chuyện riêng với nhau.
Bệnh tình của bác sĩ quan đã vô phương cứu chữa, không nhận rõ được ai, nhưng vừa nhìn đã nhận ra mẹ ngay, gọi nhỏ:
- Kim Phần, em đến thăm anh? Anh sợ không qua nổi nữa.
Mẹ trách:
- Ai nói anh không khoẻ? Anh nói như vậy em lại dám đến thăm anh sao? Anh còn nói như vậy em sẽ đi liền đấy.
Bác sĩ quan bị trách vẫn vui như một đứa trẻ:
- Anh không nói nữa, anh không nói nữa, em đừng đi.
Các tình tiết khác mẹ không chịu miêu tả kỹ, chỉ nói ngồi bên giường bác sĩ quan nói rất nhiều chuyện, đều là những chuyện để bác sĩ quan vui,
trong đó không ít những lời nói dối, chỉ sợ lần đó về bị sét đánh thôi.
Cô đoán mẹ nhất định đã nói mấy câu kiểu như “em cũng rất yêu anh, nhưng
vì người trước kẻ sau không thể nhận tình yêu của anh được”. Cô nói:
- Mẹ không nói dối, là lời thật lòng, mẹ thật sự thích bác sĩ quan, chỉ có điều… bố đã giành trước mà thôi.
Mẹ ấp úng phủ nhận, cô cũng không ép mẹ thừa nhận nữa. Thế hệ của mẹ đừng
nói là thừa nhận có tình yêu với một người đàn ông khác ngoài chồng
mình, mà e là đối với bản thân mình cũng sẽ không bao giờ thừa nhận, thế chẳng phải là quá vô đạo đức, đánh chết cũng không thừa nhận.
Sau khi bác sĩ quan qua đời, Vệ Quốc lại gọi điện thoại qua. Giọng anh
nghẹn ngào nức nở trong điện thoại, bên đầu dây này cô cũng rơi lệ an ủi anh.
Cuối cùng anh nói:
- Cảm ơn mẹ đã đến thăm bố anh, ông đi không còn gì hối tiếc nữa.
Sau một hồi thổn thức anh bỗng đột nhiên nói:
- Anh chỉ mong… khi anh đi em cũng có thể đến thăm anh.
Cô hoảng sợ, vội nói:
- Anh… có phải anh bị bệnh gì không?
Anh cũng vội trả lời:
- Không.
- Vậy sao anh lại…
- Là vì bố anh…
Khi anh tốt nghiệp tiến sĩ, viết một resume (sơ yếu lí lịch) cho cô, để cô
giúp anh tìm công việc ở Mỹ, hoặc tìm cơ hội học sau tiến sĩ. Cô cũng
đưa một bản resume của mình cho anh, để anh giúp tìm việc ở Trung Quốc.
Cô cầm resume của Vệ Quốc, thay anh gửi đi khắp nơi, thấy trên mạng có bất kỳ nơi nào tìm người liền gửi ngay hồ sơ xin việc của anh đến, nhưng
mãi vẫn không tìm được công việc nào.
Anh cũng thay cô gửi bản resume của cô khắp nơi ở Trung Quốc, nhưng cũng không giúp cô tìm được công việc nào vừa ý.
Anh an ủi cô:
- Chỉ cần hai người yêu nhau sâu đậm thì thời gian và khoảng cách cũng sẽ chẳng là gì.
Cô cười buồn bã:
- Đã đến cái tuổi này rồi còn được mấy bữa nữa.
Anh khuyên cô:
- Em tìm ai đó kết hôn đi, một mình nuôi con vất cả lắm.
Cô cũng khuyên anh:
- Anh cũng tìm ai đó lấy đi, một mình sống vất vả lắm.
Anh nói:
- Anh có tình yêu của em là đủ rồi.
Cô cũng nói:
- Em có tình yêu của anh, lại còn cả đứa con nữa, thế là đủ rồi.
Trong thế giới biến ảo vô lường này, nếu phải thừa nhận sẽ còn điều gì đó
không thay đổi thì đó chính là tình yêu của Vệ Quốc, cô tin thật đúng
như lời anh nói, mãi mãi sẽ không thay lòng, cho nên khi cô phát hiện đã lâu rồi anh không viết thư cho cô thì đầu tiên cô nghĩ anh đã ốm.
Cô gửi đi rất nhiều thư hỏi thăm, nhưng anh đều không hồi âm. Cô lại gọi
điện cho anh, cũng không tìm thấy anh, chỉ nghe thấy tiếng điện thoại tự động trả lời, nói số điện thoại đã bị hủy.
Sinh nhật năm đó cô không nhận được thiếp chúc mừng của anh, cô linh cảm đã có chuyện.
Cô viết email gửi cho anh, hỏi có phải anh đã lấy vợ rồi không.
Lần này, anh trả lời thẳng là anh đã kết hôn, vào tháng Năm năm đó, anh nói anh đã đợi lâu quá rồi, đã exhausted (mỏi mệt) rồi, anh nói cuối cùng
anh đã hiểu năm xưa tại sao muốn kết hôn, chính là vì tâm trạng
exhausted (mệt mỏi) này, chẳng qua lúc đó anh chưa biết cái từ tiếng Anh đơn giản đó. Anh mong cô tha thứ cho anh lần nữa phản bội cô, có lẽ số
phận đã an bài họ chỉ có duyên mà không có phận, không thể đến được với
nhau.
Cô hỏi anh kết hôn với ai, có phải đã tái hôn với Trịnh Đông Lăng.
Anh nói không phải, là một người bạn học cùng đại học, cũng đã li hôn,
không hẳn quá yêu, chỉ là bầu bạn cho qua ngày thôi, nhưng anh hy vọng
trong cuộc hôn nhân này sẽ thành công, bởi vì anh không muốn giống như
bố anh, cô đơn cả đời, cô độc đến chết.
Cô chúc mừng anh, gửi anh tờ séc một nghìn đô-la làm tiền mừng, nhưng anh không đổi sang tiền mặt.
Sau đó cô mất liên lạc với anh, cô lại gửi email cho anh, nhưng anh không
đáp lại, cô gửi thư vào địa chỉ của anh, cũng không thấy hồi âm.
Cô từng nghĩ, đây có lẽ là sách lược của anh, muốn cắt đứt ý định về nước
của cô, để cô yên tâm ở Mỹ nuôi dạy con gái học hành. Nhưng sau đó đến
ngày sinh nhật của cô, anh cũng không chúc mừng, cô biết anh thật sự đã
move on (tiến lên, bỏ lại quá khứ sau lưng).
Bởi vì anh đợi quá lâu, quá exhausted rồi.
Cô có thể tưởng tượng ra dáng vẻ exhausted của anh, về tinh thần và sức
khỏe, vì chờ đợi lâu quá mà mòn mỏi đến kiệt sức. Anh có thể kết thành
vợ chồng với một người bạn cùng học trước kia để sống một cuộc sống bình thường, có lẽ sẽ là kết cục tốt nhất của anh. Nếu không, hoặc là anh sẽ phải tiếp tục mỏi mòn chờ đợi, hoặc là phải ra nước ngoài làm việc cật
lực, nếm trải sự đau khổ khi thất nghiệp, nỗi đau khi chuyển nghề, cuối
cùng mất đi
