ch lên mặt đất. Tất cả đã chấm dứt, ta rốt
cuộc cũng đã có thể nhìn thấy mẫu thân của mình, người có thể nhận ra ta không?
Chắc là có thể. Ta nhìn bốn vó ngựa cao cao trên đầu mình, chúng đang hướng về
phía ta nện xuống. Đột nhiên ta cảm thấy thật thanh thản, thật chí còn có thể
tươi cười chờ đợi cái chết đến gần. Nguyên lai nụ cười của ta cũng dễ nhìn như
vậy, bời vì ta nhìn thấy chính mình trong đôi mắt Diên Tử, nụ cười kia an bình
tĩnh lặng như mặt nước hồ thu.
“Thiếu gia! Thiếu gia! Ngài không sao chứ?
Nô tài đáng chết, nô tài có tội”, ta nghe thanh âm xin tội của xa phu, dường
như hắn đã khống chế được những con ngựa, hắn đang lao đến để kéo Diên Tử ra
khỏi người ta, “Thiếu gia, để nô tài đỡ ngài đứng lên. Ngài không bị thương
chứ?”
Đúng rồi, vừa rồi Diên Tử đột nhiên lao
đến, hắn đã dùng thân thể của mình thay ta chặn vó ngựa. Nói vậy, vó ngựa nện
xuống… nụ cười bất giác biến mất.
“Tránh ra”, Diên Tử hô lên một tiếng, hắn
vẫn không nhúc nhích mà chỉ nhìn ta chằm chằm. Một dòng chất lỏng màu đỏ thẫm
từ miệng hắn chảy xuống mặt ta. Nóng! Nguyên lai máu lại nóng như vậy! Vì sao?
Hắn không biết bản thân mình cũng có thể bị giẫm chết sao? Hắn vừa cứu ta, dùng
chính thân thể của hắn để cứu ta! Chỉ vì một quân cờ, xứng đáng sao?
“Đừng cười, Thanh Nhi, đừng cười. Nói cho
ta biết, ngươi có sao không? Có bị thương không? Bị thương ở đâu? Để ta nhìn
xem!”, máu theo khóe miệng hắn không ngừng trào ra, trong mắt chỉ nỗi đau cùng
áy náy, “Máu? Ngươi đổ máu, mau nói ta biết ngươi bị thương ở đâu? Đừng dọa ta,
Thanh Nhi, không phải ta cố ý, ta chỉ là… chỉ là… ”, hắn ôm chặt lấy ta rồi
ngồi dậy, lực đạo thật mạnh khiến ta hoài nghi người bị thương là ta chứ không
phải hắn.
Đây mà là tình yêu sao? Tự làm tổn thương
mình mình rồi cầu người khác thương hại, có tác dụng sao? Phía sau hai chữ “chỉ
là” sẽ là gì? Chỉ bởi hai chữ “chỉ là” muốn ta buông tay tất cả để tình nguyện
đi vào nhà giam? Vì cái gì? Vì cái gì lại muốn cứu ta? Vì cái gì lại khiến ta
nợ hắn một mạng? Vì cái gì mà đối mặt với nam nhân đã cứu mình một mạng mà ta
vẫn không hề cảm kích? Ta nên cảm kích sao? Không, ta không nên. Nếu không phải
vì hắn, ta căn bản không cần đối mặt với hết thảy những sự tình này. Ủy khuất,
khổ sở, kinh hãi cùng phẫn nộ đều theo hắn mà đến. Đều là lỗi của hắn. Nếu
không có hắn thì tất cả sẽ không trở thành thế này. Hận hắn. Đúng vậy, ta hận
hắn. Ta muốn hắn chết, muốn hắn vĩnh viễn biến mất khỏi cuộc đời của ta.
Phẫn nộ cùng oán hận khiến ta nâng tay huy
động chỉ đao, âm hàn lạnh lẽo nương theo hơi thở mang đến tử vong…
Thất thủ!
Chỉ đao cắt sượt qua cổ hắn. Chuyện này… không
có khả năng! Ta không có khả năng thất thủ! Khoảng cách gần như vậy… chuyện này…
là sao?
“Thanh Nhi?”, Diên Tử không ngờ ta đột nhiên
xuất thủ, hắn kinh ngạc dùng tay chặn miệng vết thương, ánh mắt không dời khỏi
người ta. Cảm xúc biến hóa quá nhanh, chỉ trong chớp mắt, niềm vui sướng đã
thay thế sự kinh ngạc, hắn dường như rất cao hứng, “Ngươi rốt cuộc đã ra tay!
Vì hận ta sao? Ngươi hận ta? Ngươi thật sự hận ta?”. Vết thương kia đã trở nên
không quan trọng, hai bàn tay của hắn chụp lấy vai ta, nụ cười của Diên Tử chỉ
có kích động, không có tính kế, “Đây là lần đầu tiên ngươi đối với ta hữu tình,
ngươi hận ta, Thanh Nhi, nói cho ta biết, ngươi hận ta?”
Lần này ta đã hiểu được hắn muốn nói gì. Là
vì câu kia, “Không yêu nên không hận”! Ta hối hận, ta thật sự hối hận. Không,
ta không hận hắn. Nếu hận chính là yêu thì ta tuyệt đối sẽ không hận hắn. Ta
lắc đầu, liều mạng lắc đầu.
“Không được lắc đầu, không được”, Diên Tử
giữ chặt lấy đầu của ta ấn vào bả vai của hắn, hoàn toàn bỏ qua ý quyện của ta
mà tiếp tục nói, “Ngươi gạt ta, ta biết ngươi vừa rồi rất hận. Ngươi không thể
thất thủ, nhưng vừa rồi ngươi đã thất thủ, kỳ thật ngươi không muốn giết ta,
đúng không? Thanh Nhi, Thanh Nhi, Thanh Nhi của ta, hận đi, đem tất cả thù hận
của ngươi phát tiết ra đi!”
Cứu ta! Ai tới cứu ta a! Ta không muốn hận
hắn, không muốn! Mặc kệ là ai, hãy đến cứu ta!
“Diên Tử, ngươi đang làm gì nàng?”. Một
thanh âm rất êm tai vang lên phía sau. Mặc dù không phải thời điểm thích hợp
nhưng ta hy vọng lần tới nếu có người xuất hiện thì hãy xuất hiện trước mặt ta,
như vậy rất dọa người a! Ta cảm giác bản thân mình bị giật ra khỏi người Diên
Tử, người còn chưa rõ mặt nhưng giọng nói đã không ngừng truy vấn, “Tiểu Nhạc
Nhi, xảy ra chuyện gì? Tại sao cả người ngươi đều là máu? Bị thương sao?”
Tiểu Nhạc Nhi? Xưng hô này nghe không được
tự nhiên, tên Tam Thiếu này không thể dùng cách xưng hô bình thường một chút
sao? Hơn nữa, ta không đổ máu a! Ta cúi xuống nhìn lại chính mình. A, đúng rồi,
là máu của Diên Tử! Tại sao Tam Thiếu lại ở đây? Đúng ra hắn phải ở trên phố để
“tiếp ứng” a! Còn có, hắn dường như thật sự lo lắng! Lão thiên a, thế giới này
điên rồi! Không phải, lão thiên a, đổi người khác tới cứu ta có được không?
“Tiểu Nhạc Nhi, vì sao không nói lời nào?
Ta đang nói chuyện với ngươi a! Rốt cuộc đã xảy ra chuyệ