không bằng lúc trước
quyết tâm rời đi, ít nhất còn để lại vài phần hồi ức tốt đẹp cho nhau.
Bạch Trạm Nam còn muốn nói cái gì, ánh sáng lướt qua có chiếc xe trước
mặt chạy tới, đánh tay lái cũng không tránh được, xe kia hình như cố ý
đâm tới đây, trong đầu dường như lóe lên cái gì đó, anh phanh lại nhưng
trùng hợp là mất tác dụng…
Con người khi đứng trên con đường sinh tử thì mọi quyết định đưa ra gần như là bản năng. Khoảnh khắc đó, Bạch
Trạm Nam không hề chần chừ nghiêng người bảo vệ Lâm Tương dưới thân.
Lúc Lâm Tương có phản ứng thân xe đã xảy
ra va chạm dữ dội, xóc nảy lắc lư. Đầu óc cô một mảnh trống rỗng, theo
bản năng mở mắt ra, chỉ nhìn thấy mặt mày quen thuộc của anh, còn có đôi bàn tay to khô ráo ấm áp gắt gao bảo vệ cái gáy của cô…
Cuối cùng trong nháy mắt cô mở to mắt, có dòng chất lỏng đỏ tươi rơi trên mặt anh, cổ họng Lâm Tương nóng rát, ra sức muốn đưa tay kiểm tra khuôn mặt tái nhợt của anh, nhưng mà làm thế
nào cũng không chạm tới được…
Trong đầu cô trời đất quay cuồng luân chuyển, hình ảnh Bạch Trạm Nam chậm rãi dừng lại trong đáy mắt, còn có Cao Nham…
Thật là đáng sợ, màu máu đỏ sậm như bức
màn che khắp bầu trời, lấp đi cả thế giới của cô. Giữa sự mơ hồ, cô chỉ
nghe thấy giọng nói trầm thấp của người đàn ông: “Đừng sợ, còn có anh
đây…”
***
Lâm Tương giống như rơi vào một giấc
mộng, cảnh trong mơ đều là màu xám trắng, bên trong đồng thời có cả Cao
Nham và Bạch Trạm Nam.
Bộ dạng Cao Nham vẫn như trong trí nhớ
của cô, dịu dàng và thanh thản, anh luôn mỉm cười, đứng bên cạnh anh
khiến cho cô có cảm giác yên tâm khó hiểu.
Nhưng mà Bạch Trạm Nam chính là muốn mang cô đi, hung dữ vươn tay đến chỗ cô: “Lại đây.”
Lâm Tương do dự một lúc lâu, nhẹ nhàng lắc đầu: “Em phải về bên cạnh Cao Nham…”
Sắc mặt Bạch Trạm Nam càng ngày càng
trắng, toàn thân đều là màu trắng, áo sơ mi trắng, quần dài trắng, … Dần dần, một mảnh đỏ như máu bao phủ lấy anh.
Lâm Tương nhìn anh chậm rãi trở nên trong suốt, trái tim dường như bắt đầu co rút đau đớn, Cao Nham còn đang bên
cạnh cô hỏi: “Em cao hứng chưa?” Anh đang cười, cười hết sức kinh khủng.
Lâm Tương che tai liều mạng lắc đầu, cô
mất hứng, tuyệt đối không phải cao hứng, thực tế cô vô cùng khổ sở, kiểu đau đớn này dường như khiến cô không thở nổi.
Lâm Tương chạy tới chỗ Bạch Trạm Nam, kết quả người nọ như trăng trong nước nhẹ nhàng tan biến thành những mảnh nhỏ.
Lâm Tương bỗng chốc mở mắt ra, gối đầu đã ướt đẫm từ lâu.
Y tá trẻ đẩy cửa vào vô tình liếc mắt một cái nhìn cô, nhất thời sợ tới mức kêu lên sợ hãi: “Lâm tiểu thư tỉnh rồi!”
Tiếp đó bác sĩ y tá nườm nượp bước vào,
Lâm Diệu Khang ở bên cạnh bác sĩ phụ trách thấp giọng nói chuyện với
nhau, mẹ Lâm ở một bên khóc nức nở. Lâm Tương nhìn chằm chằm màu trắng
trước mắt một lúc lâu, cổ họng khô rát phát ra một câu: “Bạch Trạm Nam
đâu? Anh ấy…còn sống không ?”
Tỉnh lại từ một cơn mê lại giống như cái
gì cũng thông, Bạch Trạm Nam yêu cô – điều đó đã không thể nghi ngờ,
trong khoảnh khắc cuối cùng kia động tác anh che chở cho cô ở dưới thân, có lẽ ngay cả chính anh cũng không ngờ được.
Lúc Lâm Tương nhìn thấy anh đã là ba ngày sau, cô tập tễnh xuống giường, tự mình lặng lẽ đến phòng bệnh của anh.
Sắc mặt anh tái nhợt như tờ giấy, không
khác gì trong giấc mộng của cô. Lâm Tương ngồi yên một bên trên ghế dựa, thế nào cũng không dám đưa tay chạm vào anh.
Cô sợ sẽ như trong giấc mộng, chạm vào rồi anh sẽ tan đi.
Lâm Tương ngồi một lúc lâu, cô y tá trẻ
đẩy cửa tiến vào, khi nhìn thấy cô mặt mày nhăn lại rất chặt: “Lâm tiểu
thư, bác sĩ nói hiện tại cơ thể cô còn rất yếu, cô xem cô, làm sao lại
khóc, như vậy không tốt cho cơ thể.”
Lâm Tương nâng tay sờ vào viền mắt, không biết từ khi nào nơi đó đã ướt đẫm nước mắt.
Tình trạng thương tích của Bạch Trạm Nam
rất nghiêm trọng, vẫn chưa có dấu hiệu tỉnh lại, bác sĩ nói có thể cả
đời này anh vẫn sẽ như vậy. Cô không tin, mỗi ngày đều ngồi trước cửa sổ canh chừng anh.
Sau đó vẫn là Lâm Diệu Khang nhịn không được quát lớn: “Con muốn như vậy tới khi nào? Sau này có thể cả đời nó sẽ là phế nhân!”
“Anh ấy sẽ tỉnh.”
Lâm Tương vẫn luôn tin tưởng, Bạch Trạm
Nam không phải là người chịu thiệt như vậy, anh đem sinh mệnh của mình
cứu cô, thế nào lại không rên một tiếng cứ thế ngủ, sẽ không đâu, căn
bản là không có khả năng.
Ba tuần sau ba Bạch Trạm Nam chuyển viện
cho anh, lúc ấy Lâm Tương đang trong giai đoạn phục hồi chức năng, bệnh
viện tận lực giấu diếm sự việc. Khi Lâm Tương đến phòng bệnh của anh,
nhìn thấy trên giường trống không, trái tim dường như ngừng đập.
Cô lảo đảo chạy ra bên ngoài, va vào người khác cũng không xin lỗi, nhưng mà nên đi đâu để tìm anh? Cô cũng không biết…
Vẫn là bác sĩ phụ trách cản cô lại, vài
người tổn hao rất nhiều công sức mới khiến cho cô bình tĩnh lại. Bác sĩ
trầm mặc một lúc lâu vẫn là nhẹ nhàng khuyên nhủ: “Lâm tiểu thư, tôi
hiểu tâm trạng lúc này của cô. Nhưng mà, cô đã có bầu ba tháng, hi vọng
cô vì đứa bé này có thể giữ gìn sức khỏe thật tốt. Nếu Bạch tiên sinh
không tỉnh lại, đây