cậu ấy thì cuộc đời của cô đã chấm dứt từ lâu rồi.
Lúc sinh bảo bối, vì cảm ơn Bạch Nãi Phủ nên cô đã thêm chữ “Phủ” vào tên của bảo bối.
Mặc dù bà Bạch không nói gì nhưng cô biết cậu ấy rất vui. Con cái luôn là niềm nuối tiếc lớn nhất trong đời Bạch Nãi Phủ, bởi vì cậu ấy không thể sinh con.
Cho nên Bạch Nãi Phủ rất yêu thương bảo bối. Cậu ấy yêu thương thằng bé còn hơn cả cô.
Sau khi sinh bảo bối, cô quyết định quay lại làm việc, vì cô không thể lệ thuộc vào Bạch Nãi Phủ.
Kết quả cậu ấy lại ghét cô… Cậu ấy chính là như vậy, miệng lưỡi thì ác độc nhưng tâm địa thì lại rất tốt. Cậu ấy nói mới tốt nghiệp cấp ba thì có thể tìm được công việc gì tốt chứ. Dù sao cô học cũng không tệ lắm vậy thì dứt khoát đi học đại học, cầm tấm bằng đại học trong tay thì dễ tìm việc làm hơn.
Dưới sự nửa năn nỉ nửa uy hiếp của Bạch Nãi Phủ, cuối cùng Ôn Bối Du cũng đăng ký lớp luyện thi ngắn hạn. Cô rất may mắn thi đậu đại học, lại còn được vào tập đoàn Kim Tinh Thần làm việc sau khi tốt nghiệp.
Nhưng mà, vì bảo bối, cô phải bỏ công việc này rồi.
“Bà Bạch.” Cô vỗ vỗ vào mu bàn tay Bạch Nãi Phủ: “Cậu yên tâm đi, ngày mai tớ sẽ đưa đơn từ chức.”
Bạch Nãi Phủ khẽ gật đầu, rốt cuộc anh cũng có thể yên tâm.
Hôm sau, Ôn Bối Du viện đại một lý do để đưa đơn từ chức cho chị Mai.
Chị Mai không muốn nhận.
“Em mới vào công ty làm không được bao lâu, biểu hiện cũng không tệ, bây giờ lại muốn từ chức, ai, tiền lương và phúc lợi ở đây cũng không tệ, thật đáng tiếc…”
Chị Mai không nghi ngờ lý do của cô là vì cô nói phải về quê chăm sóc cho ba, ông bị bệnh nặng… Cô thầm khấn vái, cầu mong ông trời tha cho cô tội nói láo, dám lấy người ba mất liên lạc đã lâu ra làm cái cớ, còn nguyền rủa ông bị bệnh.
Ôn Bối Du nắm tay chị Mai.
Thật ra cô cũng rất không nỡ nhưng vì bảo bối, cô phải từ bỏ công việc này.
“Chị Mai, em xin lỗi…”
“Đứa ngốc, xin lỗi gì chứ, nếu không phải là em vừa mới vào làm thì chị sẽ xin với cấp trên giữ chỗ cho em, cho em nghĩ phép ba tháng.”
Ôn Bối Du cảm thấy áy náy với chị Mai.
Cô sẽ không trở lại đây.
“Em tính chừng nào thì về quê?”
“Cành nhanh càng tốt.” Chỉ cần công ty duyệt đơn từ chức của cô nhanh một chút thì cô có thể nhanh chóng cách xa Phó Tổng Giám Đốc ác ma kia rồi.
“Vậy hôm nay chị sẽ giúp em đưa đơn từ chức, nhưng mà quy trình xử lý của công ty chúng ta thì cần từ 2 tuần đến 1 tháng. Nhưng em chỉ giữ chức vụ nhỏ nên chị nghĩ chừng 2 tuần là xong rồi.”
Tốt quá, chỉ cần 2 tuần nữa là cô có thể rời khỏi đây rồi.
Sau khi gặp lại Lận Thừa thì cô cảm thấy rất buồn bực, nhưng bây giờ thì lại cảm thấy thoải mái hơn nhiều.
Nhưng hình như cô đã vui mừng quá sớm.
Đúng sáu giờ, cô thu xếp đồ đạc, tạm biệt chị Mai, chuẩn bị ra về.
Cô đi ra khỏi công ty, khi cô đang nghĩ mình có nên đến siêu thị mua chút thức ăn về nhà không thì có hai người mặc tây trang đứng chắn trước mặt cô.
“Cô Ôn, Phó Tổng Giám Đốc muốn gặp cô... cô không cần căng thẳng, cô chỉ cần đi theo chúng tôi là được.” Mặc dù giọng nói của đối phương rất bình thường nhưng cô vẫn có thể nghe được sự uy hiếp trong đó.
Cô bị buộc đi theo hai người đàn ông đó, xe của Lận Thừa dừng ở một con hẻm kín đáo, hai người đó mời cô lên xe.
Trong xe, trừ Lận Thừa ra còn có thư ký riêng của anh ấy – Ken.
Lận Thừa thờ ơ nghiêng đầu nhìn cô rồi kêu tài xế lái xe đi. Sau đó anh ấy tiếp tục bàn bạc công việc với Ken, không hề để Ôn Bối Du vào mắt.
Cô khẽ co người lại, hồi hộp nhìn Lận Thừa.
Ken quăng cho cô một ánh mắt thương hại… Cô quả thật là đáng thương mà.
Ôn Bối Du trộm nheo mắt nhìn Lận Thừa, cô không biết tính sao, từ vẻ mặt lạnh nhạt của anh cô thấy rõ là anh rất không vui.
Đừng hỏi cô làm sao biết được, dù sao cô đã từng ở chung với anh nửa năm. Mặc dù đã năm năm trôi qua nhưng cô đã quá quen thuộc với mỗi cử chỉ của anh.
Anh đang khó chịu.
Qủa thật là Lận Thừa rất khó chịu.
Anh bị cô đùa giỡn.
Muốn từ chức sao? Muốn thoát khỏi anh sao? Không có cửa đâu, anh tuyệt đối sẽ không để cho lão cáo già Nghiêm Tề kia có cơ hội ra tay.
Ông ta cho rằng lặng lẽ rút Ôn Bối Du ra khỏi công ty là sẽ không sao à?
Anh đã cài rất nhiều tai mắt trong công ty cho nên nhất cử nhất động của ông ta, anh đều nắm rõ trong lòng bàn tay.
Rốt cuộc bọn họ muốn đi đâu đây? Đôi tay của Ôn Bối Du ôm lấy chính mình, cô thấp thỏm, lo lắng, bất an.
Bọn họ cho xe chạy vào trung tâm thành phố, rồi lại chạy ra ngoại ô.
Sau đó thì dừng lại ở một cánh cổng sắt lớn. Không lâu sau, cánh cửa mở ra, xe chạy vào trong khoảng 100m thì một cái nhà với kiến trúc Nhật Bản xuất hiện trước mặt cô.
Rốt cuộc xe cũng dừng lại.
Tài xế vội vàng xuống xe mở cửa cho Lận Thừa. Lận Thừa thì vẫn lạnh lùng như cũ, anh bước xuống xe.
Ôn Bối Du nhìn anh rồi lại nhìn Ken đang ngồi trong xe. Ken cười khích lệ cô: “Cô Ôn, hẹn gặp lại.”
Ách, anh ta nói hẹn gặp lại với cô sao? Ý là, anh ta muốn cô xuống xe à? Cô phải đi bộ về nhà sao?
Cô nhìn Ken vẫn không thèm nhúc nhích, ngồi im trong xe rồi nhìn tài xế vẫn còn mở cửa xe…
Xem ra cô phải xuống xe rồi.