XtGem Forum catalog
Trời Đất Tác Thành

Trời Đất Tác Thành

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328295

Bình chọn: 8.5.00/10/829 lượt.

ói với cậu ta, cái gì mới gọi là thê nô (nô lệ cho vợ) chân chính.”

“Không phải cậu sao?” Kha Khinh Đằng ngồi xuống mép giường, bắt đầu ăn phần bữa sáng của mình.

“Không không không…” Trần Uyên Sam lắc đầu liên tục, “Làm sao có thể so với cậu.”

“Em đề nghị đừng ai khiêm tốn cả.” Nghiêm Thấm Huyên cười đề nghị, “Không bằng chờ đến cuối năm tụ tập, cùng nhau so sánh một lần?”

“Không cần so sánh,” Doãn Bích Giới ăn bữa sáng, gương mặt không chút thay đổi đã ngắt lời, “So với tình cảm buồn nôn, Kha Khinh Đằng chẳng bằng Trần Uyên Sam; so với dạy dỗ loli, Kha Khinh Đằng chẳng bằng Đan Cảnh Xuyên; so với đùa giỡn bỉ ổi, Kha Khinh Đằng chẳng bằng Phong Trác Luân; đương nhiên đàn ông của em họ Đan Cảnh Xuyên tớ chưa từng gặp qua, nhưng dù thế nào, Kha Khinh Đằng cũng sẽ không đi cạnh tranh danh hiệu kia đâu.”

“Phải, không cần cạnh tranh, tôi hào phóng nhường cho người xứng đáng.” Kha Khinh Đằng cũng mặt không thay đổi mà bổ sung.

Hai người một bàn dùng lời nói cao minh hỗ trợ nhau, cơ hồ khiến cho Trần Uyên Sam và Nghiêm Thấm Huyên nghe thấy mà ngây người, bọn họ trầm mặc hồi lâu rồi mới đứng lên, tỏ vẻ muốn rời khỏi phòng bệnh này.

Khi hai vợ chồng nhà họ Kha liên hợp lại, bọn họ tìm tới cửa thăm hỏi, không phải là tự tìm cái chết sao…



Sau khi bọn Trần Uyên Sam rời đi không lâu, Trịnh Ẩm tiến vào phòng bệnh.

“Chị Bích Giới,” Trịnh Ẩm đến cạnh giường, nhìn cô, ánh mắt cười cong lên, “Kha tiên sinh cùng với anh em và Arthur có việc cần nói, họ đang ở ngoài cửa.”

“Ừm.” Cô gật đầu, ra hiệu Trịnh Ẩm ngồi xuống mép giường.

Trịnh Ẩm ngồi xuống, nằm sấp cạnh cánh tay cô, ánh mắt lộ ra vui mừng, “Nhìn thấy tinh thần chị chuyển biến tốt đẹp, em rất vui.”

Có một số người trời sinh như là mặt trời nhỏ, có khả năng luôn mang đến cảm giác ấm áp cho người bên cạnh, Trịnh Ẩm chính là một cô gái như vậy.

Cô nằm kê trên gối, thoáng cười, vươn tay sờ tóc Trịnh Ẩm.

“Chị Bích Giới, chị có muốn biết tình huống đã xảy ra tại bãi biển Somalia ngày đó không?” Lúc này Trịnh Ẩm đột nhiên lên tiếng, hỏi cô.

“Được.” Thực ra Doãn Bích Giới vĩnh viễn không thể quên được chuyện ngày đó trên du thuyền, nhìn thấy dáng vẻ của Trịnh Đình và Trịnh Ẩm bị trói áp giải vào trong, chỉ cần nghĩ lại sẽ cảm thấy hết sức đáng sợ, nhưng bởi vì cô lo lắng trong lòng Trịnh Ẩm có bóng ma nên vẫn chưa hỏi.

“Ngày đó ở tại bàn đàm phán, Kha tiên sinh rốt cuộc bán danh sách tài nguyên dầu mỏ cho thế lực bên Kazakhstan, lúc ấy em và anh không hề biết đó là diễn cho Dell xem, cho nên sau khi Kha tiên sinh đi tìm chị, tụi em bị Dell và đặc công liên bang hắn mang vào vây quét, thật sự trong nháy mắt không hề chuẩn bị, bó tay không có biện pháp.”

Trịnh Ẩm thuật lại từng câu từng chữ, vẻ mặt lại lộ ra chút đau thương, “Bởi vì tuyến phòng ngự của chúng ta ở bãi biển rất vững chắc, chưa từng nghĩ tới sẽ có kẻ phản bộ nội ứng ngoại hợp, ngày đó người của chúng ta chết đi gần hai phần ba, em đi theo Kha tiên sinh nhiều năm như vậy, chỉ gặp một lần thảm bại bó tay chịu chết, em tận mắt nhìn thấy rất nhiều người chết trước mặt em, máu chảy thành sông…”

Cô cẩn thận lắng nghe, có thể tưởng tượng cảnh tượng của lúc ấy, càng có thể tưởng tượng anh em họ Trịnh đi theo Kha Khinh Đằng nhiều năm chưa bao giờ nếm trải thất bại, áp lực và đả kích trên tinh thần họ khi bị nguy hiểm ập xuống thổi quét tất cả.

“Sau đó em biết, tuy rằng Kha tiên sinh đã nổi lòng nghi ngờ Dell, nhưng bởi vì tình bạn nhiều năm mà không đề phòng toàn bộ, để Dell thừa cơ, cho nên em và anh chẳng trách chuyện Kha tiên sinh không nói trước cho tụi em biết.” Trịnh Ẩm lắc đầu, “Ngay cả em cũng không nghĩ đến Dell sẽ phản bội, có thể cuối cùng vì không phải là người chung một quốc gia, vĩnh viễn không thể hình thành tình bạn không có gì phá được.”

“Nhưng may là Arthur chống lại thử thách.” Doãn Bích Giới nghe đến đó, an ủi mà véo mặt Trịnh Ẩm, “Tuy rằng anh ta là kì ba, nhưng anh ta không hổ thẹn với nhiệm vụ Kha Khinh Đằng giao cho anh ta, dồn đến chết sau đó hồi sinh, hiện tại chúng ta đều tốt, không phải sao?”

Trịnh Ẩm nghe thấy tên Arthur, liền nhịn không được mà bật cười, “Dạ, còn nữa…chị Bích Giới, em muốn chính miệng nói với chị, em và anh thật sự rất cảm ơn chị đã ở bên cạnh Kha tiên sinh.”

Trên thế giới này, chỉ có người phụ nữ như Doãn Bích Giới kiên cường lại quả quyết, dũng cảm mà không sợ, mới có thể xứng với tình yêu duy nhất của Kha Khinh Đằng, không bao giờ phụ lòng.

“Đúng rồi, chị Bích Giới,” Trịnh Ẩm như là đột nhiên nhớ tới gì đó, từ trong tay áo lấy ra một tờ giấy đã được gấp lại, rồi đưa vào lòng bàn tay cô, “Đây là Cảnh Trạm nhờ em chuyển cho chị trước khi anh ta rời khỏi bệnh viện.”

“Cảnh Trạm?” Cô sửng sốt, “Anh ấy đi rồi?”

“Vâng ạ,” Trịnh Ẩm gật đầu, “Sáng nay khi chị và Kha tiên sinh còn chưa thức dậy thì anh ta đã đi rồi, cũng không nói cụ thể là đi đâu.”

Ngày đó trong phòng bệnh, Cảnh Trạm và Kha Khinh Đằng còn giằng co với nhau ở trước mặt cô, cô thở dài một hơi, nhẹ nhàng mở tờ giấy.

Trang giấy thuần trắng, mặt trên chỉ có một hàng chữ ngắn ng