The Soda Pop
Trời Đất Tác Thành

Trời Đất Tác Thành

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328780

Bình chọn: 7.5.00/10/878 lượt.

ng này lớn hơn căn phòng nhốt cô trước đó nhiều, mà cô nhìn thấy Kha Khinh Đằng đầu tiên, anh đang ngồi bên cạnh chiếc bàn dài, trên người là bộ quần áo cũ nát lỏng lẻo.

Bốn mắt nhìn nhau, đôi mắt cô nhìn anh, chỉ vài giây, hốc mắt cô cay cay.

Mà tầm mắt của anh, từ khi cô tiến vào gian phòng này đã không rời khỏi gương mặt của cô.

Bên cạnh chiếc bàn dài, không chỉ một mình anh, Robinson cũng ở đó, còn có rất nhiều đặc công đang trong thế sẵn sàng chiến đấu.

Cảnh Trạm đưa cô đến một sofa trống có một khoảng cách nhất định với chiếc bàn dài, anh ta để cô ngồi xuống, chính mình thì đứng bên cạnh cô.

“Như vậy, bắt đầu đi.”

Lúc này Robinson giơ tay, bảo một gã đặc công đóng cửa lại, trên khuôn mặt anh tuấn là nụ cười tàn khốc mà đắc ý, “Cảnh tượng này tao đã từng nằm mơ rất nhiều lần, bây giờ đã trở thành sự thật, làm cho tao nhất thời có chút thụ sủng nhược kinh.”

Hắn ta vừa nói chuyện, vừa từ trên ghế đứng dậy, đi đến bên người Kha Khinh Đằng, bên tai Doãn Bích Giới là từng đợt gió lạnh gào thét, tay cô nắm chặt quần áo của mình, trơ mắt nhìn hắn ta cầm lấy dao trên bàn, lướt qua bên má của Kha Khinh Đằng.

Lần này, mặc dù hắn ta không dùng hết sức, nhưng vẫn đủ để lưu lại một vết máu bên tai của Kha Khinh Đằng.

Máu tươi từ gò má của Kha Khinh Đằng trượt xuống, chảy xuống cằm anh, nhưng anh vẫn không nhúc nhích tí nào, dường như vô tri vô giác, Doãn Bích Giới cắn chặt môi, cảm thấy trái tim đau như dao cắt.

“Toàn bộ liên bang truy nã nhiều năm, bị thương hy sinh gần trăm đặc công liên bang, người nắm trong tay giao dịch dầu mỏ ngầm lớn nhất, tiên sinh Kha Khinh Đằng vĩ đại, hiện tại bị nhốt trong du thuyền đang chạy trên mặt biển Ấn Độ Dương, sắp bị áp giải về Mỹ, để xử tử hình.” Robinson làm xong động tác này, ném con dao về mặt bàn, cười mỉm khoanh tay, “Cảnh tượng quá hoàn mỹ.”

“Như vậy, vì chúc mừng trận này khiến người ta khó có thể quên, bữa tối có ý nghĩa tràn ngập kỷ niệm, tao còn chuẩn bị một ít đồ ngọt trước bữa tối.”

Lúc này Robinson vỗ tay, nhìn Kha Khinh Đằng từ trên cao xuống, “Không cần cảm ơn tao.”

Doãn Bích Giới nhìn về phía cửa, thấy hai bóng dáng vô cùng quen thuộc, dưới sự áp giải của đặc công SWAT, họ bị mang vào trong phòng, hung hăng đẩy trên mặt đất.

Dĩ nhiên là…Trịnh Đình và Trịnh Ẩm.

Hai người bọn họ đều bị băng vải che miệng lại, còn có dây thừng trói hai tay bọn họ ra sau lưng.

Trịnh Ẩm phấn chấn của ngày xưa nay quần áo đã rách nát, trên gương mặt còn vài vết máu, tóc rối bời, đôi mắt to có thần nay ảm đạm không ánh sáng, mắt đục đỏ ngầu.

Mà Trịnh Đình vĩnh viễn duy trì vẻ ôn hoà khôn khéo, âu phục trên người bị cắt xén vài lỗ lớn, cả người nhìn qua đầy vết thương, trên khuôn mặt khôi ngô là vẻ lạnh lùng.

Tất cả mọi người đều biết, anh em họ Trịnh đại diện cho phòng tuyến cuối cùng của Kha Khinh Đằng.

Hai người bọn họ, vĩnh viễn đều che chắn trước người Kha Khinh Đằng, dùng sinh mệnh vì bảo vệ anh mà trả giá hết thảy.

Nhưng hiện tại, ngay cả bọn họ cũng lâm vào cảnh tù nhân của liên bang.

Lúc này Trịnh Ẩm nhìn đến cô ngồi trên sofa, ra sức lắc đầu, trong đôi mắt to thậm chí thoáng ngấn lệ, cô muốn đứng lên, muốn cứu bọn họ, nhưng bây giờ cả người cô mệt mỏi đau đớn ngay cả sức lực để nói một câu cũng không có.

Có phải tất cả mọi chuyện, thật sự phải kết thúc trên chiếc du thuyền này hay không?

Có phải lúc này đây, anh thực sự bị ép vào đường cùng, rốt cuộc không thể giống như trước, phản kích bước đường cùng vô cùng ngoạn mục?

Doãn Bích Giới, mày xem đi, mày không cứu được bản thân, cũng không cứu được anh ấy.

Mày chỉ có thể trơ mắt nhìn những người liên bang hiểm ác này bày mưu đặt kế, nhìn thấy người yêu của mày, bạn bè của mày, lần lượt chết đi.

“Như vậy, bắt đầu từ ai trước đây?”

Robinson nhìn vẻ mặt của mỗi người bọn họ, lúc này rút ra súng từ thắt lưng, nhắm ngay Trịnh Ẩm trước tiên.

“Kha,” hắn ta chỉa súng ngay ngực, vẻ mặt nhắm bắn Trịnh Ẩm nghiêm túc không chút sợ hãi, “Hiện tại, trả lời vấn đề của tao, nếu mày vẫn giống như hai tiếng đồng hồ trước không nói lời nào, như vậy, tao sẽ giết chết tất cả những người có liên quan với mày ngay tại căn phòng này.”

“Phần tài liệu kia rốt cuộc đang ở đâu?” Robinson lạnh lùng hỏi.

Vẻ mặt Kha Khinh Đằng vẫn hờ hững mà bình tĩnh như cũ, một lát sau anh mới chậm rãi mở miệng nói, “Trong tay công ty dầu mỏ Kazakhstan.”

“Tên người phụ trách?”

“Atyrau.”

“Nội dung tài liệu?”

“Hạng mục kế hoạch khai phá mỏ dầu vừa mới tìm thấy ở Kazakhastan.” Nói xong một câu, Kha Khinh Đằng bỗng nhiên đổi đề tài, “Tin tức mày nhận được có phải còn nói với mày, trong hạng mục này sẽ có sự tham gia của Trung Quốc và Nga hay không?”

Robinson nhất thời chưa phản ứng kịp, dưới sự hỏi vặn lạnh lùng của anh, hắn ta thốt ra, “Đúng vậy…”

Mặt mũi Doãn Bích Giới nhăn lại, toàn thân bỗng nhiên như là thấy được một tia sáng trong bóng tối.

Mọi người ở đây có thể không hiểu được ý nghĩa của đoạn đối thoại này, nhưng cô lại rõ ràng nhất.

Bởi vì ở bãi biển Somalia, anh từng nói với cô nội dung thật sự của phần tài liệu này, thế nhưng v