ay là không có nhà.
Cô nín thở, nhẹ nhàng gõ cửa nhà anh.
Cứ như anh đang đợi ngay bên cạnh cửa, cô vừa gõ cửa anh liền mở cửa ra. Cô nhào vào lòng anh, thì thầm:
- Ý trời! Ý trời!
Anh bế cô vào phòng ngủ, đặt cô lên chiếc giường đơn của anh.
Cô hỏi nhỏ:
- Mấy hôm rồi anh đi đâu?
- Không đi đâu cả.
- Anh ở nhà?
- Ừ.
- Tại sao không mở cửa cho em?
- Anh sợ.
- Sợ em ăn thịt anh?
- Sợ anh ăn thịt em.
- Em không sợ anh sợ cái gì?
- Cảm thấy có lỗi với Chỉ Thanh.
- Có lỗi với tình yêu là được rồi.
- Đành phải nghĩ vậy.
- Vừa nãy anh chưa ngủ sao?
- Ngủ rồi nhưng không ngủ được.
- Tại sao?
- Vì biết em đi đón anh ta, chắc sắp về.
- Đáng nhẽ phải về từ lâu rồi.
- Cho nên anh biết em không đón được. Nghe tiếng xe bên ngoài biết em đã về.
- Đường sắt bị hỏng.
- Có lẽ là ý trời.
- Chắc chắn là ý trời.
Anh ôm cô. Anh hôn cô, hôn mặt cô, môi cô, ngực cô. Cô cũng hôn anh, gặp chỗ nào hôn chỗ đó. Hai người hôn nhau hồi lâu.
Cô cười cười, nói nhỏ:
- Mong hôm nay mình sẽ có một đứa con.
Anh yên lặng, một lát mới nói:
- Nếu thật có được đứa con thì làm thế nào?
- Không phải lo, anh ta sẽ tưởng là con của anh ta.
Anh lại im lặng.
Cô hỏi:
- Có phải anh ghen không?
- Ừ, anh biết anh không nên, anh đủ tư cách, nhưng… vẫn rất buồn.
- Vậy em sẽ không làm vậy với anh ta nữa.
- Thế sao được? Làm thế thì sẽ khiến hai vợ chồng em bất hòa?
Anh thở dài:
- Thôi, em với anh ta thế nào thì vẫn cứ thế đi, đừng lo anh nghĩ như thế nào.
- Anh ta về rồi, anh…vẫn còn muốn em đến đây với anh chứ?
- Do em quyết định.
- Anh có muốn em đến không?
- Sao lại không muốn? Nhưng anh sợ em sẽ phải chịu sức ép… tinh thần.
- Em không bị áp lực gì, chỉ sợ anh phải chịu thôi.
Anh ôm lấy cô:
- Thật sự anh muốn một mình độc chiếm em, không cho phép bất kì ai chạm
vào em, nhưng anh có tư cách gì chứ? Bản thân anh cũng đã vượt quá quyền hạn của mình, đang chiếm đoạt quyền lợi của người khác.
- Chẳng có quyền lợi gì với không quyền lợi gì, cơ thể của em là của bản thân em, em muốn theo ai thì theo người đó.
Cô vội vàng về nhà mình trước 6h sáng.
Lúc Chỉ Thành về, cô đã
ngủ rồi, trong lúc mơ mơ màng màng, nghe thấy có tiếng người mở cửa vào
phòng, sau đó tiếng mở tủ lạnh. Cô biết là Chỉ Thanh, chắc đói lắm, đang tìm đồ ăn.
Cô lại ngủ thiếp đi.
Sau đó cô bị anh đánh thức, cảm thấy có cơ thể trần truồng áp sát vào cô, hình như vừa mới tắm xong, vẫn còn chưa lau khô hẳn.
Cô hỏi:
- Anh về rồi à? Em ra ga đón anh mà không đón được lại phải về.
- Đường sắt bị nước ngập nên hỏng, tàu chạy muộn chút, khiến em đi mất công.
- Không có gì.
- Nhớ anh không?
- Ừ.
- Nhớ em quá đi! Vừa rồi có phải đang mơ làm tình không?
- Ừ.
- Mơ như thế nào?
- Ờ, không nhớ rõ…
- Có phải mơ thấy chúng mình đang… làm không?
Cô không trả lời.
Mấy ngày tiếp theo, cô cảm thấy tinh thần anh Chỉ Thanh hơi sa sút, nhưng
cô không biết là tại sao, có lẽ do việc tu sửa mộ cho Lận Phong đã khiến anh nghĩ lại chuyện cũ, có lẽ trực giác đã mách bảo anh về bí mật của
cô và Vệ Quốc.
Cô sợ Chỉ Thanh sẽ nhắc đến giấc mơ có liên quan
đến Vệ Quốc, hoặc thẳng thừng hỏi chuyện của cô với Vệ Quốc, nếu anh
thực sự muốn hỏi thì cô không có đủ can đảm để nói dối, chỉ có thể nói
với anh sự thật, nhưng cô rất lo anh biết được sự thật rồi thì sẽ tìm Vệ Quốc gây chuyện.
Nhưng anh không hề nhắc đến giấc mơ đó, cũng
không hỏi đến chuyện cô và Vệ Quốc, mà lục tung các ngóc ngách trong nhà để tìm tài liệu ôn tập TOEFL, GRE của cô, bắt đầu học thuộc từ đơn.
Cô hỏi:
- Anh định thi TOEFL,GRE?
- Ừ.
- Sao bỗng nhiên lại muốn ra nước ngoài.
- Vẫn luôn có tư tưởng này, nhưng tiếng Anh kém quá.
- Sao giờ lại nhớ đến?
- Nghỉ hè không có việc gì, em cũng ôn lại đi.
- Em cũng chẳng có chút hứng thú nào, chỉ muốn ngủ thôi.
Cô thực sự chỉ muốn ngủ, ngày nào cũng lười nhác, nấu một nồi cháo, xào
hai món thức ăn, để ăn cả ngày, ăn hết sạch sành sanh thì mới lại uể oải nấu bữa cơm.
Ngày nào cũng ăn cháo khiến cả hai thấy phát ngán. Chỉ Thanh đề nghị ra nhà hàng, cô cũng chẳng có hứng thú:
- Thôi, giờ có đến nhà hàng thì em cũng chắng thích ăn món gì cả.
-Vậy coi như em đi cùng anh đi, anh vẫn có hứng thú với mấy món ăn ở nhà hàng.
Cô vẫn không đồng ý:
- Anh nghỉ hè không lên lớp, không có lương, chúng ta đừng vung tay quá trán, cứ đi nhà hàng suốt thế.
Sự nhiệt tình của Chỉ Thanh giảm đi một nữa, nhưng vẫn kiên trì nói:
- Anh có thể hỏi mượn tiền bố mẹ anh.
- Sao lại thế? Anh đã có gia đình rồi còn hỏi tiền bố mẹ, hơn nữa lại mang đi ăn nhà hàng, thế sao được?
Anh không nói gì nữa.
Không biết có phải Chỉ Thanh đã bị cuộc sống canh suông nước lợ làm cho sợ
quá không, anh lại chủ động yêu cầu về thành phố F trước, nhưng lúc đó
cô không còn muốn về thành phố F sớm nữa, bởi vì như vậy sẽ không được
gặp Vệ Quốc. Cô miễn cưỡng nói:
- Giờ lại đi? Chẳng phải đã nói là tháng Tám mới đi sao?
- Em không muốn sớm gặp bố mẹ à?
- Em đã nói với họ là tháng Tám sẽ về, giờ bỗng nhiên về trước… em sợ họ chưa chuẩn bị xong.
- Chuẩn bị cái gì?
- Lắp điều h
