dại cả da đầu.
Lận Thừa thật sự rất vui mừng, cô gái nhỏ của anh không hề thay đổi, cô vẫn là cô gái đáng yêu đơn thuần ngày xưa.
Ôn Bối Du rất muốn thét lên, cô thật sự không hiểu rốt cuộc anh muốn làm gì.
Nụ cười của anh là có hàm ý gì?
Người khác cười là khi họ vui vẻ, còn anh thì chưa chắc là như vậy.
“Ngươi phải biết, đây là ba mươi triệu.”
“Tôi... tôi không muốn thiếu tiền anh, tiền… tiền đúng là không có không được nhưng tôi không muốn bán tình cảm của mình, không ai có thể mua nó.”
Mặc dù sợ đến cà lăm nhưng cô vẫn cố gắng nói lên quan điểm của mình.
“Vậy tại sao trước kia em lại lấy ba mươi triệu của anh?”
“Chuyện này… là do anh bức ép, mặc kệ tôi nói gì anh cũng không tun nên tôi cho luôn một cái giá, tôi… tôi nhất thời giận quá nên mới…”
“A.”
Lận Thừa cười.
Thật là quá đáng sợ… Anh ta là tức quá nên cười lên sao?
“Tiểu Bối…” Anh vẫn nở nụ cười trên mặt: “Tiểu Bối…”
“Làm… làm gì…” Tại sao anh không lấy chi phiếu đi mà còn càng lúc càng tiến lại gần… Cuối cùng, còn ôm cô vào lòng.
“Anh…” Ôn Bối Du kinh ngạc, cô muốn phản kháng nhưng môi đã bị người ta khóa lại.
Đó không phải là nụ hôn muốn chứng tỏ bản thân mà là nụ hôn thắm thiết… Đầu lưỡi của anh xâm nhập vào trong, trêu chọc cô.
Anh, anh, tại sao lại hôn cô?
Cô nhất thời ngây ra, cũng quên đẩy anh ra. Tờ chi phiếu cầm trên tay cũng rơi xuống đất.
Không có ai để ý đến tờ chi phiếu ba mươi triệu…
Anh hôn cô, không vì bất kỳ lý do gì. Chẳng qua là trong lúc đó trong đầu anh lại lóe lên một ý nghĩ, anh không nghĩ ngợi nhiều mà liền làm theo.
Bộ dạng ngây ngốc của cô làm lòng anh ngứa ngáy.
Anh còn nhớ rõ, lúc cô ở dưới người anh rên rỉ kiều mỹ, còn có da thịt trắng ngần vì kích tình mà đỏ ửng lên…
Mặc kệ.
Bây giờ anh muốn cô, không ai có thể ngăn cản được.
“Đừng…” Cô thử đẩy anh ra, động tác không hề có chút sức lực nào. Hành động này đối với một người đàn ông mà nói chính là sự kích thích điên cuồng nhất
Lận Thừa hôn vào những nơi nhạy cảm của cô, còn thổi hơi nóng vào lỗ tai cô.
“Anh nhớ em thích anh liếm chỗ này nhất… còn chỗ này, chỗ này nữa…” Ngón tay anh nhéo nhẹ đầu vú cô, ám hiệu là anh muốn “chỗ này”.
“Đương nhiên là em thích anh liếm em nhất…” Anh nói nhỏ đáp án bên tai cô, làm mắt cô nháy mắt đỏ ửng lên.
Anh muốn ân ái với cô, ngay bây giờ, ngay lúc này nhưng anh không muốn miễn cưỡng cô…
Anh – Lận Thừa, không phải là kẻ vô lại.
Một tay nắm lấy eo thon của cô, môi cắn mút chiếc cổ trắng ngần của cô.
“Tiểu Bối, nói em muốn anh…”
Ôn Bối Du giống như đã bị ném vào vòng xoáy tình dục, cô ngập ngừng, sau đó gật đầu.
Thân thể của cô không hề phản kháng, thân thể của cô còn nhớ rõ… Anh đã từng mang đến cho cô niềm vui kích tình, cô làm sao mà quên được.
Đột nhiên, môi của anh rời đi, tay cũng không đụng vào người cô nữa.
Anh làm cho thân thể của cô trống rỗng.
“Nói mau, Tiểu Bối, nói em cần anh…” Môi của anh dán lên môi cô, không còn sự dịu dàng nữa mà là uy hiếp.
Ôn Bối Du cắn chặt môi dưới, không chịu nhả ra, cũng không chịu thừa nhận cô cần anh.
“Thật là quật cường…” Đầu ngón tay của anh chà sát điểm nhũ hoa của cô, anh cảm nhận được nó đang cứng rắn lên.
“Phản ứng kịch liệt như vậy mà còn không chịu mở miệng.” Anh tiếp tục kích thích một vị trí khác.
“Ư… A…” Cô không chịu nổi nữa, bắt đầu nức nở ra tiếng.
Nhưng âm thanh vừa bật ra cô đã vội cắn môi mình, không cho anh biết phản ửng của mình.
Lận Thừa nhếch miệng.
“Cần gì phải nhịn chứ.” Anh lại tiếp tục trêu đùa cô.
Sau đó, anh đột nhiên buông tay, lui về phía sau.
Anh vừa buông tay thì thân thể của cô không kiềm hãm được mà ngã ra phía trước.
Lận Thừa cười ra tiếng, anh không ép buộc cô thừa nhận dục vọng của mình nữa. Dù sao thân thể của cô đã có phản ứng rồi.
Anh nắm bàn tay nhỏ bé của cô, kéo cô tới giường. Cô cũng không cự tuyệt.
Lận Thừa cởi hết quần áo của cô ra, chui đầu vào nơi mềm mại giữa hai vú. Sau đó luân phiên cắn mút hai điểm hồng, hình ảnh đẹp đẽ này vẫn không hề thay đổi so với trí nhớ của anh.
Hương vị của cô vẫn ngọt ngào như vậy.
“Ư… A…” Đôi tay cô quấn chặt lấy gáy anh, liên tiếp rên rỉ
“Đừng nóng vội, bảo bối, đừng nóng vội… Anh sẽ cho em…”
Áo choàng tắm trên người đã sớm không thể che được cự vật của anh. Anh kéo thắt lưng ra, để áo choàng tắm rơi xuống đất.
Thân hình rắn chắc trần truồng của anh che trên thân thể yêu kiều mảnh khảnh của cô.
Phản ứng của cô vẫn như xưa, như vậy kinh nghiệm tình dục của cô vẫn như cũ… Lận Thừa suy nghĩ.
Bàn tay cầm lấy hai mắt cá chân của cô, kéo chân cô rộng ra.
Lúc này thân thể và gương mặt của cô đều đỏ bừng lên
Anh khẽ đặt môi mình lên khu rừng bí ẩn của cô.
“A…” Cô dường như bị điện giật, trong nháy mắt một chất dịch chảy ra giữa hai chân cô.
Lưỡi của anh cạy khe hở ra, hấp thu dòng nước ngọt ngào của cô.
Anh ham muốn, vây lấy cô thật chặt. Cô cũng không thể phản kháng nữa, cô không thể làm gì khác hơn là để mặc bản thân hưởng thụ cảm giác tuyệt vời này.
Chất dịch của cô như mật ong, anh tham lam liếm mút.
Cô hít thở liên tục, kh