Snack's 1967
Trời Đất Tác Thành

Trời Đất Tác Thành

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328905

Bình chọn: 9.00/10/890 lượt.

g, trong gió thét gào, anh vẫn nhìn chằm chằm vào mắt cô, “Sau khi xuống nước, ngừng thở, theo tôi bơi ra ngoài cửa xe.”

Cô mở to hai mắt nhìn.

“Nhớ chưa?” Anh dán bên tai cô, lạnh giọng lặp lại.

Cô không kịp đáp lại, nước biển lạnh lẽo đã tràn ngập vào tất cả khe hở của chiếc xe.

Tầm mắt hoàn toàn trong hoàn cảnh tối tăm, cô theo bản năng ngừng hô hấp.

Khoảng chừng hai đến ba giây, tư duy đọng lại, nước biển từ bốn phương tám hướng dồn nén về phía cô, trong nháy mắt làm cho cô có chút trở tay không kịp.

Trong lúc cô giãy dụa nín thở, cô đột nhiên cảm giác được một đôi tay có lực nâng cô lên, không ngừng đẩy cô chui ra ngoài cửa xe.

Từ nhỏ kỹ năng bơi lội của cô rất tốt, nhưng nước biển quả là lạnh thấu xương, trong khi tầm mắt không nhìn rõ, cô dùng hết toàn lực bơi lên mặt biển, khó khăn lắm mới tiếp xúc với không khí trong lành.

“Bên này.” Cô vừa mở miệng hít thở không khí trong lành, thanh âm của Kha Khinh Đằng truyền đến từ bên trái.

Cô nghiêng đầu, phát hiện đồng hồ trên tay của Trịnh Ẩm đã phát sáng ở phía trước đang giúp họ làm đèn dẫn đường, bơi đến ven biển bên kia.

“Bơi theo hướng của Trịnh Ẩm, em có thể kiên trì không?”

Anh nhìn cô, trầm giọng hỏi.

Cô trầm mặc hai giây, làm ra tư thế bơi tự do tiêu chuẩn, rồi bơi qua người anh, “Đùa à.”

Anh cũng không nói nữa mà bơi theo cô, tư thế như là bảo vệ cô, cùng nhau bơi đến phía trước.

Cùng lúc đó, xe đuổi theo bọn họ đã đến vách núi, Robinson nhìn bóng dáng của bọn họ rời xa, mắng chửi một câu.

“Đội trưởng, nên làm sao bây giờ?” Hai tên đặc công may mắn còn sống sót ở bên cạnh lo lắng lên tiếng hỏi, “Lần này tổn thất nhiều người như vậy, cấp trên nhất định sẽ tức điên mất!”

Chỉ thấy Robinson trầm mặc một lát, cong khoé miệng rồi nói, “Bước tiếp theo ôm cây đợi thỏ, tôi tin có một ngày nào đó con thỏ sẽ không còn đôi mắt.”

***

Kỳ thật vào loại thời điểm này, thử thách cũng không phải là kỹ năng bơi, mà là có thể chịu đựng nước biển lạnh thấu xương hay không.

Doãn Bích Giới vừa điều chỉnh hô hấp cùng cách bơi lội của mình, vừa quan sát mặt biển, khoảng chừng mười phút sau tại đường ven biển xuất hiện một chiếc du thuyền.

“Lên du thuyền kia.” Lúc này Kha Khinh Đằng nói ở phía sau cô.

Trước mắt là đích đến cuối cùng, cô cắn chặt răng, dùng tốc độ nhanh hơn bơi đến phía trước.

Rốt cục, cách chiếc thuyền ngày càng gần, Trịnh Ẩm đã xoay người lên thuyền, lúc này Trịnh Ẩm và Trịnh Đình thả xuống một sợi dây thừng hướng đến phía cô, “Chị Bích Giới, giữ chặt dây thừng!”

Cô đưa tay nắm chặt dây thừng, nhanh chóng được kéo lên du thuyền, Kha Khinh Đằng ở phía sau cũng đồng thời rời khỏi mặt biển.

“Kha tiên sinh, Doãn tiểu thư, khăn mặt.” Trịnh Đình lập tức đưa đến hai chiếc khăn mặt.

Doãn Bích Giới gần như lạnh cóng đến sắc mặt trắng bệch, cô vừa dùng khăn lau người ướt sũng, vừa nhìn Kha Khinh Đằng ở bên cạnh cho dù rơi xuống nước vẫn trầm tĩnh.

“Bọn họ đến rồi?”

Lúc này, trong khoang thuyền truyền đến một giọng nam biếng nhác.

Cùng với giọng nói trong veo này là một dáng người cao gầy, diện mạo của người đàn ông trông tinh xảo hơn phụ nữ, anh ta cầm ly rượu từ khoang thuyền đi ra.

“Vị này chính là người phụ nữ của Kha lão đại à? Xin chào,” cô thấy người đàn ông kia coi nhẹ ánh mắt sắc bén của cô, anh ta đã vươn tay bắt tay cô, “Tôi là Phong Trác Luân, bạn tốt nhiều năm của người đàn ông của cô.”

Không đợi cô bỏ tay ra, người đàn ông tên là Phong Trác Luân còn nói tiếp, “Nghe nói hai người vừa mới lắc xe?”

Cô hơi sặc cổ họng, cùng Kha Khinh Đằng gần như đồng thời mở miệng, lạnh lùng nói, “Lắc không thành.” Doãn Bích Giới và Kha Khinh Đằng gần như cùng lúc nói ba chữ này, sau khi nói xong, cô nhướng mày, anh cũng nhìn cô với ý sâu xa.

Ánh lửa bắn ra bốn phía, Trịnh Đình, Trịnh Ẩm và Phong Trác Luân ở đây đều như có cảm giác nghẹn lời tại cổ họng, hơn nữa khuôn mặt tuấn tú xinh đẹp của Phong Trác Luân quả thực giống như là diễn kịch.

“Cái gì? Cái gì lắc không thành?” Lúc này Dell cầm ly rượu đi ra khỏi khoang thuyền, nghi hoặc dùng tiếng Trung trúc trắc hỏi.

Phong Trác Luân thấp giọng ho khan, vỗ vai Dell nói, “Người Mỹ các anh không hiểu đâu, tôi dùng ví dụ khác, là muốn gắn ốc vít vào nhưng tua vít bị hỏng vì yếu tố bên ngoài, cho nên chưa kịp gắn vào…”

“Vì sao muốn gắn ốc?” Dell hiển nhiên không đuổi kịp đoạn này, nghi ngờ mà sờ ót.

Trịnh Ẩm trợn mắt há hốc mồm vì lời giải thích hèn hạ không có giới hạn của Phong Trác Luân, cô nắm lòng bàn tay ướt đẫm đứng tại chỗ.

Vẻ mặt Doãn Bích Giới cũng như nuốt phải ruồi bọ, lại có chút nhịn không được mà nổi gân xanh.

“Da lại ngứa à?” Lúc này Kha Khinh Đằng trả khăn mặt cho Trịnh Đình, lạnh như băng nhìn Phong Trác Luân.

Phong Trác Luân xua tay liên tục, “Kha lão đại, đừng như vậy, cậu phải nhớ chúng ta là bạn tốt nhiều năm…”

“Nói thêm một chữ nữa.” Trong nháy mắt Kha Khinh Đằng đi tới bên cạnh anh ta, trong lời nói không có chút ấm áp nào, “Tôi liền ném cậu vào Địa Trung Hải cho cá ăn.”

“Cá sao nỡ ăn người đẹp như hoa là tôi?” Phong Trác Luân trả lời chầm chậm.

…..

Tất cả mọi