thật sự không tìm được thứ gì có thể đẹp hơn vẻ đẹp của em.”
(*nghẹn* chết mất thôi
='>. Sao không ai nói với ta cười cũng có thể chết!?!?!)
“…” Lương
Ưu Tuyền dán vào tường, Ngô Thiên Khải tức thì giơ bó hoa hồng hướng vào tay
cô.
Cô thấy rõ người đàn ông
trước mắt nhất định là yêu là nghiệt, vội giơ ra nhận bó hoa. Nhưng cô còn chưa
kịp mở miệng thì Ngô Thiên Khải đã nâng bàn tay cô lên, lễ phép hôn một cái,
còn nói “Em
đã chấp nhận tình yêu của anh, xin em vui lòng cùng anh ăn một bữa cơm trưa
được chứ? Ah, thật ra địa điểm anh cũng chọn xong rồi, nhân viên phục vụ sẽ lập
tức đưa thức ăn đến. Em cả đổi dép lê cũng không cần trực tiếp vào ăn mĩ vị.”
(*sặc* ôi má ơi, hôn tay
='> anh nghĩ mình là quý tộc thế kỉ mười mấy hay sao ='>??? Ôi em thăng đây!)
Nói xong, anh vỗ tay một
cái, nhân viên phục vụ ở bên ngoài lập tức cầm xe thức ăn, xuyên qua đám hoa đi
thẳng một đường, sắp xếp một bàn mĩ vị lên bàn, đàn violin đứng cạnh đó bắt đầu
biểu diễn, tấu lên một bản nhạc dịu dàng động lòng người “Nhớ Tình Yêu*”.
(* là một bản nhạc ~ tên
gốc đây 爱的致意.)
Hoa tươi, rượu ngon, nhạc
nhẹ, không khí lập tức trở nên lãng mạn. Đương nhiên chuyện nữ chính còn đang
mặc đồ ngủ thì không cần kể đến.
Lương Ưu Tuyền thấy Ngô
Thiên Khải vừa muốn mở miệng, cô lập tức hét to một tiếng ngăn mọi chuyện tiếp
tục diễn ra. Cô đẩy nhân viên phục vụ cùng đàn violin ra ngoài, sau khi đóng cửa
lại trịnh trọng nói “Ngô
tiên sinh, anh không cần lãng phí thời gian nữa, tôi sẽ không chấp nhận sự theo
đuổi của anh. Thật xin lỗi.”
“Ngày nào em chưa lập gia đình thì ngày đó
vẫn còn tự do không phải sao?”
“Nói thì nói như thế, nhưng là tôi và Tả
Húc…”
“Chính em cũng đã nói cậu ta không thể cho
em tương lai, vì sao còn u mê không chịu tỉnh như vậy?” Ngô Thiên Khải cười cười, kéo ghế ra mời cô ngồi
trước. Lương Ưu Tuyền âm thầm thở dài, ngồi xuống nói“Anh cũng ngồi
đi. Chúng ta vừa ăn vừa nói chuyện.”
Ngô Thiên Khải rót cho cô
một ly rượu đỏ, tiếp theo thuyết phục “Tuổi xuân của con gái rất ngắn, không ai
có thể viết giấy đảm bảo. Anh cũng không ép em phải chấp nhận anh, nhưng anh hy
vọng em có thể cho chính mình nhiều sự lựa chọn. Hiện tại có một người đàn ông
đồng ý chờ em, hơn nữa anh ta có tiền có sắc, em cần gì phải phá bỏ đường lui
này?”
“…” Lương
Ưu Tuyền cầm chén rượu uống cạn một hơi, nhíu mày hỏi“Nói thật tôi đã không
có cửa sổ nhiều năm rồi. Tôi không tin tự nhiên lại nhảy ra hai người đàn ông đồng
thời theo đuổi mình, có phải các anh đang đùa tôi không?”
Ngô Thiên Khải giật mình,
nhẹ nhàng cười “Tả
Húc nghĩ thế nào anh không biết, nhưng anh nghiêm túc. Tuy anh lớn lên ở nước
ngoài nhưng với mỹ nữ phương đông luôn tình hữu độc chung*, khó gặp được em
cũng thích vận động, tính tình thẳng thắn, càng không vì ba anh là đạo diễn nổi
tiếng mà nịnh nọt anh. Ừm, anh xác định mình thích em.”
(* yêu thích không rời)
“Ah, cám ơn. Nhưng mà…”
“Ăn xong em định đi bơi lội hay đi đánh
tennis? Yên tâm, anh sẽ không nói đến những chuyện thế này, chỉ tự nhiên cùng
đi tập thể thao như trước, được không?”
“Vẫn thôi đi. Tôi không muốn khiến người
khác hiểu lầm.”
Ngô Thiên Khải cười không
nói, lấy điện thoại ra bật một đoạn video“Em nhìn xem.”
Lương Ưu Tuyền nhìn đoạn
video, là một hồi hôn trong phim, nhân vật chính là Tả Húc và Vương Hiểu Linh.
“Đây là công việc của anh ấy.” Cô đẩy điện thoại ra.
“Nhìn tiếp xem, quan trọng là đoạn tiếp…”
Lương Ưu Tuyền không muốn
xem, lại nhịn không được, quả nhiên cảnh “đặc sắc” đã đến… Sau cảnh hôn môi,
nam chính đều đeo kính râm lên. Lúc này họ không có quay về ghế nghỉ ngơi mà là
nắm tay đi chầm chậm dọc bờ sông, cụ thể nói gì thì không nghe được, nhưng
tiếng cười của Vương Hiểu Linh phát ra có thể nghe rất rõ.
Bốp!… Lương Ưu Tuyền đập
bàn đứng bật dậy. Quay cảnh nóng như vậy còn chưa tính lại tiếp tục đùa giỡn
bên ngoài làm cái gì?!
Ngô Thiên Khải nhấp một
ngụm rượu, lòng mừng thầm.
Trên sân bóng, Lương Ưu
Tuyền mồ hôi như mưa, dưới lửa giận mồ hôi hóa thành hơi nước, bay lên không
trung hóa thành mưa. Tốt nhất là mưa to như trút nước vào, khiến Tả Húc ướt
sạch đi.
“Em làm gì phải tức giận như thế? Rất có
thể chỉ là hiểu lầm thôi mà.” Ngô Thiên Khải thêm dầu
vào lửa đánh lại.
“Chính là do anh châm ngòi đấy, hiện tại còn
ra vẻ người tốt gì nữa!?” Lương Ưu Tuyền
lại đánh lại thật mạnh.
“…” Ngô
Thiên Khải nhún vai “Anh
chỉ cho Tả Húc một bài học thôi, cho tên đó biết tầm quan trọng của bạn bè.”
“Nếu bạn bè để che dấu chứng cứ phạm tội
thì tốt nhất anh ta nên đầy cừu địch!” Lương
Ưu Tuyền tung người đánh quả quyết định, thắng ván này.
Cô cầm khăn mặt lên lau
mồ hôi, ngồi xuống ghế nghỉ ngơi. Ngô Thiên Khải lập tức giúp cô mở chai nước,
cười đến thỏa mãn.
Lương Ưu Tuyền trừng hắn.
Bây giờ cô thấy ai cũng ngứa mắt.
“Cũng đâu phải anh cố ý để Tả Húc đi cùng
cô diễn viên xinh đẹp trẻ tuổi đó, em đừng trừng anh như vậy.”
Tuổi trẻ và xinh đẹp ~
lực sát thương cực đại.
Lương Ưu Tuyền tỏ vẻ
không cho là đúng hừ “Tuổi
trẻ qua mau. S