai cũng có được

hạnh phúc và tình yêu của cuộc đời mình.”

Bách Khải Văn cúi đầu, nhìn đứa bé gái đáng yêu như một thiên thần đang cười với mình. Cảm giác của hắn lúc này rất khác lạ, đứa bé đã cho hắn

cảm giác xúc động khi được làm cha. Sống hơn 20 năm, hắn cũng chưa từng

trải qua cảm giác kì diệu, xúc động sâu vào tận trong tâm cam thế này.

Trong khi Bách Khải Văn còn sững sờ, không biết phải làm gì. Thy Dung đã ngồi xổm trên nền gạch men, cười dịu dàng với con bé.

_Chào cháu ! Cháu tên là gì ?

Cô bé chớp chớp mắt nhìn Thy Dung. Ban đầu, nó hơi rụt rè sợ hãi khi gặp người lạ, nhưng ngay sau đó, nụ cười trên môi Thy Dung đã xóa tan đi sự phòng bị của nó.

Con bé khoanh tay, lễ phép trả lời:

_Chào cô. Cháu tên là Thủy Ngân .

Giọng nói của con bé trong vắt như tiếng hát thánh ca trong nhà thờ.

Thy Dung ngây người. Nước mắt lăn dài trên má. Không chỉ có một mình

Bách Khải Văn mới có cảm giác xúc động và kì diệu được làm cha. Mà ngay

cả Thy Dung cũng xúc động rơi lệ vì một đứa bé con ngoan hiền. Con bé là một thiên thần, trông nó mới đáng yêu làm sao ! Nếu ngày đó, Ella nghe

lời Bách Khải Văn phá bỏ cái thai, thì ngày nay làm gì còn được trông

thấy một thiên thần đáng yêu như thế này nữa.

Con bé thấy Thy Dung khóc, nó ngây thơ hỏi:

_Cô….Tại sao cô lại khóc, Thủy Ngân đã làm buồn lòng cô, đúng không ?

Thy Dung vừa khóc vừa cười, vụng về dùng tay lau lệ trên khóe mắt.

_Cô đâu có khóc, là bụi bay vào mắt cô đấy.

Thy Dung yêu con bé, chỉ vừa mới gặp Thy Dung đã thấy mến và thích con

bé rồi. Không kiềm chế được mong muốn của mình, Thy Dung liền vòng tay,

nhẹ ôm lấy con bé vào lòng.

Thủy Ngân rất chủ động, cô bé quàng hai cánh tay nhỏ bé vào cổ Thy Dung, thơm nhẹ vào má Thy Dung. Cô bé ngoan hiền nói:

_Mẹ nói, mỗi khi thấy ai đó hãy đặt một nụ hôn trên má. Khi đêm về các

cô tiên sẽ bay xuống mang theo phép màu, nỗi buồn và nỗi đau sẽ mau tan

biến đi.

Hành động của Thy Dung khiến cả Bách Khải Văn và Ella kinh ngạc. Cả hai

bối rối nhìn vào mắt nhau, rồi nhanh chóng ngoảnh mặt nhìn ra hai hướng

khác nhau.

_Thủy Ngân, đi thôi con. Đã đến giờ phải đi khám bệnh rồi.

Nghe thấy tiếng mẹ gọi, cô bé trượt hai cánh tay khỏi cổ Thy Dung, lễ

phép chào Thy Dung và Bách Khải Văn, sau đó lon ton chạy về chỗ mẹ đang

đứng.

Ella nắm lấy tay con gái. Trước khi quay người bước đi, Ella không quên

tặng cho Thy Dung một cái nhìn cảnh cáo, tặng cho Bách Khải Văn một ánh

mắt nhìn đầy chán ghét và đau khổ.

Thy Dung là người đang sống trong cảm giác dằn vặt, đau đớn do tình yêu

dang dở, nên Thy Dung có thể hiểu được cảm giác của Ella bây giờ, hiểu

cô ấy đã phải khổ sở và vất vả như thế nào khi phải mang thai, sinh con

và nuôi dưỡng đứa bé