Ring ring
Vợ Có Thai Mười Triệu Của Phó Tổng

Vợ Có Thai Mười Triệu Của Phó Tổng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322685

Bình chọn: 7.5.00/10/268 lượt.

ờng niên. Nhưng nếu đúng như vậy thì Nghiêm Tề nên giấu cô ấy đi, cần gì phải để trong phòng làm việc này để cậu phát hiện ra chứ?”

Điều Ken nói, Lận Thừa không hề nghĩ tới.

Anh rất khôn khéo, nhưng lần này thông minh lại bị thông minh hại.

Ken chỉ nói một câu đã vạch rõ mọi thứ, nhưng anh vẫn cố chống cự trong lòng.

Đúng vậy, lúc đầu nhìn thấy cô ở phòng làm việc của Nghiêm Tề anh đã quá khiếp sợ, sợ đến mức mất khôn.

Anh không hề nghĩ tới việc đây chỉ là chuyện trùng hợp.

Là anh hiểu lầm cô sao? Không biết sao anh lại thở phào ở trong lòng, cô vẫn là cô gái nhỏ đơn thuần ngày xưa…

Không! Cô cầm của anh ba mươi triệu…

“Nhưng cô ấy ngoạm của tớ ba mươi triệu!”

Nếu không có qua lại với Nghiêm Tề vậy thì tại sao lại mở miệng một cái là ba mươi triệu… Cô cũng quá to gan đi.

Ken nhún nhún vai: “Tớ không biết cô ấy làm vậy là có ý gì?” Anh lại cảm thấy Ôn Bối Du không phải là một người phụ nữ mưu mô. Nếu có ý “lừa gạt” vậy thì tại sao cầm ba mươi triệu rồi lại không “ôm tiền bỏ chạy” mà lại sang đây làm việc.

“Có lẽ cậu nên tự hỏi cô ấy.”

Không cần Ken nói, anh tuyệt đối sẽ “Tự mình” vả lại còn “chịu khó” hỏi cô một chút.

Lận Thừa đè nút nội bộ xuống, nữ thư ký bên ngoài lập tức bắt máy.

“Đem hành trình tối nay hủy bỏ hết giúp tôi, và đặt phòng ở khách sạn hạng nhất cho tôi.”

“Vâng Phó Tổng Giám Đốc.”

“Sau khi đặt xong thì nói địa chỉ và số phòng cho Ôn Bối Du biết, nói cô ấy đúng tám giờ tối có mặt ở đó.”

“Vâng, vâng, Phó Tổng Giám Đốc.” Đương nhiên là nữ thư ký bị giật mình khi nghe điều đó.

Ken vừa nghe Lận Thừa nói như vậy thì không khỏi nhướn nhẹ hàng chân mày.

Anh cảm thấy mối quan hệ giữa hai người này rất “rối rắm”, hơn nữa Lận Thừa làm vậy là muốn Ôn Bối Du không sống nổi nữa.

Ken lắc đầu vì ông chủ “tâm cơ quá nặng” đến mức trơ trẽn của mình.



Ôn Bối Du khóc không ra nước mắt.

Rốt cuộc Lận Thừa muốn hành hạ cô đến thế nào mới buông tha cho cô.

Chị thư ký nói cho cô biết số phòng và địa chỉ của khách sạn, hơn nữa còn nói cô đúng tám giờ phải có mặt ở đó để gặp Phó Tổng Giám Đốc. Không chỉ có chị thư ký, mà hai người trợ lý thư ký còn lại cũng nhìn cô bằng ánh mắt giết người.

Nếu ánh mắt đó có thể như con dao thì trên người cô đã có hàng trăm ngàn vết thương rồi.

Ôn Bối Du ngượng nghịu ấn chuông cửa, cánh cửa mở ra.

“Vào đi… Đóng cửa lại.”

Lận Thừa đứng đằng sau cánh cửa, sau khi anh nói xong liền đi về phòng. Nhưng anh lại thấy cô đứng ngay cửa phòng và cửa cũng không đóng.

“Tôi đứng ở đây được rồi.”

Lận Thừa trợn mắt giận dữ nhìn cô, anh phát hiện cô càng ngày càng không nghe lời anh.

“Cô có muốn dâng thì tôi cũng không muốn ăn, huống chi tôi còn mặc áo choàng tắm trên người.”

“Cũng bởi vì anh chỉ mặc có một cái áo choàng tắm…” Ôn Bối Du nói nhỏ.

Cũng không thể không thừa nhận, anh vừa tắm xong nên toàn thân tỏa ra mùi vị “ngon miệng” và hơi thở nam tính. Anh chỉ mặc có mỗi cái áo choàng tắm, cô dám chắc, ngoài lớp áo mỏng đó ra anh không hề mặc thêm bất cứ cái gì.

“Cái gì?” Lận Thừa không nghe thấy cô nói gì, anh nheo mắt lại hỏi.

“Không có, không có gì.” Ôn Bối Du thừa nhận mình rất nhát gan.

Cô ấy cho rằng nói không có việc gì thì sẽ không có việc gì thật sao? Lận Thừa đi tới, Ôn Bối Du tự nhiên lui về phía sau hơn nữa còn chuẩn bị tư thế chạy trốn. Nhưng không ngờ Lận Thừa đã nhanh chân hơn cô, anh tự đóng cửa phòng lại.

Trong lúc lướt qua cô, anh vẫn không quên dùng ánh mắt hung ác trừng cô.

Ô ô, Ôn Bối Du vội vàng cúi đầu.

Hôm nay cô đến đây thực ra là muốn đem tiền trả cho anh. Cô muốn nhanh chóng trả lại tiền cho anh, sau đó từ chức.

“Ngẩng đầu lên.”

Ôn Bối Du tâm không tình lòng không nguyện ngẩng đầu lên.

Tại sao cô phải nghe lời anh chứ… Ôn Bối Du thật giận bản thân mình.

“Tôi… T…ôi…!” Cô vừa ngẩng đầu lên thì gương mặt tuấn tú của anh đã kề sát sống mũi của cô, tim cô thiếu chút nữa lọt ra ngoài.

“Anh... anh dựa sát như vậy làm gì?” Ôn Bối Du cảm nhận được gò má mình nóng lên. Cô vươn tay muốn đẩy anh ra nhưng lại bị anh bắt được.

Anh không hề để ý tới lời cô nói, khóe miệng còn giương lên nụ cười.

“Em lại bắt đầu cà lăm và đỏ mặt…”

Cảm giác này thật là tốt, Lận Thừa phát hiện tâm trạng của anh bây giờ rất là vui.

Nhưng mà vẫn có việc nên hỏi rõ thì hơn.

“Người của anh đã điều tra là em và Nghiêm Tề không hề có quan hệ gì, vậy thì tại sao lại lấy của anh ba mươi triệu?”

“A, chuyện này… Tôi… tôi trả lại cho anh, tôi tính là hôm nay trả lại cho anh, tôi không cần ba mươi triệu này.” Rất phiền phức.

Ôn Bối Du vội vàng đẩy anh ra, móc tờ chi phiếu từ trong túi xách ra.

Trong nháy mắt vẻ mặt của Lận Thừa trở nên cao thâm khó lường.

“Em không cần số tiền này sao?” Là ba mươi triệu chứ không phải ba mươi ngàn. Vậy mà cô lại làm như nó là củ khoai lang nóng bỏng tay.

“Tôi không muốn, anh nhanh chóng lấy về đi.” Ôn Bối Du nhìn chằm chằm tay của Lận Thừa tay, cô hi vọng anh nhanh chóng lấy tờ chi phiếu về.

Nhưng Lận Thừa lại không buồn động đậy.

Rồi sau đó, anh cười…

Cười rất quái dị.

Cười đến nỗi Ôn Bối Du tê