mà nếu không thử thì làm sao biết có đáng để thử không.”
Cô nghe thấy thanh âm trầm ổn của anh có thể khiến người khác yên tâm, cô từ từ nghiêng đầu nhìn mặt anh, ánh sáng mờ tối của kho hàng cũng không làm phai nhạt sắc thái vốn có trên gương mặt anh.
“Để tôi đoán thử.” Cô cảm thấy yết hầu của mình giống như có chút không thoải mái, ho khan vài tiếng rồi mới nói, “Hạng mục hai năm trước của anh và thứ hiện tại trong tay anh khiến cho Mỹ như hổ rình mồi, có phải liên quan đến những quốc gia Ả Rập không?”
Anh nhếch môi nhìn cô, “Phải.”
“Các quốc gia Trung Đông, các quốc gia Phi Châu, còn có khả năng bao gồm Nga, Trung Quốc, cũng bị cuốn vào, đúng không?” Cô cũng nhìn anh.
“Phải.” Anh lại cho đáp án khẳng định.
Chỉ cần hai câu trả lời này cũng đủ làm cho lòng cô run sợ, cô kéo dài mạch suy nghĩ, còn muốn hỏi gì đó thì lại nghe tiếng nói lãnh đạm của anh vang lên trước.
“Chẳng những có liên quan đến nguồn năng lượng dầu mỏ, càng có quan hệ với chiến tranh.”
Cô nghe được, cả người chấn động, khẽ nheo mắt lại.
Chiến tranh.
Chuyện này có thể dùng từ to lớn vậy để đo lường, khiến trong lòng cô từ từ dâng cao một tia sợ hãi.
Thứ dầu mỏ này quả thực rất dễ dàng gây ra chiến tranh, năm đó chiến tranh Iraq, đó là do nước Mỹ nguỵ trang vì dầu mỏ của Iraq.
“…Vậy tại sao anh không làm tốt chuyện làm ăn của mình, đừng tham dự vào những chuyện nguy hiểm như vậy?” Cô nhịn không được, lúc này dùng giọng điệu lạnh hơn để che giấu bối rối của đáy lòng và sự sợ hãi không thể giải thích, “Anh muốn chết ư?”
Cô biết đứng trước mọi nguy hiểm anh dường như có đầy đủ bản lĩnh đối phó, nhưng trong chiến tranh, thậm chí sống chết cũng chỉ là sự tồn tại nhỏ bé.
Chẳng lẽ anh không sợ sao?
Ánh mắt Kha Khinh Đằng sâu xa, nhưng không trả lời cô, cho đến khi cô vì áp lực cảm xúc mà uống một hớp nước, anh mới đột nhiên nghiêng mặt mình hướng đến cô, cúi đầu hôn cô.
Trên cằm là ngón tay lạnh lẽo của anh, trong khoang miệng là mùi vị của anh, cốc nước trong tay cô rơi xuống đất, cô ngửa mặt bị ép thừa nhận nụ hôn của anh, không cho phép cự tuyệt.
Triền miên, tiến lùi… Như là một phương thức anh đang trấn an cô, cô biết, anh nhất định đã hiểu được ý nghĩ trong lòng của cô vào lúc này, anh làm vậy là vì muốn cô đừng quá lo lắng.
“Cám ơn.” Trong lúc mật thiết thở gấp, cô chỉ nghe anh nói vậy.
Vì em lựa chọn quay đầu lại ở đoàn tàu bốn mùa, vì em lựa chọn quay đầu lại ở sân bay Nice, vì hai năm sau…em vẫn lựa chọn quay đầu lại.
Vì…em ở bên cạnh anh vào giờ phút này, chân thành lo lắng cho anh.
Cô nhắm mắt lại, lông mi hơi run run.
Nụ hôn này cùng với nụ hôn lúc trước ở Las Vegas, và sau đó ở bãi biển Monaco đều khác nhau rất nhiều.
“Nước không tệ.”
Qua thật lâu, anh uống xong một nửa nước trong miệng cô, mới rời khỏi môi cô, anh nhẹ nhàng giơ tay lau vết nước đọng trên môi cô.
“Kha!” Dell cách đó không xa lúc này giả bộ giơ tay che mắt, làm ra vẻ la hét, “Chúng tôi sáu con mắt đấy, đây vẫn là ở trên thuyền, cậu cũng nên hạn chế chứ!”
Doãn Bích Giới xoay mặt qua chỗ khác không nói gì, cảm thấy cả người không dễ chịu.
“Nếu hôn môi là giới hạn.” Chỉ thấy Kha Khinh Đằng vô cùng bình tĩnh mà điều chỉnh tư thế ngồi một chút, “Giới hạn càng sâu hơn, anh muốn mở mang kiến thức không?”
Chứng kiến nụ hôn kích thích của Kha lão đại đã đủ rồi, nếu còn dám bàng quan chuyện lăn lộn trên giường của Kha lão đại, thì đứng đó đợi anh bắn một phát vỡ đầu là được rồi!
Giờ phút này cả người Dell phát run, liều mạng lắc đầu, “Không muốn, không muốn, tuyệt đối không muốn…”
“Không muốn là tốt rồi.” Kha Khinh Đằng thu hồi ánh mắt dừng lại trên người Dell.
“Răng rắc.” Khi họ nói chuyện, cửa kho dầu mỏ đột nhiên bị người bên ngoài mở ra, tên đầu sỏ Ai Cập đi đến, nói mấy câu với Trịnh Đình ở một góc.
“Hắn nói, cập bến ngay lập tức.” Trịnh Đình phủi quần áo, từ trên mặt đất đứng lên.
Tất cả mọi người đứng dậy đi theo tên đầu sỏ đi ra khoang thuyền, đến trên boong tàu.
Qua chừng mười phút, thuyền vận chuyển dừng lại ổn định tại bến cảng Alexandria.
Trước khi xuống thuyền, Kha Khinh Đằng bắt tay với tên đầu sỏ.
“Vừa nghe người trên bến tàu nói, mấy ngày nay ở Ai Cập có thể xảy ra bão cát.” Trịnh Đình ở một bên, thuật lại lời của tên đầu sỏ, “Hắn nói cho chúng ta biết để có thời gian chuẩn bị, tốt nhất kịp thời tránh né.”
Thuyền vận chuyển rời khỏi, người đến người đi trên bến tàu, Trịnh Ẩm bị nhiệt độ làm cho mất kiên nhẫn mà bước đi thong thả, “Kha tiên sinh, bây giờ làm sao? Thuyền không có, xe cũng không có, chẳng lẽ chúng ta phải đi bộ đến Somalia sao?”
Kha Khinh Đằng lẳng lặng đứng, không nói gì.
“…Không phải chứ?!” Trịnh Ẩm sắp khóc, “Thật sự cứ vậy mà đến Somalia ư?! Thám hiểm sa mạc không chơi vui đâu a…”
Từ Ai Cập đến Somalia, theo thứ tự đi qua Sudan, cùng với Ethiopia.
Huống hồ khí hậu ở Châu Phi, ở bên ngoài lâu dài thật sự là hành vi liều mạng.
“Đi nội địa Cairo trước.”
Sau khi nói lời này, Kha Khinh Đằng đột nhiên xoay người hướng đến một sạp hàng nhỏ ở cạnh bến cảng.
Doãn Bích Giới vốn đứng dưới ánh nắng chói chang liên