hân thể đau đớn cùng nội tâm dày vò.
Lương Ưu Tuyền bị cô ta
đẩy ngã lên tường. Nhưng cô không có thời gian để nghiên cứu mọi chuyện, chỉ
biết là ở trong căn phòng đầy vi trùng này đối với Đỗ Mai Mai mà nói, chính là
tự sát.
Cô đến trước mặt Đỗ Mai
Mai, mặc kệ cô ta đánh mình, cưỡng ép cô ta ăn mặc chỉnh tề, cầm cổ tay cô ta
lôi đến bãi đỗ xe, lại nhét Đỗ Mai Mai vào trong xe.
“Nếu chị không muốn Tả Húc biết chị tới
tìm tôi thì mau nói tôi biết chị ở bệnh viện nào.” Lương Ưu Tuyền nghiêm nghị nói.
Đỗ Mai Mai co quắp ở ghế
phụ, lặng lẽ báo địa chỉ bệnh viện. Lương Ưu Tuyền lập tức đạp ga chạy vun vút.
Cô thừa nhận mình đang rất hoảng sợ, đối với cơ thể thê thảm như vậy làm sao có
thể không mâu thuẫn cho được?
“Cô so với tưởng tượng của tôi rất bình
tĩnh, ít nhất không như người khác sợ đến mức hai chân nhũn ra…” Đỗ Mai Mai nhàn rỗi quay đầu “Cũng bởi
cô không giống người thường nên tôi mới sợ như vậy.”
Lương Ưu Tuyền im lặng
không trả lời, nghiêm túc lái xe.
“Lúc tôi biết Nãi Đường thì cậu ấy mười
sáu, tôi hai mươi. Rất may mắn là tôi được làm trợ lý cá nhân cho cậu ấy…” Đỗ Mai Mai nhìn ra ngoài cửa sổ, khóe miệng nhếch lên
cười hạnh phúc “Tôi chăm lo mọi chuyện cho cậu ấy, từ ăn uống
đến thời tiết. Cậu ấy nói tôi là người hiểu cậu ấy nhất, nói không thể không có
tôi… Cô có hiểu hàm ý trong đó không?”
“Cô bị thương vì bảo vệ anh ấy?” Lương Ưu Tuyền rất nhanh đã đi vào trọng điểm.
Đỗ Mai Mai gật đầu, nước
mắt lại một lần nữa chảy xuống: “Người ngoài không có ai biết Nãi Đường thật
ra rất thích những vận động mạo hiểm, đặc biệt là xe gắn máy hạng nặng. Hôm ấy
cậu ấy hẹn đám bạn hẹn nhau trên núi đấu một trận, nhưng mà bởi vì quay phim
nhiều ngày nên sức khỏe không tốt, tôi đã khuyên cậu ấy đừng đi. Nhưng cậu ấy
không nghe, thế nên tôi nhốt cậu ấy trong phòng không cho ra ngoài. Thế mà cậu
ấy lại trèo qua cửa sổ… Lúc phái hiện ra tôi vội lái xe đi đến núi cậu ấy hay
đến để tìm, lúc đó mới thấy đám bạn cậu ấy cũng đang đi tìm cậu ấy. Lúc ấy tôi
rất sợ, giống như phát điên rồi. Nhưng lúc tìm được thì cậu ấy đã đang nằm sóng
soài trên đường cùng chiếc xe gắn máy, chân bị kẹt. Tôi vội lao vào kéo cậu ấy
ra, nhưng đã dùng hết sức mà vẫn không được, chỉ còn cách dùng lưng nâng xe lên
mới giuớ cậấy rút chân ra được. Nhưng mà lúc cậu ấy đang vận chuyển hòn đá đến
để lót dưới thân xe giúp tôi ra thì chiếc xe lại nổ tung. May mà lúc ấy cậu ấy
đứng xe, lại đội mũ bảo hiểm, xem như thoát nạn, còn tôi thì bỏng cấp độ ba.
Chuyện này người ngoài không ai biết cả. Công ty đương nhiên không thể để
chuyện này lọt ra ngoài, dù sao một mình tổ chức đua xe cũng là trái với pháp
luật.”
Sau khi nghe xong, ngón
tay Lương Ưu Tuyền bất động một lúc. Bởi vì bị phong tỏa tin tức nên cảnh sát
cũng không điều tra ra chuyện lớn như vậy.
Cô nhớ tới vụ nổ lúc
trước ở viện tâm thần, lúc ấy Tả Húc rất tức giận mắng cô sao lại bảo vệ hắn.
Hóa ra là do có vết xe đổ. Mà cũng có thể là không đã không còn sức để lại tiếp
tục chịu trách nhiệm.
“Nãi Đường thấy tôi toàn thân đều là máu,
rất hối hận lúc trước đã không nghe lời tôi, bởi thế cậu ấy đã hứa rằng sẽ
không bao giờ mạo hiểm nữa, cũng hứa với tôi dù có thế nào cũng sẽ vẫn yêu
thương tôi, sẽ chăm sóc tôi cả đời.” Đỗ Mai
Mai khóc nở nụ cười “Tôi yêu cậu ấy lâu như vậy, chỉ cần nghe
lời hứa sẽ chăm sóc tôi cả đời ấy là cảm giác đau đớn biến mất…”
Cô ta nhìn Lương Ưu
Tuyền, nói tiếp “Lương
tiểu thư, cô trẻ tuổi lại xinh đẹp, còn tôi đã 30 rồi. Để không làm Nãi Đường
khó xử, cô có thể tự động rời xa cậu ấy không?”
“Tả Húc vì chị nên mới lui về phía sau màn
ảnh sao?” Lương Ưu Tuyền nhớ lại lời Tả Húc từng nói.
“Đương nhiên. Tôi rất khó chịu khi thấy
cậu ấy cứ lằng nhằng với mấy cô diễn viên khác. Dù rằng chỉ là gặp dịp thì chơi
nhưng vẫn không nhịn được mà chất vấn. Cậu ấy đã vì tôi mà rời xa sự nghiệp
diễn xuất mình yêu nhất, điều này đã chứng minh trọng lượng của tôi trong lòng
cậu ấy.” Đỗ Mai Mai vui vẻ nói.
(Càng lúc càng ghét = =)
Lương Ưu Tuyền ngẫm nghĩ
một lát, thở dài một tiếng. Một vụ tai nạn thành bi kịch hai người, mà chính cô
trong một đêm sai lầm lại rơi vào hàng thứ ba.
Cái loại áp lực vô hình
này chính là do Đỗ Mai Mai, đầu tiên là khiến Tả Húc cả đời áy náy, hơn nữa
phải hứa hẹn sẽ chăm sóc người vô tội kẻ bị thương này cả đời. Giờ trừ phi Đỗ
Mai Mai hiểu được tình cảm này không phải tình yêu, nếu không thì Lương Ưu
Tuyền cũng không có khả năng thoải mái bước vào lễ đường với Tả Húc.
Hóa ra mọi chuyện còn
phức tạp hơn cô đã nghĩ nữa. Mà tội lớn nhất vẫn là Tả Húc! Đem thân ra trả nợ
thì tốt rồi, muốn chết vì đau khổ tội lỗi thì chết một mình đi, không nên lôi
cô vào cuộc hỗn chiến này chứ!
Lương Ưu Tuyền nắm chắc
tay lái. Bà nó, hay là tìm cái bệnh viện phẫu thuật màng trinh đi cho rồi!
“Lương tiểu thư…”
“Tôi sẽ suy nghĩ.” Lương Ưu Tuyền giơ tay lên ngắt lời.
Đỗ Mai Mai mím môi “Vậy được rồi.
Chỉ cần cô biết động lực sống duy nhất của tôi là ai là được rồi. Một khi tôi
muốn tự sát thì ai cũng k