Duck hunt
Trời Đất Tác Thành

Trời Đất Tác Thành

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328671

Bình chọn: 10.00/10/867 lượt.

có một đứa bé đã được một tuần tuổi.”

Dưới ngọn đèn sáng trưng, Kha Khinh Đằng nhìn Cảnh Trạm, gằn từng tiếng nói, “Con của tôi.”

Nếu có người nhìn thấy vẻ mặt hiện tại của anh, vốn không có cách nào tin tưởng vẻ mặt này đến từ anh.

Vẻ mặt anh tựa như vùi lấp trong tầng mây, tia sáng kia như ẩn như hiện, một khi đẩy ra mây mù, chính là hào quang cao ngất.

Tất cả suy đoán ban nãy đều nhận được sự chứng thực, Cảnh Trạm dần dần buộc chặt máy nghe lén trong bàn tay, trên khuôn mặt tuấn tú là sơn vũ dục lai*.

sơn vũ dục lai: gió thổi mưa giông trước cơn bão, ý chỉ dự báo có chuyện sắp xảy ra.

“Anh nói với tôi, chẳng lẽ không sợ tôi nói lại cho Robinson ngay tức khắc, sau đó bảo bọn họ dùng điều đó để uy hiếp anh sao?” Sau một lúc lâu, Cảnh Trạm gần như nghiến răng nghiến lợi mà đáp lại.

Mà gương mặt xưa nay lạnh như băng của Kha Khinh Đằng vẫn chắc chắn nắm mọi thứ, “Anh sẽ không làm như vậy.”

Hai người đàn ông, một người đầy đủ quần áo đang đứng, người kia trần truồng tay bị trói ra sau lưng, nhưng Cảnh Trạm lại cảm thấy, tình cảnh thế này người đàn ông hiểm ác vẫn mạnh mẽ không thể đánh bại.

“Ngoại trừ sự tàn khốc của anh ra, anh còn có thể cho cô ấy cái gì?” Thấy anh không nói lời nào, Cảnh Trạm lúc này mặt không thay đổi mà dùng sức ném máy nghe lén xuống đất, dùng chân hung hăng nghiền nát, “Anh có biết mình đang làm gì không? Con đường gian khổ, lại vẫn để cô ấy mang thai vào lúc này?!”

“Anh có nghĩ tới hay không, vì uy hiếp anh nói ra tất cả, bọn họ có thể dùng thủ đoạn gì để đối đãi cô ấy?! Không nói đến đứa nhỏ, ngay cả cô ấy có thể sẽ chết! Đây là điều anh muốn nhìn thấy sao?!”

Đặc công liên bang ngoài cửa không nghe thấy tiếng trong máy nghe lén, họ rốt cục cảm thấy sự bất thường trong phòng thẩm vấn, muốn xô cửa tiến vào, nhưng Cảnh Trạm đã khoá trái cửa, còn đẩy cái bàn qua chống tại cửa.

“Kha Khinh Đằng, nếu để chính anh và cô ấy ở trong tình trạng này là vì bố cục do anh bày ra, như vậy bây giờ anh còn keo kiệt không vạch trần bố cục của anh thì anh sẽ thua.” Cảnh Trạm xoay người nhìn anh, lớn tiếng gấp gáp nói, “Rốt cuộc anh còn chờ cái gì chứ?”

Còn như vậy, liên bang không cạy được miệng anh thì sẽ hạ quyết tâm ra tay với Doãn Bích Giới, liên bang hận anh thấu xương, dù cho Doãn Bích Giới không dự cuộc, cũng sẽ trở thành công cụ tốt nhất.

Cô và đứa con trong bụng sẽ chết trên chiếc du thuyền này, lặng lẽ không tin tức, chẳng ai biết được.

“Nói với bọn họ.” Không biết qua bao lâu, Kha Khinh Đằng thản nhiên cong khoé miệng, “Một giờ sau, tôi sẽ nói với bọn họ, phần tài liệu kia ở đâu.”

Cảnh Trạm nhíu mày, dường như muốn nói gì, nhưng anh nói xong câu đó thì vẫn bình tĩnh ngồi nhắm mắt lại.

Tiếng xô cửa bên ngoài ngày càng vang, cuối cùng Cảnh Trạm nhìn anh thật sâu rồi xoay người dời chiếc bàn ngăn cửa.

“Bảo vệ cô ấy thật tốt.”

Anh nhắm mắt lại, nói một câu trầm thấp mà nặng nề với Cảnh Trạm.



Ngồi trong phòng không có bóng người mà chờ đợi, một phút đồng hồ tựa như một năm.

Đôi mắt Doãn Bích Giới có chút vô thần mà nhìn màn hình TV ở phía trước, nhớ lại hình ảnh vừa rồi cô đã nhìn thấy, chỉ cảm thấy hơi lạnh từ ngón chân uốn lượn lên trên, thẩm thấu qua toàn thân nhiều lần.

Dòng máu tươi tựa như chảy xuôi trước mặt cô.

Người đàn ông của cô đang bị tra tấn, chịu da thịt đau đớn, mà cô chỉ có thể ở trong này, bất lực chờ đợi.

Vô tri vô giác, cô nhớ tới rất nhiều, nhớ tới khuôn mặt lạnh lùng khinh thường tất cả của anh, nhớ tới tiếng nói luôn trầm thấp lạnh lùng của anh, nhớ tới sự thân mật khi triền miên với anh.

Anh cho cô sự dịu dàng mà không ai có thể có được.

Anh đem tất cả mọi thứ tốt nhất của anh cho cô.

“Răng rắc” một tiếng, cửa rốt cuộc được mở ra lần nữa.

Cô nghiêng đầu nhìn qua, trên người Cảnh Trạm mang theo hơi lạnh của bên ngoài đi về phía cô, mà phía sau anh ta còn có hai gã đặc công SWAT.

“Bây giờ anh phải dẫn em đến một chỗ.”

Anh ta đi đến trước mặt cô, ngồi xổm xuống, nhẹ nhàng mở còng tay của cô ra, tháo dây thừng buộc chặt chân cô.

Cô không nói gì, sau khi cơ thể tự do, dựa vào sức lực của mình từ ghế đứng dậy.

Thời gian giam cầm lâu dài, dường như khiến máu cô đông đặc, mặc dù muốn cố gắng đứng vững, cơ thể của cô vẫn hơi yếu ớt, Cảnh Trạm ở bên cạnh nhanh tay nhanh mắt, đã đưa tay đỡ cô.

Cô hờ hững liếc anh ta một cái, muốn giãy khỏi lòng bàn tay của anh ta.

“Hắn nói với anh, muốn anh bảo vệ em thật tốt.” Tay anh ta không nhúc nhích, nắm cánh tay cô không chặt cũng không lỏng, yên lặng nhìn cô chăm chú.

Trong một câu ngắn ngủn này ẩn chứa nhiều điều, cô có thể cảm giác được sự quan tâm của tình bạn trong bảy năm trời.

Mà “hắn” kia, cũng khiến thần sắc cô có một tia biến hoá rất nhỏ.

Cảnh Trạm không nói nữa, lúc này anh ta dẫn cô ra khỏi phòng dưới sự giám sát của hai gã đặc công, dọc theo đường hành lang thật dài, bọn họ đi đến cửa phòng của một gian khác.

Trái tim cô bắt đầu đập “thình thịch” không rõ lý do.

Sau khi đứng lại, một gã đặc công vươn tay mở cửa ra.

Cảnh tượng trước mắt nhất thời sáng tỏ thông suốt, gian phò