ông . . . . . .
Được rồi, Diệp Dĩ Mạt thừa nhận, những chuyện này cũng không vội, chỉ là cô không biết rõ đi ra ngoài làm sao đối mặt anh mà thôi. Trực giác cho cô biết, qua hôm nay, có một số việc sẽ trở nên khác đi.
Tất Tử Thần năng mặt của cô, ngôi sao sáng chói trong con ngươi thoáng qua nụ cười vui vẻ, cô nhóc này, lúc nói dối không dám nhìn ánh mắt của người khác, dù mặt đối diện, ánh mắt cũng sẽ không tự chủ được nghiêng mắt nhìn đi hướng khác, lúc này, rốt cuộc trong lòng cô nghĩ những cái gì?
"Tiểu Mạt, khuya lắm rồi, ngày mai dọn dẹp tiếp nhé?" Tất Tử Thần cúi đầu, giọng nói càng thêm ôn hòa: "Hôm nay anh rất mệt mỏi, nghỉ ngơi sớm một chút thôi." Một ngày họp đại hội, lại ngồi xe hai giờ mới chạy được đến nơi này của cô, cộng thêm vết thương trên người vừa khỏi không lâu, lúc này dù muốn làm chút gì chỉ sợ là không đủ sức thôi. Cho nên cô nhóc này, không cần lo lắng.
Diệp Dĩ Mạt giương mắt trừng anh, nhưng cô chỉ hơi muốn động, môi sẽ đụng phải gò má trơn bóng của anh. Một người đến gần, một người vừa lui về phía sau, cuối cùng không thể lui được nữa. Diệp Dĩ Mạt khẽ cắn răng, không định lùi nữa. Chịu khó tiến lên đi, từ nhỏ ba đã dạy như vậy!
Nhón chân lên, ôm cổ của anh, Diệp Dĩ Mạt hung hăng đụng phải hàm răng của anh, người này, coi như bởi vì nhiệm vụ không thể gọi điện thoại cho cô, vậy hôm nay trước khi đến có thể nói cho cô biết một tiếng chứ? Làm hại cô tâm thần có chút không tập trung nhiều ngày như vậy, người này lại còn cười đến thản nhiên như vậy chứ?
Chẳng lẽ không biết cô lo lắng cho anh sao? Chẳng lẽ không biết cô sẽ nhớ anh sao? Chẳng lẽ anh không biết cô nhớ anh đau tới tận tâm can sao? Người này, tại sao có thể như vậy, không nói tiếng nào đã chạy tới đây?
Cô gái nhỏ chẳng bao giờ chịu chủ động hôn anh, vào lúc này lại giống như lấy hết tất cả dũng khí, cái lưỡi mềm mại xông vào khoang miệng của anh, dẫn dụ anh cùng nhau triền miên, sức lực to lớn, hoàn toàn nằm ngoài sự dự liệu của anh.
Tất Tử Thần nhiều nhất chỉ tim đập mạnh và loạn nhịp hai giây, hai giây sau, chính là mưa to gió lớn phản công. Cô nhóc của anh, hôm nay giống như có chút không đúng lắm. Nhưng là bây giờ không phải là lúc nghĩ cái này, là đàn ông tại sao có thể để cho cô gái của mình chủ động?
Hai người giống như dùng hết hơi sức toàn thân mà hôn, ôm chặt eo ếch, cạy mở hàm răng, triền miên trong lúc hoạn nạn. Mãi cho đến khi thấy một dòng nước ấm rơi vào trên tay mới đột nhiên thức tỉnh.
Mở mắt, thấy người lệ rơi đầy mặt, mắt to không giống lúc bình thường tươi cười cong lên, con ngươi sáng ngời lại như phủ một tầng sương mù, nơi khóe mắt, còn đọng lại nước mắt trong suốt. Có thể thấy rõ uất ức và khổ sở trong đáy mắt.
Khóc? Tất Tử Thần bối rối, trong mắt anh, Diệp Dĩ Mạt là một cô gái nhỏ mặc dù thỉnh thoảng sẽ có tính trẻ con cũng tuyệt đối không kiểu cách, vào lúc này chợt nước mắt như mưa, làm cho anh ứng phó không kịp.
Tất Tử Thần chau mày lại, đáy mắt nửa đau lòng nửa tự trách, liên tiếp dùng đầu ngón tay thay cô lau đi nước mắt, ai ngờ càng lau càng nhiều, cuối cùng từ lúc mới đầu là dòng nước nhỏ cô độc biến thành dòng sông mênh mông rồi."Tiểu Mạt, em làm sao vậy? Có cái gì uất ức nói với anh, đừng làm anh lo lắng!" Tất Tử Thần trừ giương mắt nhìn, thật đúng là không biết làm sao bây giờ, dỗ con gái, anh biết làm thế nào đây?
Người ta nói con gái nói gì thì làm ngược lại. Cũng có người nói con gái nói gì cũng phải làm theo. Bây giờ là loại tình huống gì chứ? Muốn anh mặc cho cô khóc sảng khoái hay vẫn nên tranh thủ thời gian ôm lấy mà dỗ dành? Ai tới chỉ dạy cho anh đây?
Anh biết lâu như vậy một cú điện thoại cũng không gọi cho cô, quả thật uất ức cho cô, nhưng mà anh chỉ muốn cho cô một bất ngờ thôi mà, vừa mới kết thúc hội nghị liền chạy đến đây.
"Tiểu Mạt Tiểu Mạt, đừng khóc nữa ~ nếu em khó chịu, cắn anh hai cái có được không?" Tất Tử Thần cúi người, đem tầm mắt cao bằng cô, nâng khuôn mặt đang khóc của cô dụ dỗ.
Chớ nhìn anh bình thường nói chuyện ngay thẳng mà nói, cho dù là lịch sử địa lý hay quân sự tất cả đều có thể thao thao bất tuyệt nói thật lâu, nhưng là vừa đụng đến việc dỗ con gái, anh thật đúng là người mới học nghề. Trừ Tử Nghiêu để cho anh nhịn xuống được tâm tới dụ dỗ một đôi lời, nữ sinh còn lại, anh làm sao có giác ngộ? Cô gái khóc lóc rối rít luôn không phải loại mà anh thích.
Nhưng mà gặp phải cô, thấy cô khóc đến như vậy, anh chẳng những không cảm thấy chán ghét, ngược lại mặt tràn đầy đau lòng, nhất định anh làm cho cô uất ức, nếu không, tính tình của cô hoạt bát, sao lại biết thành cô gái ‘nước mắt chảy không ngừng’ thế này chứ?
Càng dụ dỗ, nước mắt càng chảy nhanh, lông mày Tất Tử Thần càng thêm chau lại, nhìn cô không nói một lời dùng toàn bộ sức lực rơi nước mắt, trái tim giống như là bị thứ gì túm thật chặt, vô cùng đau đớn. Ngón cái Tất Tử Thần nhẹ nhàng vuốt ve ở trên mặt cô, muốn lau đi nước mắt rơi không hết của cô.
Chỉ chốc lát sau, anh cong người xuống, khẽ hôn ở giữa lông mày. Tiếp theo hôn lên cặp mắt sưng húp của cô, từng cái từng cái, đem tất