ông trước mắt, còn nhớ năm đó, khi rảnh rỗi, cô cũng đi
rình bắt những cặp tình nhân đang trốn trong xe dã chiến, thậm chí còn mạnh mẽ
lên án bọn họ đồi bại phong tục gì đó, không ngờ hôm nay cô cũng đi vào đội ngũ
những người “một đường đi một đường yêu”, tâm tình hiện tại thật là tràn ngập
sóng gió.
Cô bỗng nhiên nhớ đến
chiếc xe bảo mẫu rộng rãi thoải mái kia của Tả Húc, trong xe còn có một chiếc
giường lớn, nếu như hắn cùng với nữ diễn viên làm gì đó trong xe, người ngoài
nhất định không hề hay biết, thế là, khuôn mặt cô bắt đầu xị xuống.
Tả Húc tiến đến gần môi
cô, vừa chuẩn bị hôn, cô lại xoay đầu đi.
Tả Húc liếc cô, ngồi dậy,
thuận thế làm hai chân cô dạng ra trên chân mình, kéo khuôn mặt cô ra hôn một
cái, cười nói: “Lại
tức giận gì vậy?”
Bởi vì Lương Ưu Tuyền cực
độ không phối hợp với hành vi lưu manh của hắn, hắn quyết định dùng hành vi
cường ngạnh như vậy, tổng thể mà nói thì có thể quy lại thành bốn chữ: “vào
trước là chủ”.
(^ đỏ mặt – ing :”>)
Lương Ưu Tuyền lườm hắn,
trầm mặc không nói. Thực ra nếu cô thật sự muốn phản kháng thì hắn tuyệt đối
không thể thành công, nhưng là tuy lòng thì có thích loại thân mật da thịt này,
nhưng cơ thể vẫn có phần không tự nhiên. Lại nói, cô vốn là một cô gái ngoan,
danh xứng kì thực, trước mặt người khác chính là đứng đắn, thế nhưng sau lưng
lại cùng người đàn ông không phải bạn trai mập mờ không rõ. Nguyên tắc gì chứ,
càng ngày càng không có giới hạn.
“A…” Lương
Ưu Tuyền lấy lại tinh thần, xoa xoa bộ ngực bị hắn cắn đau, đập vào vai Tả Húc
một cái: “Thả em xuống, đầu đập vào mui xe rồi, đau lắm đấy.”
“Sao em không ghé vào người anh này?” Tả Húc đè lưng cô xuống, khiến cơ thể cô bám vào người
hắn.
“…” Lương
Ưu Tuyền cong người nghe theo, nhắm chặt hai mắt, cùng hắn phập phồng lúc lên
lúc xuống, thở hổn hển dồn dập.
Ánh trăng chiếu đến làn
da trắng nõn của Lương Ưu Tuyền, hai gò má cô hơi đỏ lên, bộ dạng ngoan ngoãn
phục tùng như một con dê nhỏ. Tả Húc cúi đầu hôn lên môi cô, dùng đầu lưỡi cạy
mở hàm răng đang cắn chặt của cô, dây dưa không dứt.
Chính vì Lương Ưu Tuyền
biết rõ mình yêu Tả Húc nên càng không có cách nào hung hăng cự tuyệt hắn, mà
hắn lại nắm được nhược điểm của cô, liên tục trêu chọc cô, khiến cô không cách
nào hoàn toàn thoát khỏi bóng dáng của hắn.
Đột nhiên bị đụng đầu
khiến cô quay về hiện thực, giờ phút này dù cô có gập người thì đầu vẫn sẽ đụng
phải trần xe, Tả Húc nâng eo cô lên, xoay người đặt cô nằm xuống ghế.
Xe nhỏ hẹp, Lương Ưu
Tuyền vô thức hoàn toàn bám ở cổ hắn, một hồi vận động kịch liệt, cơ thể có
chút sợ hãi run rẩy, đến sau khi lên đến đỉnh liền co rút.
(^ đừng hỏi em =v= em là
cô bé ngây thơ)
…
Trên trán Tả Húc lấm tấm
mồ hồ, mệt mỏi dựa vào người cô, lặng lẽ nằm trên lưng cô, khi đã đem toàn bộ
chất lỏng ướt át đẩy vào thân thể cô, khóe mắt hắn xẹt qua một tia giảo hoạt,
cười đến đặc biệt quỷ dị.
Lương Ưu Tuyền liếm liếm
môi, đã nắm áo sơ mi che ngực, trong lúc tình cờ lại nhìn thấy vẻ mặt hắn: “Anh cười gì
thế?”
“Ai cười cơ? Em phải nói cám ơn anh đã
phục vụ chứ.” Tả Húc thu hồi nụ cười xấu xa, nghiêm mặt nói.
“…” Lương
Ưu Tuyền lau mồ hồi, ngồi dậy đóng cúc áo, mơ hồ cảm thấy trong thân thể tràn
ra, cô mở to mắt cả kinh… “Ah!… Không dùng biện pháp an toàn!”
“Ấy da da, ấy da da, chuyện đấy có gì quan
trọng?…” Tả Húc ra vẻ bối rối trợn mắt, sau đó cụp mắt xuống,
tỏ ra không quan tâm.
Lương Ưu Tuyền nhíu mày,
phẫn hận lôi cái quần dưới chân hắn ra: “Anh lại phá hoại em, phá hoại
a.”
Tả Húc ôm vai cô, thờ ơ
nói: “Tuy
chúng ta đã chia tay nhưng em đừng lo. Vạn nhất có ‘tai họa chết người’ anh
nhất định sẽ chịu trách nhiệm đến cùng.”
Lương Ưu Tuyền bỏ qua cái
ôm của hắn, trịnh trọng nói: “Em bảo này, về sau anh đừng tìm em nữa được
không? Hiện tại quan hệ của chúng ta càng lúc càng không đứng đắn rồi. Thân là
một cảnh sát, em thẹn với Đảng, với dân, với giáo dục của Lương gia với em bao
năm qua. Em nói thật, không đùa với anh.”
“…” Tả
Húc chống một tay trên ghế. Kỳ thật Lương Ưu Tuyền là kiểu con gái có kế hoạch
sống, cô hi vọng mình có thể như rất nhiều cô gái khác từng bước đi đến cuối
đời, nhưng sự xuất hiện của hắn lại xáo trộn kế hoạch cuộc sống của cô.
Nghĩ thế, hắn phiền muộn
thở dài, vuốt ve lọn tóc của Lương Ưu Tuyền. Mới đầu hắn chỉ muốn thoát khỏi cô
cảnh sát bạo lực này, nhưng sau một thời gian tiếp xúc, hắn phát hiện ra, Lương
Ưu Tuyền là cô nhóc đại ngốc miệng cọp gan thỏ, nhất là ở những vấn đề nam nữ,
cô luôn trăm phương ngàn kế bảo vệ mình, không chịu nổi đàn ông nói ba xạo lừa
gạt.
“Ai, Lương Ưu Tuyền ơi là Lương Ưu Tuyền,
gặp phải anh coi như em không may…” Tả
Húc thay cô than thở.
Lương Ưu Tuyền đẩy ngón
tay đang vuốt tóc mình ra: “Anh có thể nghiêm túc được không?”
“Sao anh lại không nghiêm túc rồi hả? Em
nói chia tay anh cũng đồng ý, em muốn hẹn hò với gã bác sĩ tâm lý anh cũng có
ngăn cản đâu?”
Lương Ưu Tuyền giật mình: “Em nói mình
muốn hẹn hò với Cổ Ngọc hồi nào hả?”
“Đừng tưởng anh không phát hiện trong bữ
