Vợ Có Thai Mười Triệu Của Phó Tổng

Vợ Có Thai Mười Triệu Của Phó Tổng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322743

Bình chọn: 8.00/10/274 lượt.

ch nhất là phản ứng trên giường của em, giống như là đang trêu chọc một con thỏ trắng vậy, anh muốn ngừng mà không ngừng được, cứ thích trêu chọc vào bộ phận nhạy cảm của em…”

Phanh! Ôn Bối Du đập mạnh đôi đũa trong tay xuống bàn, cô không thể nén cơn giận được nữa.

“Anh câm miệng! Không cần nhắc chuyện cũ nữa, tôi quên hết rồi, từ khi anh bỏ đi thì tôi đã đem mọi kí ức đó xóa sạch.” Cô kích động gầm lên.

Lận Thừa không hề bị bộ dạng kích động của cô hù dọa, ngược lại khóe miệng anh lại nâng lên một nụ cười.

“Rốt cuộc cô cũng thừa nhận, không phải là cô không nhận ra tôi sao? Còn giả bộ ngu ngơ nữa.”

Ôn Bối Du vừa kinh ngạc vừa ảo não, lời nói của anh làm cô không thể kìm chế được nên cô đã lỡ lời.

Lận Thừa nói tiếp: “Vậy thì cô cũng thừa nhận cô là người của Nghiêm Tề luôn đi, đỡ mắc công tôi tra hỏi.”

“Tôi và ông ta không có bất cứ quan hệ gì, anh có thể vào công ty điều tra. Tôi vào đây chỉ mới có mấy tháng thì làm sao có thể cấu kết với ông ta chứ.”

“Vậy cũng chưa chắc, cô mới vào công ty được mấy tháng vậy mà lại có thể thăng chức nhanh như vậy, chắc chắn là có quan hệ mờ ám với ai đó.”

Ôn Bối Du trợn mắt.

“Anh có thể đi hỏi giám đốc nhân sự, là anh ta thăng chức cho tôi đấy.” Sớm biết thăng chức là sẽ rước lấy phiền phức thì cô tình nguyện làm nhân viên ở quầy tiếp tân ở tầng một.

“Có lẽ là anh ta nhận sự chỉ điểm của người khác.”

“Anh cũng có thể sử dụng “quyền hạn” của mình đi chất vấn anh ta.” Ôn Bối Du muốn nói là “Này quyền”.

Dù sao nói gì cũng vậy, muốn gán tội cho người khác thỉ sợ gì không tìm ra tội chứ.

“Nếu như không có tật giật mình thì tại sao phải từ chức?” Muốn thoát khỏi tầm mắt của anh.

“…” Ôn Bối Du liền hết ý kiến. Qủa thật là cô có tật giật mình, nhưng việc này lại không hề liên quan đến Nghiêm Tề, cô không hề dính dáng gì đến việc đấu đá trong công ty

“Nếu như tôi nói tôi không hề dính dáng gì đến chuyện này anh có tin không?”

Vẻ mặt của Lận Thừa rõ ràng là không hề tin cô.

Ôn Bối Du không muốn tranh luận với anh nữa.

“Tùy anh muốn nghĩ như thế nào, hôm nay anh mang tôi đến đây là nhất định phải kết tội tôi đúng không?”

“Không.”

Lận Thừa vòng tay ôm ngực, hai người giằng co trên mặt bàn, Ôn Bối Du hết muốn ăn.

Cái này còn chưa là gì, Lận Thừa còn nói thêm một câu làm cô muốn ói, anh dám nói: “Nói đi, cô muốn bao nhiêu tiền mới chịu giữ kín bí mật của chúng ta, không tiết lộ tin tức trong đại hội cổ đông lần sau.”

Thì ra là đây mới là mục đích của anh.

Ôn Bối Du cười khổ, nước mắt đọng lại ở hốc mắt, không thể rơi xuống được.

Nếu biết rằng khoảng thời gian kia có thể bán lấy tiền thì không phải cô sớm nên bán nó đi sao?

Lận Thừa lại hiểu lầm là nụ cười của cô là nụ cười tham lam, nghe thấy chữ tiền là nở nụ cười.

“Cô ra một cái giá đi, tôi tuyệt đối sẽ hào phóng hơn Nghiêm Tề.”

Có tiền thì rất đáng gờm sao?

Bây giờ Ôn Bối Du rốt cuộc cũng hiểu được có tiền thật sự rất đáng gờm. Có thể trêu đùa với tình cảm của người khác, sau đó sẽ dùng tiền để mua về.

“Mười triệu?” Lận Thừa thấy cô không lên tiếng nên trực tiếp đưa giá.

“Tôi đã nói tôi và ông ta không hề có giao dịch gì cả, rốt cuộc làm thế nào anh mới chịu tin tôi?” Tại sao anh có thể tổn thương cô như thế chứ?

“Hai mươi triệu?”

Mặc dù khoảng thời gian năm năm trước làm lòng cô tan nát. Nhưng cô cũng không muốn bán nó đi.

Lận Thừa lại cố tình khiêu chiến với giới hạn của cô. Có tiền quả thật rất là giỏi, có thể không cần để người ta vào mắt, có thể chà đạp tấm lòng người ta.

Dù có là người hiền lành đến thế nào thì cũng sẽ bị chọc giận. Nếu anh có nhiều tiền như thế, muốn quăng bừa bãi thì cô sẽ lấy thôi.

“Ba mươi triệu.” Ôn Bối Du không hề nghĩ ngợi, trực tiếp nâng giá thêm mười triệu.

Lận Thừa nheo mắt lại, lòng tham của cô quả là không nhỏ.

Chỉ là giá cao cũng có nghĩa là giá tốt, ít nhất anh cũng có thể xác định là anh có thể mua được nó.

Lận Thừa ký tờ chi phiế ba mươi triệu đưa cho Ôn Bối Du.

Cô sững sờ.

Thật ra thì cô chỉ tức giận vì anh dùng tiền bạc để mua tình yêu và khoảng kí ức đó nên nhất thời kích động thốt lên. Cô không ngờ anh lại làm thật.

“Tôi còn có một điều kiện…” Lận Thừa lạnh lùng nói.

Ôn Bối Du ngước mắt nhìn anh, da đầu tê rần lên. Nếu như đổi ý vào lúc này, không nhận tám chi phiếu kia thì anh nhất định sẽ trở mặt tại chỗ.

Sợ rằng không chỉ là trở mặt, mà còn có thể lật bàn…

“Cô không thể từ chức, tôi sẽ nói với bên Nghiêm Tề là điều cô đến phòng làm việc của tôi.”

“Cái gì?” Ôn Bối Du thở hốc vì kinh ngạc.

Lần này thì thảm rồi, từ chức không sao còn vô duyên vô cớ nhận của người ta ba mươi triệu. Vốn là muốn cách xa Lận Thừa, vậy mà ngược lại còn gần anh hơn…

Ôn Bối Du, cô đúng là đầu heo mà!

Hết chương 7

“Đúng, cậu là đầu heo, còn là đầu heo siêu cấp nữa!”

Cô làm việc ở phòng Phó Tổng Giám Đốc cũng được một tháng rồi. Mà trong khoảng thời gian này, ngày nào Bạch Nãi Phủ cũng mắng cô.

Thôi, dù sao cô cũng thật sự là đầu heo, bị chửi cũng đúng.

Bây giờ cô tiến hay lùi đều rất khó khăn.

Trước tiên, làm việc ở phòng Phó Tổng G


XtGem Forum catalog