ũng không chối từ.
Chỉ cần cô bằng lòng mở miệng nói chuyện với anh.
“Cậu nghỉ ngơi cho tốt, ngày mai tớ lại cùng Huyên Huyên đến đây với cậu.” Dung Tư Hàm nói tạm biệt với cô.
Thần sắc cô như cũ vẫy tay với Dung Tư Hàm, mặt mày nhìn qua có chút buồn ngủ, hình như là muốn ngủ.
Ra khỏi phòng bệnh, Kha Khinh Đằng dựa theo chỉ thị của cô tiễn Dung Tư Hàm đi gọi xe, mấy ngày nay anh gần như không rời khỏi phòng bệnh của cô tấc nào, căn bản chưa từng rời nửa bước, tại cửa phòng còn có thuộc hạ với tư thế sẵn sàng.
Cùng Dung Tư Hàm đi ra thang máy, vừa mới tiến vào đại sảnh của bệnh viện, anh đột nhiên dừng lại bước chân.
“Sao vậy?” Dung Tư Hàm bị anh làm hoảng sợ.
Khuôn mặt anh trong nháy mắt nổi lên sương mù, dường như nghĩ tới gì đó, cuối cùng một bước cũng không tiến về phía trước.
“Rốt cuộc anh sao thế?” Thấy anh không nói lời nào, cô lại hỏi một câu.
“Cô ấy cố tình đuổi tôi đi.”
Vài giây khiến người ta ngạt thở, anh đột nhiên xoay người, bước nhanh trở về thang máy.
Anh sớm nên nghĩ đến.
Nhiều ngày trôi qua như vậy lần đầu tiên thái độ cô khác thường mở miệng nói chuyện với anh, mục đích chính là vì thả lỏng cảnh giác của anh, sau đó cô bảo anh tiễn Dung Tư Hàm đi gọi xe, biết anh nhất định sẽ đồng ý, cũng chính là cho cô cơ hội làm chuyện cô muốn làm.
Rời khỏi.
Cô muốn rời khỏi anh.
Trời tháng mười hai, gần như lạnh đến mỗi một tấc của cơ thể, mà khi Kha Khinh Đằng xông vào thang máy, cả người đã sắp bị mồ hôi ướt đẫm.
Dung Tư Hàm cũng phản ứng rất nhanh chóng, lúc anh quay đầu lại thì cô cùng chạy trở về.
Thang máy đến tầng thượng, hai người đều có vẻ mặt đáng sợ lao ra thang máy, sức lực bàn tay mở cửa phòng bệnh của Kha Khinh Đằng gần như có thể làm lõm cánh cửa.
“Rầm” một tiếng, anh lao vào phòng bệnh, nhìn thấy trong phòng quả nhiên không có một bóng người, chăn trên giường hơi vén lên, còn dư lại hơi ấm.
Mà cánh cửa đi thông với đường an toàn cũng mở ra.
Cánh cửa mở ra, gió tức khắc gào thét, như là cây gậy rơi xuống đầu anh.
Gian khổ hai mươi chín năm anh đều mặt không biến sắc mà ứng phó, anh nhìn thấy quá nhiều cảnh tượng đáng sợ cũng không dao động, nhưng trong mấy ngày này, sự phớt lờ và khép kín của cô đối với anh, lại có thể khiến anh hoảng hốt lo âu đến mất đi lý trí.
Anh không sợ cô khóc lóc làm loạn, lại càng không sợ cô đánh mình, anh chỉ muốn nhìn thấy cô đi ra khỏi bóng ma của lỗ đen này, anh bằng lòng gánh vác tất cả đau khổ, chỉ cần nụ cười của cô.
Kha Khinh Đằng cảm thấy chính mình hiện tại không còn cách nào suy nghĩ, càng không có cách bình tĩnh, anh không tìm thấy cô, cô cứ như vậy lặng lẽ rời khỏi anh, sau đó mất đi bóng dáng.
Anh thật sự muốn điên rồi.
“Đừng nóng vội.” Dung Tư Hàm thấy cảnh tượng như vậy, khuôn mặt cũng nghiêm túc, “Chúng ta dọc theo đường an toàn đi xuống, chia nhau tìm, cậu ấy bị thương, sẽ chưa đi quá xa, hẳn là vẫn còn ở trong bệnh viện.”
Kha Khinh Đằng hít sâu một hơi, gật đầu một cái, vừa định muốn chạy tới ngoài cửa trước, lại đột nhiên nghe được chút tiếng vang.
Tiếng vang này hình như là tiếng nước.
Vừa rồi trong đầu là một mớ hỗn độn, anh không cẩn thận xem xét căn phòng, lúc này mới phát hiện, phòng vệ sinh ở chỗ rẽ dường như bị anh quên mất.
Nghe được tiếng nước kia trong lòng anh run lên, đi qua thì thấy cửa phòng vệ sinh quả nhiên khép hờ, anh dùng sức vươn tay đẩy ra, cánh cửa “Ầm” một tiếng nện trên vách tường.
Cô ở đây.
Tập trung nhìn vào, cảm giác treo ở giữa không trung không thể rơi xuống của anh vừa rồi từ từ biến mất, nhưng lại trở thành cảm giác đau khổ hơn, như là bị người ta đè trong nước ngạt thở.
Dung Tư Hàm ở phía sau cùng sang đây, khi nhìn thấy cảnh tượng trong phòng vệ sinh, cô lui ra sau hai bước, giơ tay che miệng mình.
Phải, cô ở trong này, cô không rời khỏi phòng bệnh.
Thế nhưng trời lạnh như vậy, trong phòng vệ sinh căn bản không có hệ thống sưởi ấm, cô lại một mình ngồi bất động dưới vòi tắm hoa sen trong phòng, ôm đầu gối, mặc cho nước trong vòi hoa sen phun lên người cô.
“Bích Giới…” Tiếng nói của Dung Tư Hàm có chút nghẹn ngào mà mở miệng gọi cô.
Cô ngẩng đầu lên, nhìn thấy bọn họ, nhưng vẫn không hề động đậy, vẻ mặt như gỗ cây.
Khi nãy nói chuyện cùng bạn gái thân cô hoàn toàn khác, giờ phút này cô tựa như người mất đi hồn phách.
Cũng có thể nói, đây mới là biểu hiện của tâm trạng chân thật nhất trong mấy ngày tỏ vẻ bình tĩnh.
Nhìn vài giây, lúc này Kha Khinh Đằng mặt không thay đổi mà vươn tay cởi bỏ áo khoác ngoài.
Anh ném áo khoác xuống đất, nhẹ nhàng ra hiệu với Dung Tư Hàm ý bảo cô rời đi.
Sau đó, anh đóng cửa lại.
Trong tiếng nước không ngừng chảy, anh hướng đến phòng tắm vòi sen.
Trên người anh mặc áo sơ mi và quần tây sạch sẽ, nhưng anh cứ như vậy mà đi vào, mặc cho vòi hoa sen giội nước trên người anh cũng không tắt vòi.
Anh nhìn thấy cô cuộn mình ngồi dưới đất, anh ngồi cạnh cô, cùng cô dựa sát vào nhau.
“Bích Giới,” giờ phút này trong ánh mắt anh đã không còn một chút lạnh lùng và cao ngạo của trước đây, anh vươn cánh tay vòng qua ôm người Doãn Bích Giới đang không ng