ơm đi, con cũng giữ thầy Lý lại ăn cơm tối." Như vậy chị em bọn họ có thể cùng nhau trở về, chị dâu chắc sẽ đồng ý chứ? Anh trai cũng thiệt là, nói yêu thương cũng không nói một tiếng với người trong nhà, nếu không phải là chú Trương gọi điện thoại cho nhà cô, cả nhà còn chưa biết!
Không nói tới lúc cô gọi điện thoại cho anh, anh ấy nói cũng rất đúng, cho cô Diệp thời gian từ từ thích ứng. Tính tình của cả ba và mẹ chỉ sợ thiên hạ không loạn, để cho bọn họ biết tin tức anh trai và cô giáo Diệp yêu nhau, khong phải sẽ lập tức bức hôn sao? Cô giáo Diệp là người dịu dàng như vậy, nên cẩn thận che chở nha, anh trai làm rất đúng ~~
"Mẹ à, mẹ nhớ nhất định phải mời cô giáo Diệp về nhà dùng cơm đấy ~ con đi đọc sách đây ~" Tất Tử Nghiêu cười cười híp mắt, xoay người liền đi trở về phòng của mình, lớp mười hai rồi, không thể đùa giỡn được. Ngày hôm sau, mắt thấy sắp đến thời gian hẹn với dì Lý, Diệp Dĩ Mạt rối rắm nửa ngày, cuối cùng vẫn quyết định mặc cái váy màu xanh dương nhạt này, cũng sẽ không quá trắng trong thuần khiết cũng không trở thành quá diễm lệ, gặp mặt trưởng bối cũng không thất lễ.
Tám giờ 50, Diệp Dĩ Mạt đến Hoa Ngân trước thời gian, khiến trưởng bối chờ là rất vô lễ, thà bị mình chờ còn hơn.
"Dì Lý, dì khỏe chứ ạ." Đúng chín giờ thì thấy Lý Mân bước xuống từ chiếc Audi màu đen, chính là chiếc xe Tất Tử Thần đi khi ngày đầu tiên xem mắt với cô. Diệp Dĩ Mạt mỉm cười tiến lên, hôm nay dì Lý mặc một thân sườn xám màu trắng, phong cách thanh nhã, nhìn một cái là có thể nhìn ra phong thái tài hoa lúc tuổi còn trẻ như thế nào. Nghĩ đến cô ấy và con trai rất giống nhau, nụ cười trên khóe miệng Diệp Dĩ Mạt sâu hơn.
"Tiểu Mạt, đợi lâu chưa?" Lý Mân vừa thấy mặt, liền cười lôi kéo tay Diệp Dĩ Mạt, vẻ thân thiết cũng không cần nói ra. Khó được con trai chọn trúng, tìm được người con dâu mà cả bà và ông già cũng rất ưa thích, dĩ nhiên không thể để cô chạy được ~
Đi dạo phố cùng trưởng bối, luôn mệt mỏi hơn so với cùng bạn bè đi, gần mười hai giờ, Diệp Dĩ Mạt lại cảm thấy có chút chịu không nổi, chân đau xót không tính, còn phải thời khắc tỉnh táo quyết định thay cho dì ấy. Nhìn dì Lý hăng hái bừng bừng chọn lựa quần áo cho người nhà, Diệp Dĩ Mạt khẽ cắn răng, vẫn nên tiếp tục đi dạo thôi.
Một buổi sáng, dì Lý mua cho Tử Nghiêu hai bộ váy, một bộ đồ thể thao, mua cho bác trai Tất hai đôi giày da, thu hoạch cũng coi như phong phú.
Đi vào một của hàng bán đồ nam cao cấp, Diệp Dĩ Mạt phóng tầm mắt nhìn tới, tất cả đều là kiểu mới nhất, cô cho là dì Lý mua quần áo cho bác trai Tất, liền ngoan ngoãn đi xem những bộ đồ thích hợp cho người lớn tuổi một chút, mới vừa rồi cũng vậy, cho dù là mua váy cho Tử Nghiêu hay mua giày da cho Tất bá bá, dì Lý cũng nhất định phải đã hỏi ý kiến của cô.
"Tiểu Mạt, con xem xem cái này như thế nào?" Lý Mân giơ một cái áo sơ mi kẻ ô vuông trong tay, cười nghiêng đầu sang chỗ khác hỏi.
Diệp Dĩ Mạt mấp máy môi, ánh mắt nghi ngờ, màu này có quá trẻ tuổi hay không? Bác trai Tất sành điệu như vậy sao? Không nhìn ra nha, gặp mặt mấy lần, bác trai Tất đều mặc quân trang.
Còn chưa nghĩ xong, lại nghe dì Lý nói: "Sau này đồ của Tử Thần nhà dì đều phải nhờ con mua rồi, nó nha, luôn luôn không quá quan tâm mấy thứ này, cho nó một thân quân trang toàn thân là có thể ứng phó, nhưng mà dì nói, người trẻ tuổi nha, đều phải có một hai bộ quần áo đi ra ngoài chứ."
Diệp Dĩ Mạt nghẹn lời, trên mặt cũng nhuộm một vầng màu đỏ, thì ra dì Lý cũng biết chuyện của bọn cô, chỉ không nói mà thôi.
"Dì Lý, con thấy màu này cũng không tệ." Nếu như nói cho Tất Tử Thần mặc, ngược lại màu này thật rất hợp với anh. Lại nói, ấn tượng sâu sắc nhất của cô với anh, trừ quân trang chính là áo sơ mi trắng rồi, có lẽ đổi lại phong cách không tồi, ai bảo ngày thường anh tốt nhỉ?
"Vậy thì tốt, hai mẹ con mình nói chuyện một chút, Tử Thần này. . . . . . nó thích. . . . . ."Vừa nói chuyện, thế mà đã hơn một giờ. Chờ dì Lý nói đến mình cũng cảm thấy bụng kêu rột rột, Diệp Dĩ Mạt mới xem như phải đi ăn được cơm.
Làm con dâu tiết kiệm thật không dễ dàng! Đây là cô giáo Diệp bị đói đến nỗi ngực dán vào lưng nhìn bàn ăn đầy món ngon, có ý tưởng duy nhất.
Cha mẹ hai nhà đối với chuyện bọn họ đã sớm biết rõ lòng dạ, tự Tất gia không cần phải nói, Lý Mân đều nói như vậy rồi, nhất định là chờ cưới cô dâu mới rồi, mà Diệp gia, có một kèn đồng nhỏ Lý Thụy, có động thái gì mới nhất cũng có thể truyền lại, từ lúc Diệp Dĩ Mạt từ Nam Kinh trở về, Diệp Kiến Quốc và Trần hạnh cố giữ thể diện của con gái, cũng làm bộ như không biết chuyện, nhưng mà Diệp Dĩ Mạt vẫn có thể cảm thấy được, sau khi cô về nhà lại có thêm nhiều ánh mắt thần bí lén nhìn ở đằng sau.
Ai, Diệp Dĩ Mạt vỗ trán, không phải là cô không muốn nói, chỉ sợ cô vừa nói xong, ba không kềm được lại đi ra bên ngoài đốt pháo mất, đây là nhiễu loạn dân chúng, không tốt sao?
Tháng 11 quý báu cứ trôi qua như vậy, Diệp Dĩ Mạt trừ bồi dì Trần và dì Lý đi dạo hai lần phố, thời gian còn lại chính là ở lỳ trong nhà. Lý Thụy toàn chạy tới tìm thêm học sinh cho anh, thỉnh thoảng