Ring ring
Trúc Mã Thanh Mai

Trúc Mã Thanh Mai

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326015

Bình chọn: 10.00/10/601 lượt.

i em mà em chỉ nhớ có mỗi thế.

Victor hơi xấu hổ cười:

- Đó đều là những cái trên mạng nói linh tinh, anh nói với em nghe để em vui thôi, không thể coi là thật được.

- Em không coi là thật, em chẳng đang rất vui đấy thôi? Mau nói đi, còn gì nữa không?

- Anh cũng không nhớ, đợi lát ăn xong chúng ta cùng lên mạng xem.

Victor nói rồi cho tay vào túi áo lấy điện thoại:

- Chú, cô, mọi người ăn đi, cháu gọi điện cho bố cháu.

Hai người cùng đồng thanh hỏi:

- Bố nào?

- Bố Vệ Quốc.

Chỉ Thanh nghi hoặc:

- Anh ta ở Trung Quốc mà? Giờ bên đó đang là sáng sớm đúng không?

- Sáng sớm, nhưng bố cháu rất bận rộn, ngày nào cũng rất muộn mới đi ngủ, vừa nãy cháu gọi điện thoại, ông vẫn chưa ngủ.

Sầm Kim ngăn lại:

- Muộn như vậy có thề ông ấy đã ngủ rồi, đừng làm phiền nữa, đợi mai hãy gọi đi.

- Không có gì, cháu nói với bố là sẽ đến đây, thông báo tin này cho mọi

người, chắc chắn ông vẫn chưa ngủ, còn đang đợi điện thoại của cháu.

- Ông ấy đợi điện thoại của cháu? Vậy cháu… gọi điện cho ông ấy đi.

Victor dùng điện thoại di động gọi cho Vệ Quốc, nói mấy câu rồi đưa điện thoại cho Sầm Kim:

- Bố muốn nói chuyện với cô.

Không biết tại sao cô lại hơi run rẩy, nhận điện thoại, phải dùng một tay nắm một tay giữ. Cô lẩy bẩy nói:

- Hello, alo…

Bên kia một giọng rất vang:

- Alo…

- Alo…

- Alo…

Hai người cứ như hai kẻ miền núi lần đầu tiên gọi điện thoại, “alo” tới “alo” lui mấy lần, đầu bên kia đã tìm được từ:

- Kim Kim à?

- Là em, anh Vệ Quốc?

- Là anh, xin lỗi, không nói với em sớm, khiến mọi người phải sợ.

Cô nhìn thấy Chỉ Thanh đã đưa hai đứa đi chỗ khác, phòng ăn chỉ còn lại mình cô. Cô kiềm chế sự xúc động hỏi:

- Chuyện bố đẻ của Victor, anh không nhầm chứ?

- Không nhầm đâu, phía bên nhà bố đẻ nó vì chuyện phân chia tài sản nên đã thử DNA.

- Tài sản? Bố đẻ nó đã qua đời?

- Ồ! Chưa, là vì ông ta có chút tài sản, trước đây hai đứa con sợ bị người ngoài tranh nhau tài sản nên yêu cầu đi xét nghiệm.

- Thế trước đây Victor không biết kết quả xét nghiệm sao?

- Nó biết.

- Thế lúc em hỏi, tại sao nó nói bố đẻ nó là anh?

- Chắc sợ em nói lại với anh, nó tưởng anh không biết.

- Đáng lẽ nó phải nói với em, nếu không đã không phải lo lắng như thế!

- Có thể nó không ngờ Tiểu Kim lại là… con gái anh. Đừng trách nó.

Cô không trách Victor chút nào, chỉ thấy cổ họng nghèn nghẹn, hỏi rất phấn khởi:

- Tiểu Kim là con gái anh, anh có vui không?

- Sao lại không vui? Từ lúc Duy Kim gọi điện nói với anh chuyện này anh

vẫn đang uống rượu chúc mừng đây, uống cứ thấy lâng lâng…

- Anh biết uống rượu?

- Hơ hơ, không biết, nhưng vui quá nên uống một chút.

- Anh muốn qua Mỹ thăm Tiểu Kim không?

Anh do dự:

- Việc này, nói sau đi.

Cô biết tại sao anh do dự:

- Vợ và con gái anh đều khoẻ chứ?

- Họ rất khoẻ, cám ơn em đã hỏi thăm

- Giờ em gọi điện thoại không làm phiền họ chứ?

- Hơ hơ, giờ không phải là cái thời ở khu uyên ương trước đây, nhà rộng nhiều rồi…

Cô biết nên gác điện thoại, nhưng cô không nỡ:

- Cái cặp hồng đó, là anh cho Victor?

- Phải.

- Sao anh muốn cho nó cái cặp hồng đó?

- Nó xin anh, anh cho nó, dù sao anh có mang bên mình cũng chẳng để làm gì.

- Bài hát Chỉ có thể nhớ lại ngày xưa là anh dạy nó hát?

- Không anh chưa từng dạy nó.

Nhận ra giọng anh có vẻ không để tâm đến chuyện đó, cô rất thất vọng:

- Là anh nói với nó rằng bọn em ở thành phố L?

- Ừ, trước khi nó ra nước ngoài, sợ không có ai đón, anh đã nói với nó là có hàng xóm cũ ở thành phố L của Mỹ, nếu nó không có ai đón thì có thể

liên hệ với em.

Chủ nghĩa thực dụng quá nhỉ! Cô không cam tâm hỏi tiếp:

- Anh có kể cho nó nghe về chuyện trước đây không?

Anh hình như không biết cô đang chỉ chuyện gì:

- Chuyện trước đây? Chuyện về gi?

Cô rất thất vọng, xem ra anh đã thực sự thoát khỏi quá khứ. Cô do dự một lát rồi hỏi:

- Giờ anh sống có hạnh phúc không?

- Cám ơn em đã hỏi thăm, rất hạnh phúc.

Cô nghe thấy mấy tiếng “rất hạnh phúc” thì không hỏi gì thêm nữa, có hỏi nữa thì cũng tự chuốc lấy buồn phiền.

Nói chuyện điện thoại xong, Sầm Kim liền gọi mấy người kia quay lại phòng ăn tiếp tục ăn. Cô xin lỗi:

- Xin lỗi, để mọi người phải… hú hồn một phen.

Tiều Kim nói:

- Con thích, cứ như đi tàu lượn siêu tốc vậy.

Cô thấy Victor nhìn Tiểu Kim với ánh mắt tràn đầy yêu thương, cái nhìn đó

rất giống Vệ Quốc, khiến lòng cô cứ vương vấn, nhưng cô tự an ủi mình,

có lẽ trong thiên hạ, đàn ông khi yêu đều có ánh mắt như vậy, hoặc bởi

vì bản thân cô vẫn chưa thể get over (quên) hoàn toàn Vệ Quốc, cho nên

nhìn ai cũng đều thấy giống Vệ Quốc.

Tiều Kim nói:

- Victor, giờ em giống anh, có hai bố, hai mẹ.

Cô không nén nổi hỏi:

- Con lấy đâu ra hai mẹ?

- Amanda đấy, cô ấy không phải là mẹ của con sao? Stepmother (mẹ kế), đợi cô ấy chuyển tới đây, con có thể tự lái xe đến chỗ cô ấy chơi.

Cô cảm thấy hơi buồn, biết con gái sẽ không còn hoàn toàn thuộc về mình

nữa. Cô muốn con bé cởi mở, nhưng khi sự cởi mở đó lên đến mức mẹ không

còn là duy nhất nữa, thì trong lòng cô lại thấy buồn.

Chỉ Thanh hỏi:

- Con có muốn đi thăm biological