mặt ôn hòa chỉ sợ hơn phân nửa là xuất phát từ
tâm hiếu thắng. Người kiêu ngạo như hắn sẽ không thể chấp nhận cái gọi là “cầu
không được”. Thân ta như lục bình, có thể trốn thoát sao?
Tâm tư ta “trăm chuyển ngàn hồi” tựa như
phi mã hành không, trong lúc đang miên man suy nghĩ thì xe ngựa rẽ vào một ngõ
hẻm, tiếng chuông đồng treo trên thân xe vang lên đinh đang, âm vang thanh thúy
thật dễ nghe. Đường tắt thật dài a! Phong phủ ước chừng chiếm một diện tích khá
lớn ở đô thành cũ, khí thế khổng lồ như vậy chứng tỏ Phong gia trong triều cũng
thuộc loại “quyền thế huân thiên”. Vậy mà vẫn chưa cảm thấy đủ sao? Còn muốn
tính kế mưu đoạt thứ gì? Bể dục nan điền, lòng người thật sự không thể cảm thấy
thỏa mãn sao? Giữa những đợt sóng ngầm mãnh liệt như vậy, ta thật sự có thể
trốn khỏi mệnh trời sao?
Ta mơ hồ nghe thấy thanh âm phố xá náo
nhiệt ở phía xa xa, chiếu theo kế hoạch thì ta nên bước xuống xe ngựa “đi dạo”
a! Sau đó sẽ “đúng lúc” gặp Tam Thiếu và để hắn mang ta về phủ của hắn. Chỉ cần
ta bước vào đại môn Hoàng gia, những chuyện sau đó phỏng chừng không còn quan
hệ.
Tại sao xe ngựa ngừng lại một cách đột ngột
như vậy? Thanh âm xa phu bên ngoài vang lên đầy kinh ngạc, “Thiếu gia!”.
Thiếu gia? Đây là xe ngựa của Phong phủ,
như vậy xa phu gọi “thiếu gia” chính là… Diên Tử? Hắn ở bên ngoài? Tại sao?
Phát sinh biến cố? Rèm xe đột ngột bị kéo sang một bên với tốc độ cực nhanh làm
ta không kịp thu lại thần sắc kinh ngạc trên mặt.
“Theo ta trở về!”
Tấm rèm xe vốn dĩ đẹp đẽ quý giá như vậy
lại bị hắn đột ngột xé rách, ta có hoa mắt không? Cảnh tượng trước phải phải lý
giải thế nào?
“Thanh Nhi, theo ta trở về!”
Một bàn tay vươn đến chỗ ta, ánh mắt kia
phức tạp quỷ dị không thể hiểu rõ. Dưới ánh nắng sáng rỡ, gương mặt xám trắng
của Diên Tử không hề che dấu. Hắn đã đuổi tới nơi này.
Bàn tay hướng về phía ta run run, trong ánh
mắt chăm chú có chút cầu xin, ánh mắt này không thuộc về Diên Tử mà ta quen
biết. Đôi mắt cuồng ngạo bá đạo, tự cao tự phụ kia dường như chưa bao giờ tồn
tại. Diên Tử hiện tại vô cùng khổ sở, bất lực. Lão thiên a! Trăm ngàn lần đừng
nói với ta là hắn vì tình mà khổ sở, nếu không ta sẽ hoài nghi chính mình cũng
điên rồi. Tâm trí trống rỗng, ta chỉ biết hiện tại hắn đã ở đây và yêu cầu ta
trở về.
Trở về? Phong phủ kia cũng không phải là
nhà của ta a! Đợi đã, tại sao ánh mắt của hắn lại phức tạp như thế? Giãy dụa,
hồi hộp, mong đợi, cầu xin, thậm chí còn có… áy náy? Diên Tử rốt cuộc muốn gì?
Vì sao “chân tình” cùng “mưu kế” mâu thuẫn như thế lại đồng thời xuất hiện
trong mắt hắn? Mà ánh mắt phức tạp này lại khiến lòng ta hoảng hốt. Ta phải làm
sao bây giờ? Ta không thể lạnh lùng cự tuyệt lời cầu xin của hắn, trong họng
tắc nghẹn không nói thành lời. Chuyện này không hề quan hệ đến tình yêu hay cảm
động, đơn giản chỉ là vì kinh ngạc. Diên Tử làm ta nhất thời không biết phải
theo ai.
“Một lần, chỉ một lần, Thanh Nhi, hãy cho
ta một lần cơ hội”, cầu xin biến thành năn nỉ, đôi môi kiên nghị xen lẫn huyết
sắc, “Ngươi không thể cứ như vậy mà phán ta tội chết, ít nhất cũng nên cho ta
cơ hội biện bạch”. Diên Tử sắp chạm vào cơ thể ta, đại khái là hắn đang hứa
hẹn, bàn tay chợt ngừng lại trước mặt ta, “Thanh Nhi”. Hắn thoạt nhìn thật
giống kẻ khất cái đang xin của bố thí.
Ta không hiểu hắn đang nói gì. Cái gì tội
chết? Cái gì biện bạch? Hắn muốn làm gì? Ta theo bản năng thụt lùi lại phía
sau. Nhìn thấy động tác lùi bước của ta, Diên Tử lộ ra biểu tình tuyệt vọng.
Hắn há miệng thở dốc định nói cái gì, nhưng lại cảm thấy không thích hợp nên
thôi. Ta phải làm gì bây giờ? Trở về “nhà giam” kia sao? Không, không cần, ta
không muốn một cuộc sống như thế. Nhưng ta có thể cự tuyệt sao? Diên Tử rất
đáng sợ, lại rất khó đoán. Ta không thể khống chế bàn tay đang run rẩy, từ bối
rối biến thành sợ hãi, chỉ đao buộc chặt dưới cổ tay tỏa ra hàn khí. Chỉ đao! Đúng
rồi, trong tay ta có chỉ đao! Hàn quang chớp động, ta thanh tĩnh nhìn hắn. Ai
cũng không nói chuyện, hai đôi mắt trầm mặc ngạo mạn đối diện nhau.
Thời gian chậm chạp trôi qua, ta nhìn thấy
ánh mắt của Diên Tử từ khẩn cầu trở thành tuyệt vọng, từ tuyệt vọng trở thành
tịch mịch, từ tịch mịch trở thành phẫn nộ, sự phẫn nộ làm đôi mắt của hắn đỏ
lên, cuồng loạn chiếm chỗ lý trí, ánh mắt Diên Tử hỗn độn hoang mang, “Không
yêu nên không hận, đúng không?”. Hắn thu hồi bàn tay, đẩy ngã xa phu rồi tự
mình giữ cương ngựa. Lực đạo của hắn quá mạnh, hai con ngựa vốn dĩ đã có chút
hoảng sợ liền hí lên, bốn vó tung lên cao suýt hất ngã hắn. Trong cơn mê loạn,
ta nghe thanh âm thì thào của hắn, tựa như nói cho ta nghe, tựa như tự nói với
chính mình, “Nếu vậy thì cứ hận đi, hận rồi sẽ yêu, đúng không?”
Hắn điên rồi, thật sự điên rồi! Ta nhanh
chóng tỉnh táo lại, lạnh lùng nhìn hắn điên cuồng túm cương ngựa muốn đánh xe
quay trở lại. Động tác cứng rắn chọc giận những con ngựa, một người hai ngựa
giằng co kịch liệt, gót sắt nện lên đất liên hồi, thân xe lay động kịch liệt
khiến ta bị ném ra khỏi xe mà té oạ