ả mọi người.
Lương Ưu Tuyền trừng mắt
nhìn Tả Húc một cái. Viện trưởng nhanh nhẹn đem micro đến cho cô, hướng cô vỗ
vỗ tay. Lương Ưu Tuyền không muốn mọi người thất vọng, thoáng nhìn thấy cái bàn
gần gần đó liền chỉ đạo: “Mọi
người đem cái bàn này đặt ra xa một chút, cám ơn ạ.”
Đám bệnh nhân dưới kia
căn bản không có để ý. Tuy đã mang cái bàn đặt ra ngoài thật nhưng cuối cùng
lại cùng nhau lăn lộn trên bàn, không chịu rời đi.
Lương Ưu Tuyền gập gập
cổ, xoay cổ chân lắc cổ tay, đột nhiên một màn kinh người xuất hiện. Cô liên
tiếp lộn cú mèo sáu cái về phía sau rồi vững vàng đứng trên sân khẩu,
nghiêm trang vững vàng.
Màn biểu diễn siêu khó
kia khiến toàn hội trường khiếp sợ, lần lượt từng người ồ lên.
“Vợ ơi vợ! Mau đến xem thần tiên…” Nam mô a di đà, một người quỳ xuống cùng bạn thân của
mình, dập đầu vái lạy.
Tả Húc hơi hơi nhếch mép.
Võ đoàn nếu tìm cô ta biểu diễn không biết sẽ tiết kiệm bao nhiêu tiền tiền
nữa. Mấy cái phim võ thuật hay thần thoại thì càng khỏi phải nói, cô ta hoàn
toàn có thể diễn các vai yêu ma quỷ quái. Không chừng sau này người ta sẽ không
dọa đám trẻ con bằng “ông ba bị” nữa mà thay bằng các vai diễn của Lương Ưu
Tuyền cũng nên.
Lương Ưu Tuyền đắc ý nhún
vai: “Vừa
rồi chỉ là làm nóng người thôi. Sau đây tôi sẽ vì mọi người mà hát một bài, khụ
khụ…”
Mà khi cô vừa bắt đầu
hát, những ánh mắt sùng bái lập tức biến mất. Mọi người lập tức lấy cớ đi vệ
sinh để đứng dậy.
Viện trưởng bệnh tim lại
sắp tái phát, vội dẹp tất cả sang một bên, hỏa tốc đem Lương Ưu Tuyền xuống
dưới sân khấu.
“Im lặng im lặng! Tiết mục cuối cùng của
ngày hôm nay, xin mời diễn viên đại tài của viện chúng ta. Người đó đêm nay sẽ
vị mọi người mang đến ba tiết mục, thật vô cùng hãnh diện! Xin mời ‘Nãi Đường’
của viện ta! Kẹo Mạch Nha lên sàn!…”
(QLCC: ý bác viện trưởng là ‘Nãi Đường’
hàng nhái nhá. Bác ấy vẫn chưa biết Tả Húc là ai đâu.)
“Kẹo Mạch Nha cố lên! Kẹo Mạch Nha
saranghee yo!” Nhóm y tá đồng loạt đứng lên, trong tay còn có mấy cái
áp phích quảng cáo. Hứ, đừng tưởng rằng hàng nhái thì không có fans nhé, cứ trai
đẹp là thế nào cũng có fan.
“…” Tả
Húc nhăn mặt, hóa ra chính mình mới là trung tâm buổi biểu diễn.
Lương Ưu Tuyền cười lạnh
hai tiếng, đá đá chân Tả Húc: “Có bản lĩnh thì anh lên biểu diễn đi.”
“Mau thành khẩn khai báo. Cô đổi chác tôi
lấy cái gì?”
(QLCC: Lương Ưu Tuyền đã bán đứng Tả Húc
với ông viện trưởng, tức là gián tiếp ép anh lên sân khấu.)
“Một cái bánh trung thu, nhưng vừa rồi cho
anh thì anh không ăn. Giờ có muốn cũng không còn nữa đâu.” Lương Ưu Tuyền chỉ chỉ bụng, cười khanh khách.
Bốn phía tiếng hô ngày
càng to. Tả Húc một tay đặt dưới bàn, mi mắt hơi khép, bày ra một bộ dạng cực
tao nhã trầm tư… Nếu hiện tại mình không lên diễn, dám bị Lương Ưu Tuyền đánh
chết tươi lắm.
Lương Ưu Tuyền thấy hắn
bày ra bộ dạng như thế, thuận chân đạp cho hắn một cái. Tả Húc giật mình, đứng
dậy đi đến sân khấu trong khi tiếng vỗ tay vẫn không dứt bên tai.
“Đầu tiên, tôi sẽ vì mọi người mà kể một
câu chuyện rất thú vị như sau…” Tả
Húc đột nhiên thật cao hứng, bỏ qua tâm tình nặng nề, thật nhẹ nhàng thong thả
bắt đầu: “Một đêm đông lạnh giá, có một cô bé rất đáng yêu vì
tìm kiếm mẹ của mình…BALALAL…”
Kết thúc câu chuyện, cô
bé kia chết cóng trong băng tuyết. Giọng nói cùng cách biểu cảm của Tả Húc vô
cùng cảm động, khiến cho ở phía dưới sân khấu sụt sùi tiếng khóc.
Lương Ưu Tuyền khóe miệng
run run, lấy tay lên lau lau nước mắt. Cô bé kia đáng thương quá! Con bà nó,
hôm nay không phải tiết thanh minh sao lại kể chuyện này! (QLCC: tiết thanh
minh là lễ tảo mộ)
Tả Húc thấy vẫn chưa đạt
được mục đích của mình, hắn lập tức thay sang bộ mặt vui vẻ, yêu cầu DJ (QLCC:
gọi thế cho nó sành điệu) đổi sang một bài hát sôi nổi. Hắn đeo kính râm, cười
nói: “Được
rồi được rồi, mọi người sao lại buồn bã như vậy? Hôm nay là ngày vui cơ mà. Tôi
sẽ biểu diễn tiết mục thứ hai, vì mọi người sẽ bắt chước Micheal Jackson!”
Trong toàn hội trường
vang lên một hit nổi tiếng của MJ “Black or White”. Không khí lập tức sôi động.
Mọi người nghĩ hắn sắp
thể hiện khả năng nhảy của mình nên ai cũng đều rất hào hứng…
Đột nhiên, Tả Húc nằm lăn
ra, hai tay giao nhau trước ngực, khóe miệng hơi giơ lên, bình thản nằm giữa
sân khấu.
“Kẹo Mạch Nha mau nhảy đi chứ! Hết nhạc
nền rồi kìa!”
“Ối xin lỗi, tôi quên nói. Tôi bắt chước
MJ sau khi ông ấy qua đời…”
“…”
“Tiết mục thứ ba là…”
“Đi xuống đi xuống! Anh chiếm mất 12 phút
48 giây rồi. Đúng ra trong khoảng thời gian này tôi có thể kiếm được mấy triệu
đô la rồi! Anh mau lui xuống mà lấy lồng đựng cơm đi, anh bị công ty chúng tôi
khai trừ!!” Một người bệnh trước đó làm về kinh tế và tài chính
chỉ chỉ, trên cổ tay có vẽ một cái đồng hồ Rolex.
“Ah, thế thì tôi không làm Bill Gates chậm
trễ nữa vậy.” Tả Húc cúi đầu, không nhìn bốn phương tám hướng truyền
đến các loại trừng mắt lại liên tục cúi người tránh những chiếc dép đang bay
đến, mặt vẫn mỉm cười lui xuống.
Viện trưởng lau lau mồ