Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Vợ Có Thai Mười Triệu Của Phó Tổng

Vợ Có Thai Mười Triệu Của Phó Tổng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322754

Bình chọn: 7.5.00/10/275 lượt.

iám Đốc là một việc rất khó khăn. Thư ký ở đó không giống chị Mai, cô ấy rất có năng lực và đòi hỏi rất cao, cô không được phép mắc phải bất kỷ sai lầm nào.

Dưới cô ấy lại có hai trợ lý thư ký, nhan sắc hạng nhất mà năng lực làm việc cũng hạng nhất.

Còn cô, nhiều nhất chỉ là trợ lý của trợ lý thư ký mà thôi. Nói kiểu này còn dễ nghe, nói khó nghe một chút thì là người giúp việc vặt.

Ba người ở trên đều không thích cô, vì cô là do “Phó Tổng Giám Đốc” đều sang đây, mà ba người đó rất ái mộ anh nên dĩ nhiên là không vừa mắt cô.

Ai, cô cũng không muốn như vậy.

Làm việc ở đây cô có cảm giác mình bị giám sát, gian nan, thật là gian nan mà.



Một tháng, cô đã ở địa bàn của anh một tháng. Anh cũng đã quan sát cô một tháng.

Cầm của anh ba mươi triệu, cũng tới đây làm theo lệnh anh. Tất cả mọi thứ anh đều nắm trong lòng bàn tay.

Nhưng anh luôn cảm thấy có chỗ nào là lạ.

Từ trước đến giờ, mọi việc liên quan đến cô anh đều có thế nắm rõ được. Nhưng bây giờ, anh vẫn luôn cảm thấy hình như anh đã bỏ sót đều gì đó.

Trong một tháng, anh nhìn cô không thể thích ứng với công việc ở văn Phó Tổng Giám Đốc, nhìn cô bị nữ thư ký và hai trợ lý thư ký chèn ép. Anh không hề lên tiếng bênh vực cô

Mặc dù anh từng có ý nghĩ sẽ giúp đỡ cô, nhưng đó chỉ là ý nghĩ mà thôi.

Kinh doanh, vốn là hiện thực thực tế thu nhỏ, muốn sinh tồn thì phải nuốt nhịn hoặc chèn ép người khác dưới chân.

Anh đã trải nghiệm điều này.

Sau khi rời khỏi cô, anh trở lại với thân phận là người thừa kế của nhà họ Lận nhưng cuộc sống hàng ngày lại không hề tốt hơn.

Ở đó và ở đây là hai thế giới hoàn toàn khác nhau. Không phải là sự giàu nghèo mà là sự chân thành và giả dối, thế giới ấm áp và thế giới hờ hững.

Khi anh sống cùng cô thì luôn oán hận cuộc sống này không công bằng, cho nên anh không hề trân trọng nó cho tới bây giờ…

Thế giới mà anh phải đối mặt, trừ vấn đề khó khăn của tập đoàn Kim Tinh Thần, anh còn phải đối mặt với áp lực của hội đồng cổ đông và người “mẹ kế” có dã tâm cực lớn.

Mấy năm qua, anh vẫn không ngừng chứng minh bản thân, không ngừng bò lên vị trí cao hơn, rốt cuộc anh cũng có thể giẫm nát những kẻ coi thường anh dưới chân mình.

Nhưng, anh có vui vẻ không? Hôm nay, khi anh đã ở vị trí cao ngất này, đủ để hạ bệ mọi người thì…

Anh không muốn nghĩ đến vấn đề đó, câu trả lời không còn quan trọng nữa.

Mãi cho đến khi Ôn Bối Du đột nhiên xuất hiện, thẳng thắn mà nói, anh thật sự bị cô hù sợ.

Sự xuất hiện của cô làm anh nghĩ tới thời gian một năm kia… Mặc dù nghèo khổ nhưng rất vui vẻ… niềm vui đơn thuần.

Không bị người khác lừa gạt, không có lời nói dối, không có so đo.

Rất nhiều thứ có thể so sánh được, kết quả lại hiện ra một cách rõ ràng.

Rõ ràng nhất không phải là tình yêu sao? Ôn Bối Du là toàn tâm toàn ý yêu anh, bỏ ra mọi thứ mà không cần hồi đáp lại. Còn bây giờ anh đính hôn với Lý Lỵ chỉ là vì lợi ích, không hề có một chút gì gọi là tình cảm.

Anh nghĩ, anh sẽ như thế cả đời, anh sẽ không bao giờ có được cái gọi là tình yêu đơn thuần nữa.

Cũng được, tình yêu là cái thứ chó má gì chứ!

Nhìn bây giờ, Ôn Bối Du đã xuất hiện, cô làm rối tinh rối mù mọi thứ. Năm đó cô đơn thuần hôm nay có trải nghiệm qua cuộc sống thực thế nhưng tại sao cô lại thay đổi nhiều như vậy?

Từ một cô gái nhỏ dễ đỏ mặt biến thành một người phụ nữ tham tiền, ăn một cái là ba mươi triệu của anh. Vậy mà ngay cả một cái chớp mắt cũng không có.

Con người đều sẽ thay đổi, không phải sao?

Nhưng tại sao trong lòng anh vẫn có một điểm gì đó níu kéo, cho rằng điều đó không phải là sự thật.

Chẳng lẽ là anh vẫn hy vọng cô không thay đổi trong tiềm thức sao?

Lận Thừa nheo mắt lại, một lần nữa tìm bóng hình của Ôn Bối Du lần thứ n trong tháng này.

Cốc cốc! Tiếng gõ cửa vang lên cắt đứt dòng suy nghĩ của anh.

“Vào đi.” Anh quay lại với công việc trên bàn.

Ken đẩy cửa vào: “Trong tay tớ có một tập tài liệu mới, tớ không biết là có nên báo cáo với cậu không?”

“Nói đi.” Mười đầu ngón tay của Lận Thừa xếp thành hình tháp, nghi ngờ nhìn Ken. Cậu ta ít khi có biểu hiện như vậy.

Tầm mắt của Ken xuyên qua lớp cửa kính, nhìn Ôn Bối Du đang ở bên ngoài.

“Là về cô ấy.”

“Sao?” Lận Thừa nhíu mày.

“Tớ nhớ tớ không có nói cậu điều tra về cô ấy.” Kể từ khi anh dùng ba mươi triệu để mua Ôn Bối Du về đây.

“Đúng, nhưng tớ… nghi ngờ cô ấy.” Lận Thừa không hề nói về quan hệ của cậu ấy với Ôn Bối Du cho anh biết.

“Nghi ngờ điều gì?”

“Tớ không biết tại sao cậu lại đề phòng cô ấy? Nhưng căn cứ vào tai mắt nằm vùng của chúng ta thì cô ấy được lựa chọn kỹ càng mới được chuyển lên đây, công việc cũng do phòng nhân sự sắp xếp. Từ đầu đến Nghiêm Tề không hề lên tiếng, cũng không nhúng tay về. Hơn nữa theo tai mắt của chúng ta thì cô ấy hoàn toàn không hề gặp ông ta.”

“Có lẽ bọn họ cố tình không gặp nhau để che giấu mọi người.” Lận Thừa có chút không vui vì Ken quá để ý đến Ôn Bối Du.

“Cần gì phải làm điều thừa như vậy, cậu đã nói Ôn Bối Du nắm giữ bí mật của cậu, Nghiêm Tề có thể dùng điều đó để đả kích cậu trong hội đồng cổ đông thư