Teya Salat
Vĩnh An

Vĩnh An

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324985

Bình chọn: 8.5.00/10/498 lượt.

vẻ đã không còn liên quan gì nữa.

Ta xem hắn lại uống cạn một ly, mới nói: "Vương tướng quân cố ý muốn gặp ta, có gì muốn nói?" Vương Thủ Nhất dường như đắn đo: "Chuyện của ngươi và hai huynh đệ bọn hắn, ta nghe được không nhiều lắm, vốn tưởng rằng ngươi lại là một quân cờ khác của Lý Long Cơ, sau mới phát hiện hoàn toàn đã đoán sai." Ta ra ý hắn tiếp tục, hắn lại nói: "Ngươi có biết có bao nhiêu người ám chỉ Lý Long Cơ, muốn ở trên đường không tiếc bất cứ giá nào cướp ngươi đi?" Ta lắc đầu: "Hiện tại thoạt nhìn rất an bình."

"Cho nên ta mới có suy nghĩ khác", Vương Thủ Nhất nói thẳng: "Mưu thần này ám chỉ Lý Long Cơ, không phải bắt con trai con gái Lý Thành Khí, mà chính là ngươi, đủ có thể thấy ý nghĩa của ngươi đối với Thọ Xuân quận vương trọng yếu như thế nào. Thế nhưng Lý Long Cơ thà rằng ôm nguy hiểm, cũng không chịu bắt ngươi làm lợi thế, cũng đủ thấy hắn vẫn thật sự còn tình cảm với ngươi như năm xưa. Nếu cướp ngươi đi, hẳn là có thể tận dụng triệt để."

Ta suýt nữa bị sặc trà, rốt cuộc không nhịn được nở nụ cười: "Rồi sau đó?" Người này thật đúng là tính tình không đồng nhất, dám thản nhiên nói ra những lời này. "Không có sau đó, Lý Thành Khí không giống như ta nghĩ, được ăn cả ngã về không để tất cả tâm phúc ở lại Trường An. Đi theo ngươi người nào mà không phải trên tay giết hơn trăm mạng người, sợ cướp không được, ngược lại còn chọc đại họa."

Ta thờ ơ gật đầu, trái lại Vương Thủ Nhất càng tò mò : "Vì sao không lưu lại đường lui cho bản thân ? Nếu là Lý Long Cơ thắng thì sao ?" Ta hớp từng ngụm trà nhỏ, thấy đáy, mới buông chén: "Nếu Lý Long Cơ thắng cũng là do sự nhượng bộ lớn nhất của quận vương, ngài ấy đã có năng lực bảo vệ ta cùng với con cả đời bình an, vì sao còn phải chừa đường lui?"

Hắn làm như vậy, thật sự là vừa đấm vừa xoa, chẳng qua đều không đạt được gì.

Ta lại tùy ý nói hai câu, bày ra vẻ mặt không muốn nói tiếp, hắn mới ngượng ngùng bỏ đi.

Đến lúc lên xe ngựa, thần sắc Đông Dương vẫn không yên như trước.

Vì sao ta đi, nàng không thể nào biết, hôm nay sau khi nghe cuộc nói chuyện với Vương Thủ Nhất, nàng mới thật sự hiểu được cái gì sắp sửa phát sinh. Ta nhìn nàng một lúc lâu, nàng lại không hề phát hiện, tới khi Hạ Chí lấy khuỷu tay đụng nàng một chút, mới như bừng tỉnh từ trong mộng: "Làm sao vậy?" Nói xong, lập tức phản ứng lại, cúi đầu.

Ta tùy tay lật sách, không hỏi gì.

Lúc trước đã để nàng lựa chọn, nếu ta chấp nhận tiếp tục giữ nàng ở bên người, sẽ hoàn toàn tín nhiệm. Nghi người thì không dùng người, dùng người thì không nghi người. Chính là hiện tại đang làm khó nàng, nếu Lý Long Cơ thua... cuối cùng cả trái tim lẫn tinh thần đều bị tổn thương..

Cứ như vậy liên tục gấp rút lên đường hai ngày, ngày thứ ba mới dừng lại trú chân trong một căn nhà cũ ở trấn nhỏ, hai ngày đêm bôn ba tới hôm nay mới được ngủ giường, nằm xuống mới cảm thấy cả người đều rã rời. Đau nhức khó chịu, rốt cuộc ta ngủ không được, dứt khoát đi ra ngoài, nhìn thấy Hà Phúc đang canh chừng ở ngoài cửa, thần sắc nghiêm trọng.

"Là hôm nay ?" Tim ta đập nhanh hơn một nhịp.

"Bẩm Vương phi, đúng là hôm nay." Hà Phúc khom người đáp lời.

Hà Phúc từ trước tới nay luôn gọi ta là 'Vương phi', giống như Lý Thành Khí, chỉ thừa nhận trên đời này ta là vợ duy nhất của chàng.

"Hôm nay bất kể thắng bại, tổn thất cũng là nhất mạch (con cái) của bệ hạ thôi, phải không ?" Ta đi đến ghế đá ngồi xuống.

"Đúng như lời Vương phi, là tiểu nhân quá mức khẩn trương ."

Ta cười trấn an, không nói chuyện.

Hiện nay Lý Hiển ngồi trên ngôi vị hoàng đế, Vi hậu và An Lạc công chúa được ông sủng ái nên làm loạn triều đình. Dù được Thái Bình, Lý Thành Khí, Lý Long Cơ mỗi ngày tán dương nịnh bợ, bọn họ cũng sẽ không thoát được kết cục bị giết chết. Nữ tử khác họ mưu quyền soán vị, tất nhiên đại nghịch bất đạo, đồng tộc họ Lý có thể nào khoanh tay đứng nhìn? Như thế thuận lợi thành chương, cuối cùng còn lại ba người kia, khi đó mới là một trận đọ sức đáng sợ.

Tháng bảy, thời tiết bắt đầu nóng lên, ngồi một lúc mà quanh thân đã đổ mồ hôi.

Ta ngửa đầu nhìn trời sao, từ lúc Đại Đường khai quốc luôn luôn có cảnh huynh đệ phụ tử tương tàn. Trong thành Trường An mỗi một tấc đất đều là máu của người thân. Tối nay không biết phải chết bao nhiều người, tiếp theo đó còn phải làm như thế nào?

Khi Hoàng cô tổ mẫu còn trên đời, mỗi ngày đều hoảng loạn, sợ Hoàng cô tổ mẫu có bất kì nghi ngờ nào liền bị ban chết. Chỉ mong đến một ngày, Lý gia Võ gia phân tranh quyền lực có lẽ sẽ tốt hơn, nay mới phát hiện, việc đó xảy ra càng khiến ta thấp thỏm lo âu. Bắt Lý Thành Khí lợi dụng quan hệ huyết thống, thậm chí đến cuối cùng tranh quyền với huynh đệ ruột, điều này quả thật không mấy dễ chịu.

Không biết vì sao, trước mắt lại hiện lên đêm đó, mẹ Lý Thành Khí cùng mẹ Lý Long Cơ vì bảo vệ mọi người ở Đông cung, không hẹn mà cùng nhận tội nhận lấy cái chết. Nếu các nàng nhìn thấy cảnh này ngày hôm nay, hoặc là trận chiến ngày sau, không biết ở trên trời sẽ có cảm tưởng thế nào?

Suy tư càng nhiều, cả người càng thấy nóng.

"Mẫu thân." Phía sa