u có tiếng gọi mềm mại, là Tự Cung.
Tự Cung nay đã có thể tự đi một mình, loạng choạng hướng về chỗ ta.
Niệm An nằm trong lòng Hạ Chí, hình như cực kì không vui khi ca ca có thể đi đến bên người ta, gấp đến độ oa oa khóc rống lên. Thật sự là... Ta bất đắc dĩ cười, Hà Phúc khẩn trương chạy tới, che chở thân thể nhỏ nhắn của Tự Cung, trong lúc nhất thời tâm tư mọi người đều đặt vào hai đứa bé, ngược lại làm phai nhạt bớt không khí u sầu vừa rồi.
Cho dù như thế nào, ta tin tưởng chàng nhất định có thể làm tốt hết thảy.
Giống như năm ấy ở bên hồ Thái Dịch, chàng ôm ta kéo vào lòng, chỉ vì muốn bảo hộ ta chu toàn. "Vĩnh An, mặc dù cung biến bị thua, nhưng thiên mệnh chắc chắn đã về tay phía Lý Thành Khí. Nếu không ngoài dự đoán, trong vòng ba năm muội nhất định sẽ về lại Trường An, vốn nên ngày đêm ngóng trông ngày tái kiến, nhưng tính ra, chỉ sợ cũng là ngày chết của ta. Không cần nhíu mày, sinh sinh tử tử, muội cũng đã nhìn rõ từ lâu, thì tại sao ta còn phải quan tâm ?
Ta biết muội muốn hỏi nội tình trận cung biến, có điều việc đã đến nước này, không nhất thiết phải miệt mài theo đuổi.
Lộ Châu tuy nhỏ, thần quỷ đều có, bảo trọng."
Ta vừa khép lại mảnh khăn lụa, Hạ Chí đã tiến lên thắp nến, ta nhìn Lý Thành Khí một cái, đem lá thư ghé vào lửa đốt thành tro tàn.
Trận cung biến kia, ta chỉ biết kết cục.
Võ Tam Tư chết vào tay Thái tử Lý Trọng Tuấn, nhưng khi Thái tử mang trọng binh tiến sát vào cung, tướng sĩ lại phản chiến, bị bệ hạ thuyết phục buông kiếm đầu hàng... Nói ngắn lại, trận cung biến thất bại cực kì nhanh chóng.
Ta đứng dậy, đi đến bên người Lý Thành Khí, lấy đi quyển sách trên tay chàng: "Uyển Nhi nói, Lộ Châu tuy nhỏ, thần quỷ đều có, muốn chàng và ta để ý." Chàng khẽ cười, mắt nhìn Hạ Chí, hạ nhân trong phòng lập tức khom người cáo lui, để lại hai người chúng ta: "Nàng vẫn là muốn hỏi chuyện đêm đó?" Ta gật đầu, ngồi xuống cạnh chàng.
Lý Thành Khí trầm mặc một hồi lâu mới lên tiếng: "Nàng còn nhớ Nghi Bình?" Ta vừa nghe chàng nói, tim bỗng đập nhanh hơn, bật thốt lên: "Nghi Bình còn sống không ? Sau khi Lý Trọng Tuấn bị giết, Thành Nghĩa có phải đã an bài thỏa đáng cho nàng ấy?" Lý Thành Khí đưa lưng về phía ta, lắc đầu nói: "Đã chết, trong trận cung biến. Long Cơ tay cầm trọng binh, nhưng không đi cứu Võ Tam Tư, mà là đi cướp gia quyến trong phủ Lý Trọng Tuấn. Không thể nói Lý Trọng Tuấn vì mỹ nhân buông tha cho cung biến, nhưng vì Nghi Bình sắp sinh, nên bỏ lỡ thời cơ. Nhất thời sai lầm, tức là sinh tử đại sự, ta với Thái Bình cũng bất lực."
Lý Thành Khí nói đơn giản rành mạch, nhưng hung hiểm đêm đó đâu chỉ một hai câu là có thể kể hết. Tuy rằng nhiều năm đã qua, nhưng ta với Nghi Bình chưa bao giờ gặp lại, ngay cả chuyện nàng có thai cũng là nghe được từ chỗ Uyển Nhi. Dù sao nàng cũng từng làm bạn với ta trong suốt những năm tháng vô ưu vô lo nhất.
Nàng lặng thầm nảy sinh tình cảm với Lý Thành Nghĩa, rời ta để tiến nhập Đông cung vốn tràn ngập hiểm nguy lúc bấy giờ. Sau đó phải vứt bỏ đứa con đầu tiên của mình, nhưng vẫn ở lại bên Lý Thành Nghĩa, bất kể sinh tử. Bất đắc dĩ, lại bị Lý Trọng Tuấn cướp đi, tái giá gả nhập phủ Thái tử...
Có lẽ giống như lời Uyển Nhi, không phải mỗi người ai cũng có thể kiên trì, đều không bị sự ôn nhu làm rung động.
Tạm nhân nhượng vì lợi ích toàn cục không phải sai, ta không nhìn thấy từng năm tháng của nàng cùng Lý Trọng Tuấn, có lẽ thực sự là vợ chồng tình thâm, lại còn có cốt nhục huyết mạch. Rồi sau đó ? Như cũ không thoát khỏi cái chết.
Lòng ta âm ỉ đau, hỏi: "Vậy Lý Thành Nghĩa đâu?" Lý Thành Khí quay lại nhìn ta, đè thấp giọng: "Khi đó đệ ấy ở ngoài vạn dặm, áp chế trọng binh." Ta không lên tiếng nữa, thiên hạ này ngoại trừ Lý Thành Khí, bất cứ tình cảm của ai khác ta đều không có quyền nói chuyện. Cho dù Lý Thành Nghĩa hắn là không muốn quản, hay là thật sự không có năng lực xoay chuyển tình thế, đều đã thành sự thật.
Nghĩ đến đây, ta ngẩng đầu nhìn Lý Thành Khí.
Chàng cũng vừa nhìn về phía ta: "Còn nhớ rõ con chữ ta viết cho nàng ?" Ta hơi bất ngờ, mới hiểu là chàng nói mật lệnh điều binh kia: "Nhớ rõ, khi Tiên Huệ bị ban chết, ta từng muốn dùng cách chàng cho ta để cứu muội ấy." Lý Thành Khí nhìn ta, vẻ mặt bỗng nhiên nghiêm trọng lên: "Nếu ngày sau có người lấy cái này ra uy hiếp nàng, nhớ rõ lời ta nói, ở trong mắt ta, binh quyền hoàng quyền cũng không quan trọng bằng nàng."
Tim ta chợt trầm xuống, bởi vì lời nói của chàng, cũng bởi vì tình cảnh mà chàng giả thiết.
"Nhớ kỹ." Ta thở nhẹ một hơi, cố gắng làm cho ngữ khí thoải mái chút.
"Long Cơ đến đây." Lý Thành Khí đưa mắt nhìn ngoài cửa sổ, thần sắc dần dịu đi.
Lý Long Cơ?
Ta nhìn nụ cười trên khoé miệng chàng, cũng nghĩ tới lời đồn được nghe mấy ngày nay, cười phụ họa nói: "Nghe nói nơi này có một vũ cơ họ Triệu rất được Lâm Tri quận vương sủng ái, mới vừa rồi phường chủ còn nói chúng ta tới đây đúng lúc, hôm nay là ngày nàng ta hiến vũ một lần cuối cùng."
Nói xong, gọi Hạ Chí mở cửa sổ trong phòng, cuộn bức rèm che lên.
Lộ Châu tuy nhỏ, nhưng rất biết hưởng lạc.
Nơi này