a
tiệc hai người mắt đi mày lại đấy, chán ghét…” Tả Húc làm động tác buồn nôn.
“…” Lương
Ưu Tuyền đạp vào ngực hắn: “Đúng là nói hươu nói vượ! Em căn bản
không coi Cổ Ngọc là đối tượng!”
“Được rồi được rồi, đừng giả vờ vô tội
trước mặt anh, trong lòng em muốn gì anh còn không biết sao? Em muốn đoạn tuyệt
quan hệ với anh, sau đó thuận lý thành chương tiến hành đoạn tình cảm yêu đương
tiếp theo, cắt cắt cắt.” Tả Húc hừ khinh
thường.
Lương Ưu Tuyền tức đến
nắm tay lại: “Anh
dám cá cược với em không?”
“Cá cược gì?”
“Nếu em hẹn hò với Cổ Ngọc, anh phải đứng
trước tập đoàn Tinh Hỏa sủa ba tiếng!”
“A? Nếu em thua thì sao?”
“Em đứng trước cửa cảnh cục sủa ba tiếng!”
“Ah… Được… Cược thì cược…”
Cứ như vậy hai người vỗ
tay minh thệ. Tả Húc nhìn chằm chằm Lương Ưu Tuyền đang hầm hè, híp mắt lại
cười, ha ha ha.
Lương Ưu Tuyền thấy hắn
cười như kiểu đã lâu không bị đánh, dứt khoát dùng một cước đá hắn xuống xe,
khởi động xe nghênh ngang lái đi.
Tả Húc vẫy vẫy tay với
đuôi xe, lúc này mới phát hiện vị trí hiện tại cũng không phải nằm ở đường
chính, hơn nữa xung quanh đến cái đèn đường cũng không có, mèo đen còn đang nằm
trên cành cây kêu meo meo.
Nụ cười hắn cứng lại. A? Đây là chỗ nào?
.
.
Bốn giờ sáng, Lương Ưu
Tuyền cuối cùng cũng quay về cái ổ nhỏ ấm áp của mình. Sau khi cô tắm rửa xong
liền nấu cho mình một tô mì, còn chưa ăn được hai miếng, điện thoại đã vang
lên.
Lương Ưu Tuyền mới đổi số
điện thoại, là số Tả Húc tặng cô “1314520″, cho nên không biết đối phương là
ai.
“Ai vậy?” Lương Ưu Tuyền ngồi bên giường lau tóc.
Đối phương nghe được
giọng nói của Lương Ưu Tuyền, im lặng một cái chớp mắt, lập tức cúp máy.
Lương Ưu Tuyền nhìn dãy
số lạ lẫm, cho rằng đối phương nhầm máy nên cũng không để ý nữa.
Nhưng lúc sau khi cô nằm
xuống, lại nhận được một tin nhắn:
“Tôi đã đoán được số điện thoại mới này sẽ
là cô, hai người không phải chia tay rồi sao? Cô gái như cô cuối cùng thì có
biết xấu hổ hay không? Đừng dây dưa với Nãi Đường nữa được không?”
Lương Ưu Tuyền mở đèn
ngủ, hiện giờ chỉ có Đỗ Mai Mai mới gọi Tả Húc là Nãi Đường, đáp án đã rõ mồn
một. Lại nói, so với cuồng oanh loạn tạc của Dương Phỉ Nhi, cô càng lúc càng
không chịu nổi sự hỉ nộ vô thường của Đỗ Mai Mai.
Cô ấn nút trả lời, vốn
muốn chỉ trích hành vi cố tình gây sự của Đỗ Mai Mai, nhưng sau khi cô nhập một
đoạn rất dài, ngón tay lại do dự dừng trên nút send. Nếu như một người bình
thường giảng đạo lý với người tâm thần, có phải cô có chút thiếu nhân hậu hay
không?
Nghĩ thế, cô xóa bỏ tin
nhắn, tắt máy, đặt điện thoại vào cái tủ đầu giường, tắt đèn đi ngủ.
Sáng ngày thứ hai
Khi cô bật điện thoại lên,
một loạt tin nhắn gửi tới. Cô không có tâm tình đọc từng cái, huống chi nội
dung đơn giản là mắng cô là đồ hồ ly tinh vô sỉ các loại, ngay khi cô sắp ấn
nút “xóa những tin đã chọn”, nội dung một tin nhắn khác làm cô nhịn không nổi.
… Lương Ưu Tuyền, cô là
đồ tiện nhân, đồ đàn bà dâm đãng!
Vụt một cái, lửa giận của
Lương Ưu Tuyền xông lên não. Cô tức giận gọi lại số đó, nhưng đối phương đang
bận. Vì thế cô nhảy xuống giường, lấy danh bạ điện thoại trong ngăn kéo ra, hầm
hừ tìm số Đỗ Mai Mai.
Nhanh chóng bấm dãy số,
lần này gọi được rồi.
Lương Ưu Tuyền không đợi
đối phương mở miệng đã đứng trên giường mắng to: “Đỗ Mai Mai tôi
cảnh cáo chị, đừng tưởng tôi dễ dàng tha thứ cho chị là chị có thể dẫm đạp lên
mặt tôi! Còn dám mắng tôi một câu tôi nhất định sẽ cho chị chịu không nổi!” Nói xong cô hung hãn cúp điện thoại, vốn là bối rối
khó tiêu, giờ này đã “có tinh thần gấp trăm lần”.
Chỉ một lúc sau, điện
thoại Lương Ưu Tuyền lại vang lên. Cô cũng không nhìn liền từ chối, nhưng đối
phương rất cố chấp, không ngừng gọi vào điện thoại cô. Lương Ưu Tuyền tức giận,
vừa nhận điện thoại đã nói luôn: “Tôi hỏi chị có phiền không?! Ăn
no rồi không có chuyện gì làm hay sao?!”
“Tiểu Tuyền…”
“…” Lương
Ưu Tuyền nhìn số máy đang hiện, là Tả Húc đang gọi tới.
“Vừa nãy là anh nghe điện thoại của em, Đỗ
Mai Mai không dám nhận, chị ấy nói em luôn gọi điện thoại tới đe dọa chị ấy.” Tả Húc mệt mỏi nói.
“Anh tin?!”
“Vừa rồi giọng nói của em thực sự rất hung
hăng.”
“Ý của anh là tin chị ta chứ không tin
em?” Lương Ưu Hoa ngẩng mặt lên trời cười lạnh.
“Anh không nói thế, thôi em cứ tỉnh táo
trước đi.”
Một loạt tiếng tút tút
truyền đến tai Lương Ưu Tuyền. Cô nhìn qua màn hình di động, lật lại đống tin
nhắn dài dằng dặc nhục mạ cô kia, vốn định gửi cho Tả Húc, nhưng cô đột nhiên
nhớ ra, liền lôi số Đỗ Mai Mai ra so sánh với số điện thoại kia.
Lúc này cô mới phát hiện,
cái số máy gửi đến đống tin phỉ báng cô kia cũng không phải số cố định của Đỗ
Mai Mai.
Nói cách khác, cho dù
Lương Ưu Tuyền đưa những tin nhắn này cho Tả Húc xem cũng không thể chứng minh
nó là do Đỗ Mai Mai gửi. Hơn nữa chỉ bằng hai chữ “Nãi Đường” đã nhận định là
tin nhắn Đỗ Mai Mai gửi đến, chỉ có thể nói mình có thành kiến với Đỗ Mai Mai.
Cô cười gượng hai tiếng, thiếu chút nữa lại rơi vào chiếc bẫy liên hoàn Đỗ Mai
Mai sắp
