đối phương hình như cũng bị cô hù sợ nên cũng hét toáng lên.
May là bờ sông Đạm Thủy đêm nay vắng vẻ, nếu không thì mọi người đã bị tiếng hét của bọn họ hù dọa chạy hết.
Thì ra là cái “Nữ quỷ” đó cách cô không tới mấy bước chân. Nhưng vì trời tối và còn mưa nữa, bốn phía lại không có cây đèn nào nên bọn họ không nhận ra nhau mà chỉ la chìm đắm trong nỗi đau của bản thân.
“A, cậu là…” Đối phương tiến lại gần cô.
Ôn Bối Du cũng thấy rõ mặt của đối phương.
“Bà Bạch!”
“Ôn Tiểu Bối!”
Ôn Bối Du chỉ vào đối phương, đối phương cũng chỉa về phía cô, vẻ mặt của hai người, một hoảng sợ một kinh ngạc.
Ngay cả nhảy sông tự tử mà cũng có thể gặp được bạn học cũ, cái này quả là quá trùng hợp đó.
“Xem ra cậu cũng muốn nhảy sông tự tử.” Bà Bạch tên thật là Bạch Nãi Phủ vừa đi vào siêu thị mua cà phê nóng, trong đó có một ly cho Ôn Bối Du.
Hai người ngoài ý muốn gặp lại nhau, sau đó lại đi cùng nhau đến siêu thị gần đó.
Ngồi siêu thị có băng ghế đá, lúc này cô cảm thấy ấm áp hơn rất nhiều, tâm trạng cũng không còn kích động như trước.
Xem ra bọn họ là đồng bệnh tương lân.
Lúc còn ở trường cấp ba thì quan hệ của hai người cũng không tệ lắm, bởi vì Bạch Nãi Phủ… nên nói thế nào nhỉ, tuy cậu ta là đàn ông nhưng nội tâm bên trong lại là phụ nữ.
Bạn học nam trong lớp thì chèn ép anh, bạn học nữ thì cười nhạo anh chỉ có cô là đón nhận con người thật của anh.
Bạch Nãi Phủ sống cùng ông bà ngoại từ nhỏ. Sau khi tốt nghiệp thì lên Đài Bắc, từ đó không thể liên lạc được với Ôn Bối Du.
Không ngờ hai người lại gặp lại bên bờ sông Đạm Thủy, thật là trùng hợp.
Bạch Nãi Phủ ngồi xuống cạnh Ôn Bối Du, anh hít sâu một hơi, sau đó kể chuyện xưa của mình.
Anh nói sau khi lên Đài Bắc thì có quen một “bạn trai” lớn hơn anh mười tuổi. Anh tưởng hai người họ sẽ sống hạnh phúc bên nhau vì người nhà của anh không hề bài xích về chuyện này, mà ngược lại còn hoàn toàn ủng hộ hai người họ kết hôn với nhau.
“Kết quả thì sao, khi tớ nói với anh ấy nguyện vọng của tớ thì anh ấy liền trở mặt, anh ấy còn nói là chưa bao giờ nghĩ là sẽ kết hôn với đàn ông.”
Không kết hôn với “đàn ông” vậy thì nói chuyện yêu đương với “đàn ông” làm gì?
“Anh ấy nói sẽ làm một người đàn ông bình thường, lấy vợ sinh con, sau đó sẽ hoàn toàn quên đi cuộc sống hoang đường trước hôn nhân.”
“Thì ra tớ chỉ là “cuộc sống hoang đường” đối với anh ấy.” Bạch Nãi Phủ nói xong thì hốc mắt lại đỏ lên, anh rũ vai xuống, cô đơn lấy tay chùi khóe mắt.
Ôn Bối Du vỗ vỗ vai anh, an ủi anh.
Nhưng Bạch Nãi Phủ hình như là quá đau lòng nên cho dù cô có an ủi như thế nào thì cũng vô dụng, cô không thể làm gì khác hơn là…
“So với tớ thì cậu vẫn còn tốt hơn.” Cô nói.
Bạch Nãi Phủ kinh ngạc ngẩng đầu lên.
“Tớ còn thảm hơn cậu.” Ôn Bối Du cười khổ: “Cậu chỉ bị người ta bỏ rơi, còn tớ thì sao? Bạn trai không thấy, trong bụng còn…” Cô vuốt vuốt bụng mình.
“Cái gì?” Bạch Nãi Phủ hét lên, nhân viên phục vụ nhìn anh bằng ánh mắt xem thường.
“Cậu… cậu mang thai, cậu thật ngu ngốc, mang thai mà còn muốn tự tử, cậu muốn một xác hai mạng hả? Cậu đúng là bà mẹ độc ác…” Bạch Nãi Phủ quá kích động, anh muốn ngừng mà không được.
Ôn Bối Du bị mắng đến phát khóc.
“Tớ cũng không muốn vậy… Chỉ là quá đau lòng thôi, tớ không tìm được anh ấy. Anh ấy giống như là biến mất vậy. Công việc cũng không có, nếu có sinh nó ra thì cũng không nuôi nổi, tớ không muốn đứa bé này chịu khổ theo tớ…”
Cho nên mới phải tìm đến cách này, cầu mong chấm dứt tất cả.
Bạch Nãi Phủ thấy cô khóc đến thảm thương thì cũng không mắng nữa, anh kích động ôm lấy cô.
“Tại sao chúng ta lại đáng thương như vậy? Một thì muốn sinh lại không sinh được, một thì sợ sinh ra lại không nuôi nổi…” Quan trọng nhất là, bọn họ đều bị đàn ông bỏ rơi hu hu hu…
Cho nên hai người đều không để ý đến sự khinh thường của nhân viên phục vụ mà tớ ôm cậu… cậu ôm tớ, khóc lớn trước cửa siêu thị.
Hết chương 6 “Phì, bây giờ nghĩ lại lúc tớ với cậu ôm nhau ngồi khóc trước cửa siêu thị là không nhịn được cười mà.”
Thời gian trôi qua thật nhanh làm người ta không thể không thở dài. Giống như một giây trước mình còn đau lòng muốn chết nhưng một giây sau thì đó đã là chuyện cũ rồi.
“Còn có gương mặt “buồn bực” của nhân viên phục vụ nữa chứ, ha ha ha…” Câu nói của Ôn Bối Du làm trí nhớ của Bạch Nãi Phủ quay lại.
Hai người ngồi ở phòng khách nhìn nhau cười lớn.
Thật là nhanh, năm năm đã qua rồi.
Sau đó, hai người không tự tử nữa. Bạch Nãi Phủ và Ôn Bối Du đều không có nhà để ở nên anh quyết định đi mua nhà.
Lúc đó Ôn Bối Du mới biết, thì ra Bạch Nãi Phủ rất giàu có.
Lúc cậu ấy mới tốt nghiệp thì do có cảm hứng sáng tạo cao nên nhà cậu ấy đã mở cho cậu ấy một công ty thiết kế. Lúc đó tên tuổi của Bạch Nãi Phủ vẫn còn mới mẻ nhưng sau này cậu ấy đã đưa nó lên một tầm cao mới.
Chỉ với thời gian năm năm ngắn ngủi, công ty thiết kế của Bạch Nãi Phủ đã có chút danh tiếng.
Sau đó do cô có thai nên cậu ấy không cho cô đi làm, cô chỉ cần chờ sinh đứa bé ra là được.
Ôn Bối Du thật sự rất biết ơn bà Bạch, nếu không có