, sau lưng liền
nhanh chóng gọi điện cho Bạch Trạm Nam.
***
Khi Bạch Trạm Nam tới, đúng lúc Lâm Tương cầm hành lí chuẩn bị đi, hai người liền chạm mặt ở bãi đỗ xe.
Sắc mặt Bạch Trạm Nam nhìn không được tốt, trực tiếp đi tới mở cửa xe: “Xuống xe.”
“Lái xe.” Lâm Tương ngồi ở ghế sau không
nhúc nhích, ngay cả mí mắt cũng không nâng lên một chút, lạnh lùng phân
phó cho lái xe. Lái xe ngồi phía trước có chút ngồi không yên, liên tục
đưa mắt ra hiệu với trợ lí.
Trợ lí cũng không dám bảo đảm cho bản
thân, Bạch Trạm Nam vừa mới biết anh ta không hề giấu giếm nói toàn bộ
chuyện này cho Lâm Tương, ánh mắt kia như muốn ăn thịt người. Anh ta
cũng đoán chừng nếu Lâm tiểu thư cứ đi như vậy, những ngày về sau bản
thân cũng đừng mong được sống yên ổn.
Trợ lí vội vàng ngoắc tay ra hiệu với lái xe, người lái xe cuống quýt bước xuống. Lái xe coi như đã nhìn ra, đàn
ông và phụ nữ giận hờn, cuối cùng người thỏa hiệp đương nhiên là phụ nữ.
Không nghĩ tới tính tình Lâm Tương còn rất bình tĩnh, lái xe vừa mới xuống, cô liền tự mình ngồi vào vị trí lái.
Bạch Trạm Nam nhìn cô vượt qua trước
người, nhìn không chớp mắt như thể anh là người vô hình, gân xanh trên
thái dương vì tức giận mà nảy lên, thò tay gắt gao nắm lấy cửa xe: “Em
đi như vậy không an toàn.”
Lâm Tương bình tĩnh nhìn anh một cái: “Buông tay.”
Bạch Trạm Nam giằng co với cô, hạ giọng nói: “Em mở cửa ra, anh đưa em về.”
Lâm Tương không nghĩ tới anh mở miệng
không phải là muốn giữ cô lại, mà nói muốn đưa cô đi? Cô khó có thể tin
nhìn anh, cuối cùng nhịn không được cười ra tiếng: “Bạch Trạm Nam, anh
cũng thật là…”
Bạch Trạm Nam mân chặt khóe môi, đáy mắt
tối đen u ám, anh không giải thích, càng không nhiều lời, mà cố chấp lặp lại lời nói: “Mở cửa ra.”
Thật sự một giây Lâm Tương cũng không
muốn ở thêm cùng anh, khuôn mặt bày ra giống Cao Nham đến bảy phần, hiện tại với cô mà nói tựa như vũ khí sắc bén tàn nhẫn cứa lên miệng vết
thương trong lòng cô. Ngũ quan giống nhau thì sao?
Anh làm những việc khiến cô tổn thương, trong khi Cao Nham luôn chìu chuộng cô, anh có thể so được sao?
Lái xe và trợ lí còn đang đứng nhìn bên
cạnh, thái độ Bạch Trạm Nam quyết không bỏ qua nếu cô không đáp ứng. Lâm Tương đành phải ngồi sang bên cạnh ghế phụ, sau khi Bạch Trạm Nam lên
xe còn cẩn thận nhắc nhở cô thắt dây an toàn.
***
Xe trên đường di chuyển, Lâm Tương quay đầu nhìn phong cảnh bên ngoài cửa sổ.
Bạch Trạm Nam tranh thủ nhìn cô một cái, thực ra nha đầu kia rất dễ mềm
lòng, đáng tiếc hiện tại anh hoàn toàn không có tâm trạng dỗ dành cô.
Thời gian anh ở nhà Bạch Thầm, phát hiện
quan hệ giữa Chung Lễ Thanh và Bạch Thầm vô cùng tốt. Nếu tiểu tử kia
lừa Chung Lễ Thanh mang vật kia giao cho cảnh sát….
Anh không có cách nào khác tưởng tượng sau đó Bạch gia sẽ biến thành cục diện gì.
Hơn nữa hiện tại anh đã bị Bạch Thầm theo dõi, không biết tiểu tử này
đang có tính toán gì, mỗi lần ra ngoài luôn có vài người đi theo, nếu
Lâm Tương ở lại thực sự rất nguy hiểm.
Xe đang chạy, đôi tay trên đầu gối của
Lâm Tương bỗng nhiên bị cầm lấy, cô cứng ngắc xoay qua… Ánh mắt cùng với người đàn ông bên cạnh đột nhiên chạm nhau.
Anh phức tạp nhìn cô, những lời nói trong cổ họng như bị mắc kẹt không thể nói ra.
Lâm Tương đã không thể phân biệt anh lúc nào là thật lúc nào là giả nữa, lòng dạ người đàn ông này cho tới bây giờ cô đều không hiểu.
Bạch Trạm Nam nhẫn nhịn, lúc này mới chậm rãi nói ra một câu: “Món quà sinh nhật anh nợ em, được đặt trong ngăn
kéo thứ nhất bàn làm việc của anh. Muốn tự tay đưa cho em, nhưng mà
không biết có cơ hội hay không .”
Lâm Tương không nói lời nào, chẳng qua chỉ chậm rãi rút tay ra từ bàn tay anh.
Cho dù là món quà tốt nhất, nhưng không có thành ý thì cũng chẳng có ý nghĩa gì.
Bạch Trạm Nam nhìn ngón tay trắng nõn của cô chậm rãi thoát khỏi tay,
một khắc đó cảm giác khoảng không dường như không chỉ là lòng bàn tay,
còn có trái tim đột nhiên trống rỗng, một cảm giác ớn lạnh xộc lên.
Lâm Tương thở dài, lúc này mới xoay người nhìn anh một cái: “Cảm ơn, nhưng em cũng không chờ mong lắm, cái gì em
cũng không thiếu.”
Bạch Trạm Nam dùng sức nắm tay lái, sắc
mặt có chút tái nhợt, Lâm Tương biết đây là biểu hiện anh mất hứng,
nhưng mà cô đã không còn rảnh bận tâm đến cảm nhận người đàn ông này.
“Em không chịu nổi quá khứ của anh, em
muốn tìm một người đàn ông đơn giản, không cần lo lắng anh quan hệ với
người phụ nữ khác.”
“Nói thẳng ra là em muốn tìm người như Cao Nham vậy.”
Bạch Trạm Nam tổng kết lại lời cô, Lâm Tương dừng một chút, thừa nhận: “Đúng, em nghĩ tìm một người như Cao Nham .”
Bạch Trạm Nam nắm tay lái xiết thật chặt, khóe miệng cười lạnh: “Nói đến không phải là em tìm bóng dáng hắn trên
người anh, mỗi lần đều lấy anh so sánh với hắn ta, bọn anh vốn không
phải là một người!”
Lâm Tương hiểu được lúc này tranh luận
không có ý nghĩa gì, cô cắn môi, quay đi… không nói. Không nghĩ tới cuối cùng xa cách khiến cục diện trở nên tồi tệ như vậy, xé rách khuôn mặt
nhau, ngay cả một chút tốt đẹp cũng không còn. Còn