The Soda Pop
Trọn Đời Có Duyên

Trọn Đời Có Duyên

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326174

Bình chọn: 9.5.00/10/617 lượt.

cả nước mắt của cô đều hôn khắp. Thì ra là nước mắt lại mặn chát như vậy, giống như lòng anh lúc này.

Chẳng lẽ, nước mắt này, chính là cảm thụ trong lòng của cô gái nhỏ hay sao? Như vậy Tiểu Mạt của anh, có phải giờ phút này trong lòng khó chịu được giống như dòng nước muối này hay không? Vừa đắng vừa mặn?

Đem lấy tay cô giữ tại trước ngực, một tay Tất Tử Thần giữ lại đầu cô buông xuống, đưa ra lưỡi, từng điểm từng điểm, liếm gò má ướt át của cô, ấm áp, mặn mặn, giống như tim của anh, bởi vì nhìn thấy cô mừng rỡ, cũng để cho cô uất ức mà khó chịu, xen lẫn lên men, giống như là nước biển mênh mông, muốn đem mọi điểm đề phòng tất cả đều xói lở.

Nắm cả hông của anh, dựa lưng vào tủ lạnh, Diệp Dĩ Mạt giống như là muốn đem nước mắt cả đời cũng trút hết, nước mắt ấm áp thấm ướt quân trang của anh, giống như muốn đem lòng của anh hòa tan.

"Tiểu Mạt, là anh không tốt, làm em uất ức." Cảm thấy người trong ngực dần dần bình tĩnh, Tất Tử Thần mới dám mở miệng. Vuốt mái tóc dài của cô, Tất Tử Thần cẩn thận từng li từng tí đem cằm tựa ở vai của cô, giọng nói mang vẻ thương tiếc nồng đậm: "Tiểu Mạt, có lời gì, có thể nói cho anh đi?" Anh xuất thân quân nhân thế gia, ông nội lớn lên trong thời kỳ nổi dậy, đàn ông trong nhà đầu quân vô số, đến đời ba anh, trừ chú ba là văn nhân, các bác các chú còn lại, cho dù sau lại đi lên chính trị hoặc xuống biển buôn bán, lúc còn trẻ tuổi, cũng không một ai không trải qua bộ đội lịch lãm.

Đời ba khiêm tốn, cũng giáo dục anh nguyên tắc làm người cơ bản nhất. đi học thì trừ mấy anh em thân cận nhất, không có ai biết anh là con trai của quân trưởng, mà lúc đi học trường quân đội, anh cũng tự hỏi chưa từng ỷ lại vinh quang của ba.

Khi còn bé, nhìn thấy nhiều nhất, chính là bóng dáng mẹ ở nhà bận rộn một mình, ba, cái từ này đối với anh mà nói, xa lạ và trang nghiêm.

Làm vợ quân nhân, phải bỏ ra bao nhiêu, so với ai thì anh rõ ràng. Tiểu Mạt của anh, đáng nhận được thương yêu và sủng ái nhiều nhất, nhưng bởi vì lựa chọn anh, gặp phải ở chung thì ít mà xa cách thì nhiều.

Nghĩ tới đây, anh không tự chủ được đem người trong ngực ôm càng chặt hơn một chút, đợi ba mươi mấy năm, mới gặp được cô, anh sẽ không buông tha, cũng không muốn từ bỏ, cho dù biết gặp phải rất nhiều vấn đề, nhưng mà anh tin tưởng, anh có thể giải quyết tốt tất cả, cho Tiểu Mạt của anh một trong sáng tương lai.

"Tiểu Mạt, chờ lần này anh trở về, chúng ta làm báo cáo kết hôn nhé." Tất Tử Thần ôm cô, vỗ lưng của từng cái từng cái, nhẹ nhàng thong thả, giống như mẹ dụ dỗ anh ngủ khi còn bé.

Chui vào trong lòng anh, Diệp Dĩ Mạt buồn bực nói: "Anh cũng không cầu hôn sao?" không lãng mạn như vậy, dầu gì cũng phải để kỷ niệm tốt đẹp cho cô nhớ lại chứ, để cho năm mươi năm sau cô nhớ lại cuộc sống quân tẩu của cô, tối thiểu còn có kỷ niệm, về sau nói cho cháu chắt cũng nói cho tốt nha.

Tất Tử Thần khẽ cười, hôn tóc của cô một cái, nghe cô nói như vậy, anh biết cô đã bình tĩnh lại. Đây là điểm tốt của Tiểu Mạt, cho dù trước một phút trước khóc đến trời đen kịt, chờ đến đúng lúc giống như tự động trở lại như cũ, chấn chỉnh lại tâm tình xong, như ánh sáng cầu vồng sau mưa, càng thêm sáng rỡ động lòng người.

" Tiểu Mạt này, em còn nhớ chiếc kia xe đạp cũ kia không?" Tất Tử Thần nâng mặt của cô lên, để cho cô nhìn thẳng mắt của anh.

"Có." Diệp Dĩ Mạt gật đầu một cái, bày tỏ có ấn tượng.

Tất Tử Thần cưng chiều điểm chóp mũi của cô một cái, mỉm cười nói: "Còn nhớ rõ ngày đó lúc anh bắt đầu đạp xe nói câu gì không?" Hôm đó nắng ấm dần về phía tây, cô mặc quần trắng, ôm hông của anh, cười dịu dàng đến không màng danh lợi, nụ cười kia, giống như sắc thái sáng lạng nhất trong tấm ảnh cũ kỹ, thẳng tắp in vào trong lòng của anh, cũng không lấy ra được.

Diệp Dĩ Mạt cắn môi dưới suy nghĩ kỹ một hồi, mới do dự nói: "‘giá ’?"

Anh mặc áo trắng quần đen, trong sáng như thế, nụ cười dịu dàng thoả đáng, tâm cũng giống đứa bé bướng bỉnh. một ngày kia, lúc anh bắt đầu đạp xe, nhẹ giọng hô một tiếng ‘giá’ chứ? Khi đó, cô còn che miệng cười anh giống đứa bé đấy.

Tất Tử Thần hài lòng lôi kéo tay của cô, cái trán chống đỡ cô, ngửi trên người cô mùi thơm nhè nhẹ, nụ cười nơi khóe miệng tỏa nắng chói lọi: "Ừm, anh đồng ý. Chiếc nhẫn sẽ bổ sung sau."

Diệp Dĩ Mạt ngạc nhiên, đây là ý gì? Chỉ là, cô giáo Diệp từ trước đến giờ lấy chơi chữ mà sống, nhanh chóng trong nháy mắt cũng hiểu ý tứ của anh. ‘giá’, ‘gả’? Người này, anh trêu chọc cô?

cô chưa mở miệng, Tất Tử Thần giống như phát hiện ra cái gì, híp mắt cười đến đắc chí: "Xem ra chiếc nhẫn cũng tiết kiệm được rồi, không phải đã sớm có sao?" nói xong, nắm tay phải của cô lên, hôn lên cái nhẫn bạch kim đơn giản trên ngón áp út. Đó là anh keo cho cô khi ở Nam Kinh, bên trong có khắc tên tuổi viết tắt của cô và anh, anh tốn thời gian một đêm mới làm xong .

Hôm nay, thấy cô không hề chán ghét mà đeo chiếc nhẫn anh tặng, Tất Tử Thần vốn tâm tình trong sáng càng thêm vui vẻ, dùng sức một cái, đem cả người cô cũng bế lên, trong phòng bếp chật hẹp này sao có thể xoay chuyển đây?

Sợ đụng phải cô, Tấ