sao lại mặc áo lót)
“Này! Hoặc là đừng cởi, hoặc cởi hoàn
toàn. Như thế này là cô có ý gì? Có biết mấy hành vi như thế này là lãng phí
thời gian người khác không hả?” Hắn
nghiêm túc hỏi. Đương nhiên, câu nói đó lôi theo hậu quả chính là mặt mũi bầm
dập bước ra ngoài toilet.
Tết Trung thu là lúc gia
đình đoàn tụ, gặp gỡ người thân bè bạn. Các hộ lý vì chăm sóc bệnh nhân nên
không thể về nhà, cho nên bệnh viện hàng năm tổ chức một bữa tiệc liên hoan
‘quần ma loạn vũ’ (ý ám chỉ ăn chơi loạn xạ thì phải ~ thứ lỗi tớ không giỏi
diễn đạt, chỉ hiểu sơ sơ thế thôi) để bọn họ không cảm thấy cô đơn.
Mở đầu pạt ty, một bệnh
nhân đã mười năm nhập viện vẩy mực múa bút, trong không khí nào nức tưng bừng
của Tết Trung Thu đột nhiên nảy ra câu đối.
Vế trên —— Hằng Nga bôn
nguyệt vì trường sinh;
Vế dưới —— thỏ ngọc bôn
nguyệt vì hằng nga.
Hoành phi —— cải củ trắng
đợi ta với!
(QLCC: thật sự không hiểu lắm @@)
Mọi người bệnh vỗ tay,
thơ hay lắm, tuyệt hay.
Lần này viện có ngoại lệ,
cho phép bệnh nhân tâm thần phân liệt tham dự tiệc tối. Đương nhiên bao gồm số
110 Lương Ưu Tuyền và số 438 Tả Húc.
“Không có lễ phục tôi không đi!” Tả Húc ôm cửa nhất định không chịu tham gia. Hắn không
thích chen chúc trong một đám người điên ăn bánh trung thu đâu.
“Nghe lời… Đêm nay còn có múa hát biểu
diễn nha. Có số 177 nhảy điệu lắc mông đấy nha!” Y tá ôm thắt lưng Tả Húc, cố gắng lôi hắn ra hành
lang.
“Cái đó ai muốn xem!” Tả Húc cố gắng hít hít không khí. Số 177 chính là cái
Tiểu Nguyệt Nguyệt bẩn thỉu, nấm mốc đầy mình kia chứ gì?
Ngay lúc Tả Húc đang cùng
y tá nọ đang giằng co, Lương Ưu Tuyền cầm một cái bánh trung thu quay lại
phòng. Cô hướng Tả Húc ngoắc ngoắc ngón tay: “Nhanh ra đây! Viện trưởng kêu anh
lên sân khấu biểu diễn!”. Thật ra thì không phải thế, cô chỉ
là thấy Tả Húc có vẻ khó chịu nên muốn làm hắn “vui vẻ” mà thôi. Còn Cái bánh
trung thu trong tay cô chính là do viện trưởng lén lút đưa cho cô, chính là
bánh làm từ Đạo Hương thôn (QLCC: đại loại ám chỉ thứ gạo gì đó…có lẽ là
rất ngon).
“…” Tả
Húc vội bỏ tay ra. Cũng kì quái, ai hắn trời không sợ đất không sợ, nhưng lại
thực sự rất sợ Lương Ưu Tuyền.
Khi bọn họ đi vào hội
trường liên hoan, nghe thấy các loại tiếng kêu vang lên, Tả Húc tưởng như mình
đang ở sở thú.
Trên sân khấu, một người
đàn ông đang biểu diễn ảo thuật bằng bài tây. Màn này thật ra rất quen, chính
là cho một khán giả lên bốc bài, sau khi khán giả đó nhớ kĩ con bài mình vừa
bốc liền đặt lại bài vào cỗ, sau cùng nhà ảo thuật sẽ nói ra quân bài người đó
đã bốc được. Thật ra thì ý tưởng là như thế, nhưng người bốc bài lại không nhớ
mình vừa bốc được con gì, nghe thấy nhà ảo thuật nói là “tám bích” cũng vội che
miệng liên tục giơ ngón tay cái. Mà dưới sân khấu một đám người sôi nổi vỗ tay.
Tả Húc đứng ở góc tường,
vẻ mặt ngây dại. Nói thật, buổi tiệc cuối năm của công ty cũng không náo nhiệt
như thế này.
Lương Ưu Tuyền cầm bánh
trung thu ra đưa cho Tả Húc: “Bánh trứng, cho anh một nửa đó.”
“…” Tả
Húc nhẹ nhàng lắc đầu, lạy Chúc, miễn đi. Đêm nay, tập đoàn Tinh Hỏa đã cử từng
bộ phân đi tham gia các loại tiệc tùng. Đúng ra hắn phải đến đài truyền hình để
bàn bạc về vấn đề quảng cáo, nhưng cuối cùng lại bị chết dí ở đây với đám người
này.
“Đại tỷ à, cho tôi về phòng ngủ đi được
không?” Hắn nhìn về người đã ngăn cản không cho mình đi. Lương
Ưu Tuyền quy định cho hắn phải tham gia toàn bộ các hoạt động tập thể.
Dựa theo cách cô nói thì là như thế cho tiện, chứ cô không rảnh giám sát hắn,
cô còn phải xem biểu diễn nữa.
Lương Ưu Tuyền đứng bệnh
cạnh nghe thế liền cười đến ngửa tới ngửa lui, sau đó nhìn Tả Húc trừng mắt: “Ngủ cái gì mà
ngủ. Anh nên đi lên đó biểu diễn đi.”
“Tôi không biết ca hát cũng chẳng biết
khiêu vũ. Hơn nữa ở đây cũng có trả tiền công biểu diễn đâu.”
“Anh là diễn viên cơ mà? Tôi trước đây có
xem qua phim của anh. Anh ở “Đại náo thiên cung” đóng vai Na Tra còn gì. Ở dưới
chân có cái gì đó hình như là… ‘vèo vèo vèo’ (QLCC: ý chị ấy dùng âm
thanh để nói chủ thể), cái mà có thể đi trên mây với phát ra ánh sáng.”
“Thực xin lỗi. Nếu cô nói đến cái ở dưới
chân Na Tra thì nó gọi là ‘phong hỏa luân’ ạ.” Tả Húc tặc lưỡi. Nếu hắn thật sự có cái ‘vèo vèo vèo’
đó, việc đầu tiên hắn làm nhất định sẽ là đá bay tiểu quái thú Lương Ưu Tuyền.
Lão viện trưởng hiền lành
ở trên sân khấu vẫn nhìn Lương Ưu Tuyền. Ông tuy không biết Lương Ưu Tuyền là
cảnh sát nhưng cũng thật lòng thích cô gái nhỏ này. Cô là một người rất tốt
bụng, đôi khi còn giúp ông xử lý công chuyện nữa.
“Tiểu Tuyền, cháu cũng lên biểu diễn một
tiết mục đi, ha ha.”
“…” Lương
Ưu Tuyền lưng cứng đơ, nhìn viện trưởng xua xua tay. Tả Húc trong mắt xẹt qua
một tia giảo hoạt. Ông Trời không phụ lòng ta. Cuối cùng thì cũng có cơ hội trả
thù Lương Ưu Tuyền rồi!
Vì thế, hắn bất ngờ nâng
Lương Ưu Tuyền lên kẹp trên vai, thoáng một cái đã đặt cô lên sân khấu. Lương
Ưu Tuyền “hạc giữa bầy gà” đứng ở tiêu điểm, hứng chịu ánh mắt mong chờ của tất
c