vừa
vặn, xem ra người may đã tốn không ít tâm tư. Ta ngẩng đầu búi tóc một cách tùy
tiện, trên bàn đặt hai cây trâm kiểu dáng đơn giản nhưng cả hai đều là dương
chi bạch ngọc, trơn nhẵn sáng bóng, đúng là bảo bối thiên kim khó cầu. Ta
choáng! Cài loại trang sức quý giá này lên đầu không phải để hấp dẫn đạo tiểu
sao? Ta lục tìm cây trâm bình thường của mình rồi cài lên tóc. Ta soi gương,
ừm, vẫn là chiếc trâm bình thường này thích hợp hơn. Chân ta bé không mang được
hài lớn a! Ha ha ha…
Có vài chuyện có thể giả vờ, nhưng cũng có
chuyện không thể diễn được. Ta không ngốc, với bản lĩnh nhìn sắc mặt người mười
mấy năm ta lẽ nào lại không nhận ra Diên Tử đối với mình có bao nhiêu tình, mặc
dù phần lớn là tính kế. Đáng tiếc, thứ gọi là “tình yêu” này nọ đối với ta mà
nói thì thật sự quá mức giả dối. Đặc biệt, loại tình yêu của kẻ có tiền lại
càng không đáng nhắc tới. Cái ta muốn chính là cuộc sống bình ba bữa đạm bạc
qua ngày, khi giận có thể bát nháo, khi cao hứng có thể bật cười, hai người
hoàn toàn ngang hàng, thật tâm thật lòng quan tâm nhau. Cho dù tức giận cũng
chỉ là không thèm nhìn mặt nhau vài ngày, không cần lo lắng sẽ bị cô đơn, không
cần sầu lo bị vứt bỏ, không phiền não chính thê hay tiểu thiếp, không cần nhìn
nam nhân của mình thân thiết ôm ấp nữ nhân khác, lại càng không muốn nén giận
bày ra bộ mặt tươi cười để che dấu nội tâm. Ta không muốn gả cho trượng phu cầu
phú quý, ta muốn tự lựa chọn trượng phu cho chính mình.
Ta sửa sang lại thỏa đáng rồi đứng dậy bước
ra cửa phòng. Bên ngoài là hai nha hoàn khoảng hai mươi tuổi đang đứng khoang
tay trước cửa.
“Chào Thanh cô nương”, gặp ta đi ra, hai
người đều quỳ gối hành lễ, thái độ thật cung kính, không có một tia khinh mạn.
“Chào hai vị tỷ tỷ”, ta cúi người đáp lễ,
mặc dù không hiểu được chuyện gì đã xảy ra nhưng ta biết vai diễn của chính
mình.
Hai nha hoàn đều có chút không được tự
nhiên, ta có thể lý giải được điều này vì ta và các nàng hoàn toàn giống nhau.
Hai nàng nhất định hoài nghi đối phương có vấn đề! Ha ha, thực xin lỗi, tất cả
chúng ta đều là thân bất do kỷ, ta cũng chỉ có thể ủy khuất các ngươi.
Nha hoàn lớn tuổi hơn một chút phản ứng
nhanh nhất, nàng vội vàng khom người nói, “Thanh cô nương không cần như thế”.
“Đúng vậy”, nha đầu nhỏ tuổi hơn cũng thấp
giọng tiếp lời, “Thiếu gia phân phó hai chúng ta đến hầu hạ cô nương, là Bàn
nương cố ý chọn chúng ta. Cô nương là người thông minh, phải làm thế nào thì cô
nương so với chúng ta còn rõ ràng hơn, xin đừng làm như vậy”
Bàn nương! Hơi ấm dào dạt trong lòng. Tuy
rằng không rõ vì sao, nhưng chỉ nhìn hai nha hoàn này ta liền biết Bàn nương
thật lòng quan tâm đến ta, cũng là hiểu ta. Hai cô nương này mặc dù cử chỉ cung
kính như chủ tử, nhưng ngôn từ lại ngang hàng khiến ta cảm thấy an tâm không
ít, bọn họ không khiến ta cảm thấy khó xử. Cảm động càng nhiều, nghi ngờ càng
sâu. Bàn nương rốt cuộc là loại người nào?
“Thiếu gia phân phó chúng ta ở đây chờ hầu
hạ ngài. Hiện tại đã đến giờ cơm trưa, ngài muốn dùng bữa trong phòng hay đến
nhà ăn?”, cô nương lớn tuổi hơn đã nhìn ra tâm ý của ta nên thu hồi thái độ
cung kính, nàng biết ta sẽ không cự tuyệt.
“Đến nhà ăn”. Người vừa lên tiếng là Diên
Tử. Hắn thoạt nhìn vô cùng rạng rỡ, không khí xung quanh hắn hoan hỉ nghênh
đón, tinh thần rất tốt… không giống như người ngủ không đủ giấc.
“Thanh Nhi, ngủ dậy sớm vậy sao? Ta còn
tưởng rằng ngươi sẽ ngủ nhiều hơn một chút. Cũng vừa đúng lúc, chúng ta cùng đi
ăn cơm. Sợ ngươi không quen nên ta đã bảo dưới bếp chuẩn bị vài món”. Khi hắn
nói chuyện, ánh mắt đảo qua chiếc trâm cài tóc trên đầu của ta, hắn cư nhiên
xem như không có chuyện gì, hoàn toàn không tức giận.
“Thiếu gia”. Hai nha hoàn nhìn thấy Diên Tử
cũng cúi người hành lễ, ta cũng vừa định cúi đầu hành lễ thì cảm giác được một
đôi mắt đang phóng về phía này, hiểu rồi hiểu rồi. Ta sửa động tác khom người
thành gật đầu, nói nhỏ, “Đa tạ, khiến ngươi lo lắng!”, ta bày ra bộ mặt tươi
cười yếu ớt vừa tự nhiên vừa… hoàn mỹ.
Ta tin tưởng nụ cười này nhất định rất đẹp,
vì Diên Tử vừa nhìn thấy đã ngây ngây dại dại. Hắn cao thấp đánh giá ta một
phen rồi bỗng nhiên lắc đầu cười khổ, “Bộ áo váy này ngươi mặc rất hợp, ta thật
sự sai lầm rồi, tự mua dây buộc mình”, hắn làm ra vẻ gian nan thu hồi ánh mắt,
“Đi thôi, thức ăn nguội sẽ không tốt”.
Một bữa cơm phi thường quỷ dị. Nói là ăn
trưa, kỳ thật cũng là những món đơn giản bình thường, không có tổ yến vây cá
linh tinh gì đó, nhưng tất cả đều được nấu nướng rất tinh tế. Diên Tử săn sóc
ôn nhu làm ta thật sự khó thích ứng, thay đổi quá lớn a! Chuyện này… ta không
biết tốt hay xấu? Bởi vì đối tượng là hắn nên ta không tiếp thu được. Thà rằng
hắn cứ tiếp tục chanh chua, hỉ nộ vô thường, ta vốn dĩ đã thích ứng được với
tính cách này. Hiện tại, ta biết phải đối phó thế nào đây? Ta choáng, không
được tự nhiên a! Mọi thứ dường như đang vượt ngoài tầm kiểm soát, không lẽ hắn
bị… quỷ ám?
“Thanh Nhi”, thời điểm gần kết thúc bữa cơm
Diên Tử rốt cục đ