hồi lâu sau, cô mở mắt ra lạnh lùng nhìn anh ta.
“Robinson vừa nói cho anh biết, Kha Khinh Đằng chỉ đích danh muốn gặp anh.” Anh ta sờ cằm, đôi mắt mang theo vẻ nghiền ngẫm, “Hiện tại anh phải đi gặp hắn một lúc, em ở đây chờ tin tức của anh.”
Ánh mắt của cô lạnh hơn, anh ta đưa lưng về phía cô thu hồi nụ cười suy ngẫm, mặt không thay đổi mà bước ra khỏi phòng.
***
Phòng thẩm vấn.
Robinson và các đặc công khác đang đứng ngoài cửa, thần sắc nhìn qua khá nôn nóng, Cảnh Trạm gật đầu với bọn họ, mở cửa ra rồi đi vào.
Chỉ thấy Kha Khinh Đằng ngồi bất động, gương mặt lạnh lùng vì tra tấn đau đớn mà có vẻ tái nhợt, cái trán đầy mồ hôi, nhưng lại không lộ ra một chút biểu tình yếu đuối gì.
Trên thế giới này cũng chỉ có anh, vào lúc đối mặt với nguy nan và khuất nhục như thế vẫn duy trì vẻ cao ngạo và mạnh mẽ sắc bén quan sát tất cả.
“Người của SWAT ban nãy hẳn là xem như cho anh một đánh giá khích lệ.”
Cảnh Trạm nhìn anh, đi đến chỗ cách anh không xa, nhìn thẳng anh, “Thật không dễ dàng, cho dù anh là cái gai trong lòng của bọn họ, nhưng vẫn chiếm được sự khen ngợi của bọn họ.”
“Bọn họ nói, anh là nham thạch cứng rắn nhất trên thế giới, bất cứ tra tấn nào cũng không có hiệu quả với anh.”
Sau khi anh nghe xong, không có biểu tình, đồng tử như ngọc đen vẫn không chuyển động.
Robinson ở ngoài cửa lúc này nhẹ nhàng gõ cửa, Cảnh Trạm biết bọn họ muốn bảo anh ta nhanh chóng vào vấn đề chính, anh ta cười cười mới nói, “Nếu hiện tại anh nói ra vật anh lấy của liên bang rốt cuộc có nội dung gì, hoặc là vật kia đang ở đâu, ít nhất da thịt anh không phải chịu đau đớn quá nhiều trước khi rời thuyền.”
Anh vẫn không định mở miệng.
“Sự kiên nhẫn của người Mỹ quả thật không tốt lắm, ý chí của anh chống chọi được, nhưng cơ thể của anh dù sao cũng không phải làm bằng sắt thép, có thể thời gian lâu dài sẽ chống cự không được…”
“Bây giờ cô ấy an toàn không?” Anh đột nhiên ngắt lời Cảnh Trạm.
Vẻ mặt anh ta thay đổi, trầm mặc một hồi, cơ thể áp sát, đến gần anh một bước.
“Hiện tại cô ấy ở một chỗ rất an toàn, bên cạnh không có bất cứ ai.” Khuôn mặt Cảnh Trạm hờ hững, nhưng vẫn gằn từng tiếng nói với anh, “Cô ấy cũng sẽ không gặp uy hiếp đến tính mạng.”
Khuôn mặt anh đột nhiên hiện lên một tia ấm áp rất nhạt, lập tức rốt cuộc cất lời, đây là câu thứ hai anh nói sau khi lên chiếc du thuyền này, “Cảm ơn.”
Tia ấm áp kia nhanh chóng biến mất, nhưng Cảnh Trạm vẫn thấy rõ ràng.
Người đàn ông này, cho dù bị nghiêm hình bức cung đánh tàn nhẫn, cho dù gặp tra tấn bản thân không thể chịu đựng, vẻ mặt cũng chẳng có một tia biến hoá nào, nhưng khi anh biết được Doãn Bích Giới an toàn lại đưa ra câu trả lời như vậy.
Tiếng “cảm ơn” này, trong tình cảnh như vậy, đã là lời nói long trọng mà nghiêm túc nhất.
“Cô ấy mang thai, phải không?”
Dưới ngọn đèn nóng sáng mãnh liệt, Cảnh Trạm nhẹ nhàng giơ tay, quấn chặt máy nghe lén trong túi áo, chăm chú nhìn hai mắt của anh.
Anh cũng nhìn lại Cảnh Trạm.
Không biết qua bao lâu, anh gật đầu, tia sáng trong đồng tử chứa đựng ánh sáng loá mắt nhất.
Nếu cả đời này của bạn, ngoài màu đen ra thì không hề nhìn thấy các màu sắc khác.
Nếu mỗi một ngày của bạn đều có vô số người muốn mạng sống của bạn, nếu chuyện bạn làm khiến cho nhiều sinh mệnh biến mất trên thế giới này.
Nếu thứ duy nhất gắn bó bạn và thế giới chính là máy móc dùng trí tuệ và sự mạnh mẽ của bạn, thao túng vận chuyển kinh tế dầu mỏ ngầm.
Nếu ngày ngày mặt trời mọc mặt trời lặn, bạn cô đơn gối đầu nằm ngủ, bên cạnh không có ai, đứng ở đỉnh núi cao nhất quan sát tất cả.
Bạn không có tình cảm, không có vướng bận, càng không có cảm xúc.
Thế nhưng mười năm trước, sau khi bạn vừa mới bước vào việc làm ăn của mình, thế giới của bạn từng thoáng hiện một lần cực quang.
Bạn từng ở sân bắn tại Nhật Bản, trông thấy một cô gái 13, 14 tuổi, đang dưới sự chỉ đạo của ông ngoại cô, giơ lên một khẩu súng, dáng người cô thật gầy, cũng rất mảnh khảnh, bạn liếc nhìn một cái thì sẽ thu hồi tầm mắt, cảm thấy với sức mạnh của cánh tay cô, căn bản không thể nào bắn được.
Nhưng sau đó, một tiếng súng vang lên bên tai, bạn nhìn về phía bia bắn, nhìn thấy một phát súng trúng đích hồng tâm.
Mà cô gái bắn thành công kia, không có mừng rỡ như điên, cô chỉ là khẽ hất cằm của mình, trả lại súng cho ông nội.
Kiêu ngạo mà can đảm, khác với bất cứ người con gái nào bạn đã từng gặp qua.
Bạn không thích phụ nữ, nhưng bạn lại chú ý tới dáng vẻ xinh đẹp của cô.
Sau đó, từng người rời khỏi, bạn không gặp cô ấy nữa, cũng không có ý đồ đi tìm cô, thế nhưng trong đêm dài đằng đẵng, trong đầu của bạn từng thoáng hiện ánh mắt của cô rất nhiều lần.
Cặp mắt kia rất đặc biệt, có màu trắng thuần khiết, cũng có đen như mực bình tĩnh.
Vì vậy, thật lâu sau đó, khi bạn gặp lại cô ấy, chỉ liếc mắt một cái, bạn biết rằng cô ấy chính là cô.
Bên trong trái tim bạn có một âm thanh.
Kha Khinh Đằng, cô ấy vì mày mà đến, cô ấy sẽ viên mãn tất cả mọi thứ mày từng thiếu mất.
Cô ấy sẽ là sự ấm áp cuối cùng trong thế giới lạnh giá của mày.
“Trong bụng của cô ấy, hiện tại