u nệ, sau thấy ta chỉ cúi đầu uống trà, cũng dần thả lỏng, bắt đầu hào hứng sôi nổi hẳn lên.
Triệu Cơ vẫn luôn ngồi hầu ở một bên, thỉnh thoảng thì thầm nói nhỏ với Lý Long Cơ hai câu, lại có vẻ giống như vô tình liếc nhìn ta.
Ta không biết Lý Long Cơ rốt cuộc muốn làm cái gì, cũng chỉ giả bộ không thấy.
Khi đám đông đang hăng hái bàn luận về phương pháp trị quốc, khát vọng cao xa, Lý Long Cơ cũng chỉ yên lặng ngồi nghe. Ta muốn cân nhắc lấy cớ cáo từ, hắn bỗng nhiên nhìn về phía ta: "Vĩnh An, nàng có từng nghe qua 'Đại phong ca' [2'>." Ta hơi trầm mặc một lúc, mới cười nói: "Là khúc ca mà Hán Cao Tổ hát sau khi đại thắng Hạng Vũ, khi còn bé ở trong cung có nghe qua."
Lý Long Cơ đang ngắm nghía chén ngọc trên tay, bỗng nhiên đặt sang một bên, liền đứng dậy, bắt đầu ngâm xướng khúc ‘Đại Phong Ca’ của Hán Cao Tổ. Trước kia khi ta và hắn có lúc đùa giỡn, có nghe hắn hát qua không ít bài, nhưng chưa bao giờ có khí phách như ngày hôm nay.
Hành động của hắn trông có vẻ tùy ý, nhưng đây lại là khúc ca mà Lưu Bang làm ra sau khi thoả thuê mãn nguyện, giành được thiên hạ.
Mọi người ở đây bất giác im bặt, kinh sợ nhìn Lý Long Cơ trực tiếp bộc lộ ra khát vọng của hắn.
"Ta ca như thế nào?" Hắn dừng lại, nhìn về phía ta. Ta gật đầu cười nói: "Không tệ, rất êm tai. Năm xưa khi Lưu Bang ngâm xướng khúc ca này, mặc dù đã là người chiến thắng, nhưng phần lớn là tỏ vẻ người thắng sầu lo", ta dừng một chút, nghiêm túc nhìn hắn: "Lấy được thiên hạ, lại lo không tìm thấy được hiền tài bảo vệ thiên hạ."
Lý Long Cơ nhìn thẳng ta, nhẹ giọng nói: "Giang sơn dễ đánh, lại khó giữ."
Mọi người nín thinh rùng mình, hắn lại thoáng như không thấy.
Ta thầm thở dài, cố ý lảng tránh lời hắn: "Hôm nay ngày tốt cảnh đẹp như thế, quận vương không cần vì một khúc ca của cổ nhân mà phá hỏng tâm tình." Nói xong, liền đứng dậy cáo từ: "Quý phủ còn có việc, không thể tiếp tục bồi quận vương." Lý Long Cơ nheo mắt lại, tiến lên hai bước, giọng nói cố ý đè thấp vài phần: "Vĩnh An, ta muốn đi thăm Tự Cung."
Vẻ mặt của hắn cực kỳ giống với cậu thiếu niên năm xưa, là tiểu hoàng tôn được Hoàng cô tổ mẫu, mọi người cưng chiều nâng niu trong lòng bàn tay. Người vừa rồi mới ngâm xướng Đại Phong Ca kia, cách ta rất xa, mà hắn hiện tại, lại làm cho người khác không đành lòng cự tuyệt. Từ sau ngày ấy, Lý Long Cơ mới gặp lại Tự Cung, không biết vì sao hắn đối xử với Tự Cung gần gũi thân thiết như thế, ôm Tự Cung chạy vui vẻ đi nơi nơi, so với mẹ ruột là ta tuyệt đối không thua kém.
Mấy tháng sau, Triệu Cơ có bầu. Bởi vì được Lý Long Cơ thịnh sủng, cơ thiếp trong Lâm Tri vương phủ đều cố ý gây khó dễ nữ tử xuất thân chốn yên hoa này, thế nên nàng ta thường xuyên đến chỗ ta ngồi chơi. Mới đầu ta còn cố ý lảng tránh, nhưng nhìn nàng lẻ loi một mình lại đang mang bầu, bất giác có chút mềm lòng, thỉnh thoảng sẽ sai người đi mời nàng, tán gẫu vài kinh nghiệm nuôi dạy con cái.
Hôm nay nàng đang ở chỗ ta nói chuyện, Lý Thành Khí bỗng nhiên trở về phủ.
Triệu Cơ sợ hãi đứng dậy hành lễ, Lý Thành Khí chỉ mỉm cười nhìn nàng, cũng không hỏi gì.
Đợi Triệu Cơ đi rồi, ta mới hỏi chàng: "Quận vương có phải muốn nói gì hay không ?" Vừa rồi vẻ mặt chàng nhìn Triệu Cơ, dù chỉ ngưng trọng trong khoảnh khắc, cũng đã làm cho ta hết hồn. Lý Thành Khí lắc đầu cười, nhẹ nắm tay ta: "Không có gì, ta chỉ là bỗng nhiên nổi lên ý niệm phải trân trọng thê nhi trong đầu, có lẽ là sầu lo quá mức." Ta hiểu rõ, cười nắm cánh tay chàng: "Ta là thấy Triệu Cơ đáng thương, Long Cơ sủng ái quá mức khác người, lại không thể mỗi ngày mang nàng ấy theo bên người, nên tất nhiên khó tránh khỏi bị khi dễ. Một nữ nhân muốn trị tội một người khác, sẽ có đủ loại biện pháp tìm không ra sơ hở, cho dù Long Cơ muốn trị tội cũng không biết làm thế nào."
Lý Thành Khí nghe ta liên miên cằn nhằn nói nửa ngày, mới lộ vẻ mặt buồn cười: "Nghe qua, nàng hình như rất bức xúc ?" Ta thở dài, đang muốn tiếp tục nói, mới giật mình hiểu ra ẩn ý của chàng, không khỏi cười nói: "Nghe người khác kể lại nên tự nhiên biết. Vĩnh An nhận được sủng ái của quận vương, vương phủ to như vậy lại không có nữ quyến khác, nên chưa từng gặp loại phiền toái này."
Lý Thành Khí thoải mái dựa vào án thư, ánh nắng xuyên qua cửa sổ chiếu vào, rọi lên người chàng từng vệt nắng sáng rực.
Chớp mắt, giống như trở lại lúc còn trẻ, ôn nhuận như xưa.
Ta cười nhìn chàng, chàng lại bỗng nhiên nói: "Vĩnh An, là ta sơ sót, lúc còn nhỏ nàng ở bên Hoàng tổ mẫu luôn luôn có Uyển Nhi làm bạn, hiện tại ngay cả người nói chuyện đều không có." Trong đầu còn đang hồi tưởng dáng vẻ chàng năm đó, chàng nói một câu như thế, ngược lại làm ta không biết nên khóc hay cười : "Hoá ra là chàng đang nghĩ tới việc này, nếu chàng thật sự thẹn trong lòng, vậy để cho ta gặp Uyển Nhi đi?"
Trong lời nói có cười, trong nụ cười lại cất giấu lời muốn nói.
Thời gian này, ta không dám yêu cầu bất cứ việc gì làm hỏng đại sự của chàng, nhưng hơn mười tuổi ta đã vào cung hầu bạn Hoàng tổ mẫu, Uyển Nhi liền chỉ bảo khắp nơi, bảo vệ ta khắp nơi. Tới nay rốt cuộc là bạn hay