XtGem Forum catalog
Vợ Có Thai Mười Triệu Của Phó Tổng

Vợ Có Thai Mười Triệu Của Phó Tổng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322633

Bình chọn: 10.00/10/263 lượt.

đó chúng ta có thể tìm lý do để chuyển cô ấy đến bộ phận khác.”

“Không cần thiết.” Lận Thừa trực tiếp bác bỏ đề nghị của Ken.

Không ngờ Ken lại không từ bỏ, anh nói tiếp: “Ở phòng Phó Tổng Giám Đốc chỉ cần ba người làm việc, thêm một người là quá dư nhân lực.”

“Có cần hay không thì người quyết định là tớ, chứ không phải là cậu.” Lận Thừa hất mặt nói.

Lận Thừa vừa nghĩ đến việc Ôn Bối Du ra khỏi tầm quan sát của anh thì anh liền cảm thấy không vui.

Làm sao Ken không hiểu được sắc mặt của cấp trên chứ. Anh thông minh không lên tiếng nữa.

“Không có việc gì thì cậu ra ngoài đi.”

“Ừ.” Ken thu dọn laptop và tài liệu, rời khỏi phòng làm việc của Lận Thừa.

Ken không hỏi nữa nhưng anh vẫn còn sự nghi ngờ trong lòng.

Phó Tổng Giám Đốc nói anh quá quan tâm đến cô Ôn…

Chuyện này quả không sai nhưng anh chỉ “thương hại” cô thôi.

Anh biết cô đã bị Phó Tổng Giám Đốc ăn sạch sành sanh. Mỗi lần cô nhìn thấy Phó Tổng Giám Đốc thì như chú chim con sợ hãi, cô đơn thuần như vậy làm sao có thể sống sót được giữa ba cô gái kia đây.

Hôm nay anh chỉ muốn giúp cô nhưng Phó Tổng Giám Đốc lại không đồng ý thì anh có thể làm gì chứ. Anhi chỉ có thề cầu Thượng Đế phù hộ cho cô.

Ôn Bối Du đang đánh chữ trên máy vi tính thì bỗng nhiên cảm thấy lành lạnh, cánh tay nổi hết cả da gà. Cô ngước mắt nhìn về phía phòng làm việc của Lận Thừa.

Không phải anh lại đanh tính kế cô đó chứ?

Chính xác là Lận Thừa đang làm vậy.

Anh cảm thấy rất khó chịu khi Ken quan tâm đến cô.

Trong phòng làm việc có bốn người phụ nữ, tại sao Ken lại chỉ quan tâm đến Ôn Bối Du, còn thay cô nói chuyện…

Lận Thừa đè nút nội bộ xuống.

Điện thoại trên bàn reng lên làm Ôn Bối Du giật mình. Thiếu chút nữa là cô té ghế và sẽ rước lấy sự khinh thường của ba người kia.

Cô vội vàng cầm điện thoại lên: “Xin chào.”

“Đi vào.”

“Hả?” Ôn Bối Du ngây ra, cô không phản ứng kịp.

“Đi vào phòng làm việc của tôi, bây giờ, ngay lập tức.”

Ôn Bối Du nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại, cô ước gì mình có thể dùng ánh mắt để lăng trì anh.

Anh làm vậy là muốn dồn cô vào chỗ chết.

Anh “làm loạn” sau giờ làm việc còn chưa tính, bây giờ là giờ làm việc, còn có rất nhiều đôi mắt đang nhìn cô. Thế mà anh cứ làm theo ý mình, muốn gió được gió, muốn mưa được mưa…

Ai bảo anh là Phó Tổng Giám Đốc chứ còn cô chỉ là một nhân viên nhỏ.

Không được, cô thề, cô không thể để anh nắm mũi dăt đi được.

Ôn Bối Du hô cố lên, sau đó đứng dậy, cô lấy tư thái hùng dũng nhất đi vào phòng làm việc của Lận Thừa trong ánh mắt tràn đầy sự nguy hiểm của ba người kia.

Cô vừa vào phòng làm việc của anh thì quyết định đánh đòn phủ đầu.

“Này, đây là lần cuối cùng anh có thể ra lệnh cho tôi. Sau khi tôi rời khỏi phòng làm việc này thì tôi sẽ từ chức. Còn ba mươi triệu kia anh không muốn lấy lại thì tôi sẽ quyên góp cho hội từ thiện.” Như vậy là đủ khí thế rồi chứ.

Không ngờ Lận Thừa lại hoàn toàn không để tâm đến lời cô nói.

“Em muốn từ chức?”

“Đúng!”

“Được.” Lận Thừa đồng ý.

“Có thật không?” Anh đồng ý quá dễ dàng, điều này làm cô không thể không nghi ngờ.

“Thật, em ra ngoài viết đơn từ chức, sau đó khi em bước chân ra khỏi công ty thì anh sẽ kiện em ôm tiền bỏ trốn.”

Gương mặt nhỏ nhắn của Ôn Bối Du nhíu lại.

Cô cũng biết anh sẽ không bỏ qua cho cô dễ dàng như thế mà.

“Tôi xé tờ chi phiếu đi, không đụng đến số tiền đó thì làm sao có thể gọi là ôm tiền bỏ trốn được.” Cho nên cô mới muốn trả chi phiếu lại, tìm lại sự công bằng cho mình, chứng minh mình không có tham tiền của anh.

“Anh sẽ đem ba mươi triệu này chuyển vào tiền lương của em, như vậy chứng minh là em có lấy số tiền kia.”

Lận Thừa quả thật rất cao tay, đem “ba mươi triệu” ra đùa giỡn cô.

Rốt cuộc cũng không đấu lại anh, cô uất ức đến hốc mắt cũng đỏ lên.

“Anh rất vui khi đùa giỡn tôi sao?” Chẳng lẽ năm năm trước lừa gạt cô còn chưa đủ sao?

Lận Thừa nhăn mày lại: “Anh chưa từng có ý nghĩ “đùa giỡn” em.”

“Anh nói láo!” Hôm nay, bằng bất cứ giá nào cô cũng phải hỏi tội anh: “Năm đó anh dùng tên giả để lừa gạt tôi, sau đó còn không nói tiếng nào bỏ đi, đó không phải là “đùa giỡn” thì là cái gì. Tôi bị như thế cũng đáng lắm, anh là hoàng tử lưu lạc xuống phàm trần, muốn tìm một người đùa giỡn để không cảm thấy nhàm chán, đến khi chơi đã rồi thì bỏ của chạy lấy người…”

“Tiểu Bối…” Lận Thừa không thích cô kích động như thế, anh muốn ôm cô vào lòng để an ủi cô.

“Chuyện cũ tôi không nói làm gì, dù sao thì tôi đã sớm quên sạch rồi nhưng sao anh lại quay lại hỏi tội tôi, trước thì nói tôi cấu kết với Nghiêm Tề, sau lại vừa uy hiếp vừa dụ dỗ ép tôi lấy ba mươi triệu rồi vu khống tôi trộm tiền…sau đó… anh lại… đùa giỡn tôi. Anh biết là tôi không thể chống cự lại anh… vậy mà anh còn dụ dỗ tôi lên giường…” Cô nói xong một hơi thì nước mắt đã rơi lã chã.

Nghe cô nói thế thì sự buồn bực của anh cũng đi đâu mất.

Anh nhìn cô khóc thảm thương như thế thì rất đau lòng.

Đau lòng! Anh lại vì một người phụ nữ mà đau lòng! Cảm giác này anh chưa từng trải qua.

Anh bị sao vậy?

Lận Thừa nhìn nước mắt của cô thì r