hau, tất nhiên cũng có những mâu thuẫn, buồn
phiền nhỏ của tình yêu tuổi trẻ, nhưng nói chung vẫn khiến cô yên tâm,
dù gì thì Victor hơn Tiểu Kim năm tuổi, nên chín chắn hơn nhiều, rất
nhiều việc đều có thể nhường Tiểu Kim.
Cô cũng không biết hai
đứa trẻ có sống với nhau đến đầu bạc răng long không, thậm chí không
biết chúng có lấy nhau không, nhưng cô đã học được cách bớt lo lắng hơn. Phải biết rằng thời đại khác nhau, việc sống với nhau đến đầu bạc răng
long đã không còn là tiêu chuẩn duy nhất để đo tình yêu hôn nhân có trọn vẹn hay không nữa. Cô chỉ mong hai đứa lúc ở bên nhau thì luôn luôn vui vẻ, nhỡ có chia tay thì vẫn vui vẻ.
Tình yêu hiện đại chắc là như vậy, cũng rất khó nói là có tệ hơn tình yêu trước đây hay không.
Cô không yêu cầu quá cao về cuộc sống của mình, chỉ cần không có chuyện gì buồn phiền là được rồi. Còn về tình yêu gì gì đó, đều là chuyện của
tuổi trẻ. Cô đã sắp năm mươi rồi, còn yêu đương gì nữa? Kiểm tra sức
khỏe hàng năm không bị mắc mấy bệnh huyết áp cao, bênh tim mạch, tiểu
đường, ung thư vú, ung thư tử cung, ung thư buồng trứng là may mắn lắm
rồi.
Nhưng thỉnh thoảng nghĩ đến việc Tiểu Kim mấy năm nữa là đi làm, kinh tế không cần dựa vào cô nữa thì cô lại cảm thấy chán chường.
Những năm qua, cô một lòng vì con, trong lúc có một cô con gái cần phải
chăm sóc, dạy dỗ, những việc khác đều không còn quan trọng nữa, cô chăm
chỉ làm việc, bận rộn bươn chải, đều một lòng để nuôi con gái thành
người. Khi con gái đã trưởng thành, không cần cô phải chăm sóc, dạy dỗ
nữa thì cô lại cảm thấy trống trải!
Nhưng cô tự an ủi mình,
không sao, Tiểu Kim học ngành y, vậy cũng phải mất bảy tám năm, đến khi
Tiểu Kim học xong ra trường thì cũng phải lấy chồng sinh con đẻ cái, lúc đó cô lại có việc để làm rồi. Cho dù Tiểu Kim không nhờ cô chăm con
cũng chẳng sao, cô sẽ nghĩ như bố mẹ cô: Chỉ cần con mình sống hạnh phúc thì con có ở cùng hay không cũng không quan trọng.
Đối với Vệ
Quốc và Chỉ Thanh cô cũng có suy nghĩ đó, miễn là họ đều sống hạnh phúc
thì dù ở trước mặt cô hay không đều không quan trọng. Lo lắng cho một
người, chủ yếu là vì sợ họ sống không hạnh phúc, còn đã biết họ sống rất hạnh phúc thì còn lo lắng cái gì nữa? Lẽ nào cứ phải kéo hết tất cả
những người mình yêu về cùng chịu khổ thì mới hài lòng hay sao?
Giáng sinh sắp đến, Tiểu Kim muốn cùng Victor về Trung Quốc thăm bố Vệ Quốc,
hai đứa cùng xin ý kiến của cố, cô rất thoải mái đồng ý, đưa cho hai đứa thẻ tín dụng của mình, bảo chúng lên mạng đặt vé.
Hai đứa như có được báu vật, nhận lấy thẻ tín dụng của cô chạy mất.
Cô tự nhủ thầm, sao mà vui mừng thế? Liệu chúng có lấy thẻ của mình đi mua sắm điên cuồng không nhỉ?
Một lát sau, hai đứa về trả lại cô thẻ tín dung. Cô vừa nhìn thấy bộ dạng
phấn khích của Tiểu Kim thì biết ngay chúng giở trò quậy, bất giác hỏi:
- Hai đứa quỷ này, có phải lấy thẻ tín dụng của mẹ đi quẹt linh tinh không hả?
- Quẹt linh tinh chút.
- Đã mua cái gì? Tiêu bao nhiêu tiền rồi? Xem con hứng chí như vậy chắc không dưới một nghìn?
- Vâng, không dưới một nghìn.
- Vậy lần này con đã tiêu hết bao nhiêu?
Tiểu Kim hào hứng nói:
- Mẹ, bọn con cũng đặt vé cho mẹ!
- Vé về Trung Quốc!
- Mẹ vừa mới về mà…
- Nhưng mẹ chưa đến thăm bố Vệ Quốc của mẹ, năm nay có thể đến thăm…
- Bố Vệ Quốc… của mẹ? Con nói linh tinh cái gì vậy? Các con đi về Trung
Quốc rồi đừng có nói lăng nhăng, cẩn thận kẻo cô nhà chú nghe thấy lại
không vui.
Victor giải thích:
- Cô Sầm, là như vậy, cháu không có gì… cô, bố cháu… ý cháu nói là bố Vệ Quốc… chưa kết hôn…
- Ông ấy chưa kết hôn? Vậy sao ông ấy nói đã lấy vợ rồi?
- Bố sợ cô… vì ông mà về nước.
- Tại sao lại sợ cô về nước?
- Vì… Petal đã ở Mỹ lâu như vậy… về nước học sẽ theo không kịp.
- Nhưng giờ Petal chẳng phải đang học đại học sao? Ông ấy sao vẫn…
- Ông tưởng cô sẽ tái hôn với… chú Chỉ.
- Ông ấy nói như vậy?
- Vâng.
- Nhưng có một năm cô gọi điện thoại về, là phụ nữ nghe máy, còn có tiếng khóc của trẻ con.
Chuyện này cháu đã nghe bố cháu kể, đó là chủ nhà của bố cháu, khi ông đến
thành phố O, không có chỗ ở, nên đã ở nhà ông chủ đó, ông chủ nhà cũng ở đại học G, làm việc cho một chi nhánh của trường, ở phòng đại học G cho họ thuê.
- Nhưng cô nghe thấy người phụ nữ đó gọi ông ấy pha sữa cho con.
- Không phải bảo bố cháu pha sữa, mà là bảo chồng cô ấy pha sữa, điện thoại của họ để ở phòng khách, dùng chung.
Cô bàng hoàng như đang trong giấc mơ, lâu sau mới hỏi tiếp:
- Tại sao cháu không nói với cô sớm?
- Bố cháu không cho cháu nói với cô.
- Vậy giờ ông ấy cho rồi?
- Cháu chưa hỏi bố, nhưng cháu và Petal quyết định nói với cô, bởi vì chú Chỉ… đã sống cùng với… Amanda, Petal cũng đã vào đại học, cô và bố cháu nên về với nhau.
Tiểu Kim dặn dò:
- Mẹ, mẹ đừng nói
chuyện này với bố con, con nói là bố Vệ Quốc, để bọn con cho bố một
surprise (điều ngạc nhiên). Ha ha, không biết lúc bố ra sân bay nhìn
thấy chúng ta thì bệnh tim có phát tác không nhỉ?
Cô lo lắng hỏi:
- Victor, bố… cháu bị bệnh tim?
- Không ạ.
- Vậy sao Tiểu Kim nói ông
