Tuyết Ti Thiên Thiên Nhiễu

Tuyết Ti Thiên Thiên Nhiễu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325133

Bình chọn: 7.5.00/10/513 lượt.

ạnh lẽo toát ra từ chỉ đao. Diên Tử vẫn ngồi

trên đất… bên cạnh… không nói một lời. Ta có nhìn trộm hắn vài lần, mỗi lần đều

thấy hắn ngồi đó như con rối bằng gỗ, không tức không giận. Nếu không phải thấy

ngực hắn vẫn còn phập phồng, ta còn e là hắn đã hóa thành xác chết. Aiz! Không

chết là tốt rồi, bằng không ta sẽ không thoát được can hệ.

Người không thể ngủ sẽ suy nghĩ rất nhiều

chuyện. Thật sự, ta không muốn làm mọi thứ trở nên phức tạp, dù chỉ có một hy

vọng thì ta cũng muốn dùng biện pháp nhanh nhất, đơn giản nhất để thoát ly hiện

tại, thoát khỏi cuộc sống bị người khác sắp đặt này. Thời điểm mới bắt đầu, ta

còn hy vọng có thể dùng địch nhân của Diên Tử để cầu thoát thân, mặc dù phải

giết người nhưng đó cũng là biện pháp tốt. Người nào cũng là “người thành

tinh”, ai ai cũng tính kế, bản thân ta năng lực có hạn, vạn nhất thất bại… Đến

bước nào hay bước đó đi, chỉ cần không sa lầy là tốt nhất, chuyện sau này… thật

không thể đoán trước được.

Trời tảng sáng, thanh âm người đi đi lại

lại bên ngoài lọt vào phòng. Bọn hạ nhân đã lục tục thức dậy chuẩn bị cho một

ngày làm việc mới. Ta cũng dự định trở về căn phòng nhỏ của mình để tìm mảnh

giấy có ghi địa chỉ của Hoàng Tam Thiếu, thuận tiện gặp qua Bàn nương cùng Đồng

Tử một chút. Mặc dù ta không thể nói với bọn họ điều gì, nhưng gặp mặt một lần

cũng tốt. Hôm nay ta phải đi tìm Hoàng Tam Thiếu, hoặc là yêu cầu hắn thả ta

ra.

“Ngủ thêm một lúc nữa đi, ngươi đã một đêm

không ngủ, hiện tại vẫn còn sớm”.

Trong lúc ta đang sửa sang lại quần áo thì

Diên Tử ngồi bên cạnh đã một đêm đột nhiên mở miệng nói chuyện. Thanh âm bất

ngờ xuất hiện đủ dọa người, hơn nữa ngữ khí của hắn lại ôn hòa khiến ta cảm

thấy lạnh đến tận xương. Diên Tử phòng chừng đã “sống” lại, , hắn ngẩng đầu

nhìn ta, cảm xúc trong mắt… là quan tâm? Ta một đêm không ngủ liền sinh ảo giác

sao? Ta rùng mình một cái, toàn thân nổi da gà, người này thật đáng sợ.

Diên Tử dường như đã hạ quyết tâm gì đó,

hắn đột ngột đứng lên đi đến trước giường của ta rồi đem toàn bộ chăn gối dọn

sang một bên. Sau đó hắn lấy từ trong ngăn tủ lớn ra một đống chăn đệm mới đem

lại đây. Ách! Diên Tử muốn làm gì? Ta không hoa mắt đó chứ? Lấy tay dụi dụi

mắt, ta nhìn hắn không lên giường của chính mình mà trèo qua giường của ta, hắn

tự tay đắp chăn trùm kín người, vừa nằm xoay lưng về phía ta vừa nói, “Giường

của ngươi ngủ được lắm, yên tâm, trừ phi ngươi yêu cầu, nếu không ta sẽ không

chạm vào ngươi”. Theo sát sau đó là tiếng ngáy rất nhỏ, rất nhanh mà cũng rất… không

chân thật.

Thật hay giả? Ngủ nhanh như vậy sao? Trong

hồ lô của hắn chứa thứ gì? Chẳng qua chỉ ngồi một đêm, tại sao lại có biến đổi

lớn như vậy? Ta cẩn thận tiến lại gần một chút, hắn cư nhiên đã ngủ thật, còn

mang theo nụ cười đi vào giấc ngủ? Lão thiên a, người này rốt cuộc đang diễn

vai gì? Người bình thường sẽ không như vậy a! Quên đi, mặc kệ hắn làm gì, ít

nhất ta có thể không cần lo lắng mà yên tâm nhắm mắt ngủ. Tuy rằng ta không có

hảo cảm với Diên Tử, nhưng ta có thể khẳng định một điều, hắn là người nói được

làm được. Chỉ cần hắn nói sẽ không chạm đến ta, hắn nhất định sẽ thực hiện đúng

như vậy. Chỉ duy nhất một mình ta… không hiểu…

Thời gian vẫn còn sớm, ta xoay người ngồi

bên cạnh giường, hai chân duỗi ra trong lúc sơ ý liền chạm vào đống chăn nệm bị

Diên Tử dọn sang một bên. Ta ngây người, có chút hoảng hốt. Điều này có ý tứ

gì? Kỳ thật hắn không cần làm như vậy, chỉ cần đuổi ta đi, ta thì thế nào mà

chẳng được?

Ta ngã đầu xuống, dần dần thiếp ngủ, chăn

bông mới tản mát hương thơm tự nhiên rất dễ chịu! Tuy rằng không thoải mái bằng

chăn bông cũ ở quán trọ nhưng lại rất sạch sẽ. Tâm lý lo lắng dần dần biến mất,

chỉ đao vốn dĩ lúc nào cũng sẵn sàng trong tay không biết tự khi nào đã được

thu hồi lại.

Lúc ta tỉnh lại thì mặt trời đã lên cao. Mở

mắt ra, trong phòng không có gì thay đổi, có thể nhận ra trong lúc ta ngủ không

có người tiến vào phòng. Diên Tử đã đi mất. Bên cạnh ta là hai bộ quần áo kiểu

dáng thập phần đơn giản cùng vài món trang sức. Một tờ giấy được chặn lại dưới

trâm cài đầu. Ta kinh ngạc cầm lên đọc kỹ, trên tờ giấy viết, “Nước tắm đã

được chuẩn bị, nếu cảm thấy lạnh có thể phân phó người đổ thêm nước ấm. Ngươi

không gọi sẽ không có người tùy tiện bước vào”.

Tình huống gì đây? Ta chạy đến phía sau tấm

bình phong, trong bồn tắm tràn đầy nước ấm vẫn còn đang tỏa nhiệt, trên mặt

nước còn rải những cánh hoa nổi bềnh bồng. Hương hoa âm thầm nương theo hơi

nước lan tỏa trong không khí, ta vừa ngửi đã cảm thấy tinh thần run lên. Ách!

Trong phòng không có người khác, vậy nước ấm này là… Diên Tử tự mình chuẩn bị? Cái

này… phỏng chừng là do ảnh hưởng của hơi nước nóng, ta cảm thấy đầu óc có chút

choáng váng.

Tắm qua một lần, quần áo tối hôm qua đã bị

Diên Tử xé rách nên ta đành phải thay quần áo mà hắn đã chuẩn bị. Kiểu dáng tuy

cực kì đơn giản và bình thường nhưng chất lượng rất tốt, một màu trắng tinh

khiết, cổ áo và ống tay áo có thêu nhiều đóa hoa lam nhỏ xinh xinh. Thật


Polly po-cket