Trọn Đời Có Duyên

Trọn Đời Có Duyên

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326333

Bình chọn: 7.5.00/10/633 lượt.

trượt, cái gì cũng không bẹo được. Nghe thấy anh không nhịn được cười khẽ ra tiếng, cô giáo Diệp thẹn quá thành giận, hướng về phía bờ vai của anh cắn một hớp. Hừ, người này cho là toàn thân cao thấp của mình không có nhiều thịt thừa thì cô không có cách nào trị anh sao? Nhéo không được, không phải còn có hàm răng sao?

"Anh sao lại nuôi con chó con thế này?" lông mày Tất Tử Thần không có nhíu một cái mà cười nói, cái miệng nhỏ nhắn như vậy, chính là lại dùng sức cắn anh cũng vui ý. Huống chi cô căn bản chỉ làm dáng một chút, đến dấu vết cũng không lưu lại, thật ra làm cho anh cảm giác có một mảnh ướt mềm dịu dàng. Ai, cô vợ nhà anh, nhìn dáng dấp còn giống như tiểu hồ ly biết làm nũng ăn vạ.

Diệp Dĩ Mạt nghe anh trêu chọc, trên mặt nóng nóng, tuy cô không phải cô gái cực kỳ truyền thống phong kiến, nhưng rốt cuộc đối với người đàn ông đầu tiên của mình có chút không giống. Lúc trước thân mật, cũng hầu như cảm thấy là ngăn cách thứ gì đó. Hôm nay có thân thiết da thịt, nghe anh nói những lời nói cưng chiều như vậy, trong lòng giống như là uống mật vậy, nhộn nhạo mở ra một vòng một vòng ngọt ngất. Ôm cổ của anh, mặc anh thân mật khăng khít mà ôm mình, Diệp Dĩ Mạt miễn cưỡng lệch đầu qua vai anh, ngáp một cái lại một cái.

"Muốn đi ngủ một hồi hay không?" Tất Tử Thần dán lên gương mặt của cô hỏi. Ăn đồ, đi ngủ một hồi thì tốt hơn. Dù sao sáng nay cô mệt mỏi mà ngủ mất, lại đói bụng hồi lâu, mới được ăn chút cháo đấy.

"Dạ." Cúi đầu đáp một tiếng, Diệp Dĩ Mạt liền cảm giác mình bị nhẹ nhàng ôm lấy, cánh tay đàn ông có lực vững vàng đem cô cố định hoàn toàn ở trước ngực, lắng nghe còn có thể cảm thấy tiếng tim đập nặng nề theo quy luật của anh.

Mở tấm chăn không lớn không nhỏ trên giường, chàng trai dịu dàng đắp chăn lên thay cho cô gái trong ngực, ở giữa lông mày cô nhẹ nhàng hôn một nụ hôn, ánh mắt thủy chung êm ái rơi vào khuôn mặt an ổn ngủ trên giường, giống như là đang nhìn cái bảo bối gì vô cùng quan trọng, nơi khóe miệng thủy chung nở nụ cười cưng chiều mà hài lòng.

Tỉnh lại lần nữa, đèn đã lên rực rỡ, ngoài cửa sổ thỉnh thoảng lóe lên ánh sáng, có lẽ là xe hơi nhà nào đi qua.

"Đã tỉnh rồi hả ?" Tất Tử Thần buông lỏng cánh tay đã tê đến gần chết lặng, lúc ngủ thích ôm cái gì đó, toàn bộ hơn bốn giờ, anh không dám làm một cử động nhỏ nào, bởi vì cô vững vàng ôm cánh tay của anh.

"Dạ, đói bụng." Diệp Dĩ Mạt ngồi ở trên giường, mắt mơ hồ, đáng thương dụi dụi con mắt: "Tử Thần, ôm một cái nào~"

Tất Tử Thần dở khóc dở cười, tại sao anh lại có cảm giác nuôi con gái đây? Chỉ là động tác ngược lại cũng không mơ hồ, đi tới, bởi vì cô ôm cổ của mình: "Em nói anh phải ôm em sao đây?" Bình thường đều là ngồi ôm kiểu công chúa, giờ ôm giống như ôm đứa bé như vậy, ngược lại thật đúng là chưa có thử qua.

Diệp Dĩ Mạt ngữa mặt lên, chống lại ánh mắt mỉm cười của anh, gương mặt mỉm cười nghịch ngợm: “Đúng vậy đáy, xem xem doanh trưởng Tất có bản lĩnh này hay không ~”. Vóc dáng của cô không tính là thấp, lúc nhún chân lên ôm cổ anh miễn cưỡng có thể cọ đến chóp mũi của anh, bộ dạng như vậy mà muốn anh ôm lên thật có chút làm khó. Nhưng mà cô nhớ ánh mắt bất đắc dĩ cưng chiều mà dịu dàng nhu tình như vậy của anh

"Được rồi, Tiểu Mạt nhà chúng ta nói cái gì chính là cái đó ~" Tất Tử Thần dùng sức một cái, anh lấy tay nâng hông của cô lên, trong nháy mắt, Diệp Dĩ Mạt bị nâng lên trên không, nhất thời kêu lên không dứt.

Tất Tử Thần thấy cô như vậy, không nhịn được cười ha ha, lần nữa lại dùng sức, lại đem cô nâng lên trên. Diệp Dĩ Mạt theo bản năng dùng hai chân vòng chắc hông của anh, đôi tay ôm cổ của anh chặt hơn, trong nháy mắt hai người không hề có khoảng cách.

Diệp Dĩ Mạt đỏ mặt vùi mặt thật sâu ở hõm vai của anh, thật là cô tự làm tự chịu đấy! Mỗi lần cũng không chiếm được thế thượng phong! Cái tư thế này, nói bao nhiêu mập mờ thì có bấy nhiêu mập mờ, nếu anh bị trái tim thuần khiết của cô quyến rũ, đó cũng đáng đời! Ai kêu cô muốn anh phải ôm cô như vậy?

Hơi thở mềm mại mập mờ phả ở bên tai của cô, Tất Tử Thần nhỏ giọng nói: "Tiểu Mạt, em nói xem anh nên ăn no trước hay cho em ăn no trước?"

Lời nói gọn gàng dứt khoát như thế, khiến Diệp Dĩ Mạt ‘oanh’ một cái đỏ mặt, tự làm tự chịu! Cô chống đỡ nơi kia biến hóa tự nhiên cô cũng cảm thấy, vừa nghĩ tới người đàn ông mới vừa nếm đến ngon ngọt lực chiến đấu cấp bậc kim cương, cô giáo Diệp nhất thời ỉu xìu.

Lực chiến đấu của Giải Phóng Quân Nhân dân luôn luôn không thể khinh thường! Ngươi một người giáo viên thường dân như cô náo cái gì mà náo! Đây không phải là tú tài gặp gỡ Binh, có lý không nói được sao! Biện pháp tốt nhất, cuối cùng còn không phải giải quyết bằng vũ lực sao?

Sưng mặt lên, Diệp Dĩ Mạt nháy mắt: "Chúng ta đi ăn cơm trước có được hay không?" Rất rất đói bụng hơi sức cũng không còn.

Không đúng, Diệp Dĩ Mạt lắc đầu một cái, ở trong đầu lật đổ ý niệm của anh, không có quan hệ gì với không còn hơi sức, cô mới không muốn thừa nhận làm chuyện kia rất phí sức lực đấy.

Tất Tử Thần nhìn cô nháy mắt giả bộ đáng thương, nụ cười nơi khóe môi lại sâu hơn


XtGem Forum catalog