XtGem Forum catalog
Vẫn Luôn Cố Chấp

Vẫn Luôn Cố Chấp

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 321841

Bình chọn: 9.00/10/184 lượt.

y

để đạt được mục đích lại có thể dùng những lời này để bẻ cong tấm lòng

của cô với Cao Nham.

Lâm Tương ra sức lắc đầu, cực lực tránh

đi hai mắt sắc bén của anh, hai tay không có mục đích khuơ khoắng lung

tung, gần như nói năng lộn xộn: “Anh nói nhảm! Căn bản là anh không

hiểu… Em và Cao Nham không đơn giản như anh nghĩ. Anh ấy đối tốt với em

như vậy, anh ấy chết cũng vì em, em sẽ không phản bội anh ấy, sẽ không

!”

Nước mắt Lâm Tương đã rơi đầy mặt từ lâu, như một con nai bị thương, tìm kiếm nơi ẩn nấp ở xung quanh.

Bạch Trạm Nam trầm mặt nhìn cô, cho dù

trái tim có tàn nhẫn hơn nữa, thì trong lòng cũng chầm chậm dao động.

Anh dang tay kéo cô ôm thật chặt vào trong lòng, sau một lúc lâu, mới

bất đắc dĩ nhắm mắt lại; “Em như vậy, anh ta cũng chẳng vui vẻ gì.”

Tác giả có lời muốn nói: Chương sau sẽ viết đến cái chết của Cao Nham, chương sau nữa hẳn là sẽ

viết về tai nạn xe cộ của Bạch Trạm Nam… Sau đó cũng không còn nhiều

chương nữa là kết thúc O (∩_∩) O ~

Đối với người ở lại, sự thâm tình của anh trở thành gông xiềng rắn chắc giam cầm cô. Rốt cuộc Bạch Trạm Nam cũng

biết nguyên nhân cái chết của Cao Nham. Nếu nói Lâm Tương vẫn không thể

tha thứ cho bản thân, cứ nhốt mình trong hồi ức, như vậy nguyên nhân căn bản nhất, có lẽ chính là trả giá cho đoạn cảm tình này với Cao Nham.

Cao Nham và Lâm Tương được xem là thanh

mai trúc mã. Từ nhỏ họ đã bắt đầu học cùng lớp với nhau, đáng tiếc về

sau điều kiện gia đình Cao Nham sa sút, cậu vốn là cậu bé chăm chỉ lương thiện. Hai người lần lượt chiếm vị trí thứ nhất và thứ hai trong lớp,

tuy luôn đối đầu gay gắt, nhưng tình cảm lại âm thầm nảy sinh.

Mối tình đầu là mối tình đẹp nhất, cũng

khiến người ta khó quên nhất. Khi đó giữa hai người đã bắt đầu nảy sinh

tình yêu, nhưng cuối cùng Cao Nham đột ngột bỏ học khiến cho mối tình ấy chấm dứt.

Sau đó, tinh thần Lâm Tương sa sút một

khoảng thời gian dài, thậm chí bắt đầu đâm ra nghi ngờ thực ra Cao Nham

chán ghét cô, nếu không thì tại sao ngay cả một lời từ biệt cũng không

nói.

“Bọn em đã rất nhiều năm không liên lạc, lần đầu gặp lại anh ấy, lúc đó em đang là sinh viên năm nhất.”

Lâm Tương dừng một chút mới quay đầu đi,

ánh mắt vẫn không dịcch chuyển nhìn chằm chằm vào bóng đèn bên cạnh

sô-pha: “Anh ấy thật ngốc, thời gian ba năm, có chút thành tựu mới dám

đến gặp em. Khi đó em không dám tin tưởng, em nghĩ đến việc anh ấy lừa

gạt em, cũng sợ anh ấy lại lặng lẽ biến mất giống như năm đó. Bọn em đã

mất rất nhiều thời gian để hợp lại một chỗ.”

“Anh ấy nhạy cảm lại tự ti, đối với em

đặc biệt tốt, nhưng chưa từng hành động vượt quá giới hạn. Ngoại trừ cầm tay và hôn môi ra, cái gì anh ấy cũng không làm.”

“Anh ấy hiểu hoàn cảnh của mình, nói ngày nào đó có thể phải phơi thây đầu đường, để lại em như vậy… tương lai sẽ bị mọi người ghét bỏ. Anh ấy không nỡ.” Lâm Tương nói đến đây, trong

mắt đã có ánh nước long lanh chực chờ rơi xuống.

Bạch Trạm Nam nghe vậy nơi ngực cũng thấy nặng nề. Cho dù không gặp tên côn đồ kia, nhưng anh không thể không

thừa nhận, trong lòng có thêm vài phần khâm phục.

Nếu đổi lại là anh, có lẽ sẽ không nghĩ

tới lâu dài như vậy. Đàn ông khi nói đến tình cảm đều là động vật suy

nghĩ bằng nửa thân dưới, có thể đối mặt với cô gái mình yêu thích còn

giữ lại được một phần lí trí thì thực sự cũng không có mấy người.

Cậu ta như vậy, dường như ngoại trừ gia cảnh ra thì anh không có gì sánh được với Cao Nham.

Bạch Trạm Nam bỗng dưng cả kinh, thiếu

chút nữa bị tàn thuốc trong tay làm phỏng, anh điên rồi hay sao? Đi so

đo với người đã mất từ lâu để làm cái gì?

Lâm Tương không chú ý đến sự thay đổi của anh, tiếp tục nói: “Cao Nham va chạm với xã hội từ sớm, đặc biệt nuông

chiều em. Bất kể em làm gì, muốn gì, thậm chí chẳng qua thuận miệng nói

một câu anh ấy cũng rất để ý. Mỗi ngày mười sáu hàng tháng là ngày hẹn

gặp cố định của bọn em. Bất luận anh ấy đang làm việc gì đều dành thời

gian cho em. Có một lần bị thương, bả vai còn chảy máu, nhưng vẫn vội

vàng đến.”

Nhìn vẻ mặt đau buồn lại phức tạp khi vùi sâu vào hồi ức của Lâm Tương, tâm tình Bạch Trạm Nam có chút hậm hực.

Nhớ tới hai năm nay, anh đối với Lâm Tương cũng tốt, nhưng so với tiểu lưu manh hiển nhiên là thua kém, bị bỏ xa cả dãy phố.

Bạch Trạm Nam bình tĩnh tiếp tục lắng

nghe, lúc này Lâm Tương cũng nói đến chỗ trọng điểm: “Ở lâu cùng một

chỗ, em bắt đầu giống như cô nữ sinh nhỏ đơn thuần bắt đầu quản lý cuộc

sống của anh ấy. Thật ra cũng bởi vì quan tâm, nhưng không ngờ anh ấy

lại không muốn như thế.”

“Em bảo anh ấy đi học một nghề thành

thạo, sau đó đến làm việc ở công ty ba em. Lúc ấy nói những lời đó cũng

không suy nghĩ nhiều lắm, có lẽ đã quên anh ấy là một người đàn ông rất

tự tôn và kiêu ngạo.”

Lâm Tương nhớ rõ, lúc đó Cao Nham không trực tiếp trả lời, chỉ ôm cô nhẹ giọng hỏi: “Em bằng lòng gả cho anh sao?”

Lâm Tương đỏ mặt gật đầu, vùi đầu vào lòng anh.

Khi đó cô không biết quyết định đó đối

với Cao Nham có ý nghĩa gì. Anh đã mắc kẹt trong bóng tối quá lâu và

cũng quá sâu, không p