Pair of Vintage Old School Fru
Trời Đất Tác Thành

Trời Đất Tác Thành

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328450

Bình chọn: 9.00/10/845 lượt.

ăn một ngụm cháo, Doãn Bích Giới lắc đầu với Nghiêm Thấm Huyên tỏ ý mình không đói bụng, cô quay đầu nhìn về phía Dung Tư Hàm, “Cao cao gầy gầy.”

Trần Uyên Sam vóc dáng cường tráng, Đan Cảnh Xuyên vì là cảnh sát nên càng vạm vỡ hơn một chút, cao gầy cũng chỉ có mỗi Phong Trác Luân.

“Ồ, tớ biết rồi, chính là người có dáng vẻ rất giống phụ nữ.” Vẻ mặt Dung Tư Hàm bình tĩnh, “Sao thế?”

Cái câu “dáng vẻ rất giống phụ nữ”, suýt chút nữa khiến Doãn Bích Giới phun ra cháo vừa nuốt xuống, một hơi sặc cổ họng, cô liền ho khan lên.

“Cậu chậm một chút.” Nghiêm Thấm Huyên buông chén, giúp cô xoa lưng, “Hàm Hàm nói gì đó? Cậu gấp đến mức thế sao…”

Doãn Bích Giới lắc đầu, gương mặt tái nhợt, chỉ giơ ngón cái lên với Dung Tư Hàm.

“Cậu muốn làm bà mối ư?” Dung Tư Hàm không khước từ lòng tốt mà tiếp nhận tán thưởng của cô, “Tấm lòng tớ xin nhận, nhưng đối với đàn ông có bộ dạng xinh đẹp tớ không có thiện cảm, không có cảm giác an toàn.”

Doãn Bích Giới dịu xuống, uống ngụm trà, rồi chầm chậm nói, “Bản lĩnh giường chiếu của anh ta rất tốt… Có thể tốt hơn nhiều tất cả đàn ông mà cậu đã gặp qua.”



Lần này, tới phiên Dung Tư Hàm suýt nữa bị sặc chết tươi.

“Anh ta qua lại giữa ở hai nơi Hồng Kông và Pháp, là nhà thiết kế trang sức, cũng là anh em của Kha Khinh Đằng.” Nhắc tới tên Kha Khinh Đằng, thanh âm của Doãn Bích Giới dừng một chút, nhưng nhanh chóng khôi phục như thường, “Cho dù không thể làm tình nhân, cũng có thể làm bạn bè, anh ta rất biết chơi, phỏng chừng có thể mang đến chút sắc thái khác biệt trong cuộc sống luật sư buồn tẻ của cậu, có thể để Kha Khinh Đằng giúp hai người giới thiệu một chút.”

Dung Tư Hàm thấy cô nói chuyện, thấy cô hình như thật sự vì mình làm mối mà tâm tình có vẻ tốt hơn, vì không làm phật ý cô, Dung Tư Hàm dứt khoát đồng ý, “Được.”

Ba người nói chuyện một lúc, bởi vì trong nhà có việc nên Nghiêm Thấm Huyên rời khỏi trước, Dung Tư Hàm vẫn tiếp tục nói chuyện với Doãn Bích Giới.

Nghiêm Thấm Huyên xách theo bình thủy ra khỏi phòng, vừa đóng cửa lại thì nhìn thấy gương mặt không hề gợn sóng của Kha Khinh Đằng, suy nghĩ một chút, cô nói với anh, “Bích Giới gặp chúng tôi, cảm xúc hình như không tệ lắm.”

Quả thật không tệ, chẳng những mở miệng nói chuyện, còn cười thản nhiên, cũng thường thường nói những lời sắc bén trêu chọc, gần giống như lúc trước khi bị thương.

Kha Khinh Đằng nhìn cô, qua một lúc lâu, thản nhiên nói, “Cám ơn.”

“Không cần,” Nghiêm Thấm Huyên lắc đầu, còn nói, “Từ nhỏ Bích Giới chính là một cô gái rất kiên cường và độc lập, hiện tại anh là người gần gũi cậu ấy nhất, thậm chí còn thân thiết hơn là bạn tốt chúng tôi, cho nên thái độ của cậu ấy với anh thường thường không theo đạo lý nhất, tôi nghĩ, nếu người gặp phải chuyện này chính là tôi, có thể tôi sẽ hoàn toàn sụp đổ, chính vì Bích Giới rất kiên cường, cậu ấy chấp nhận tất cả, tôi nghĩ rằng cậu ấy không những cần thời gian để xoa dịu, mà càng cần anh ở bên cậu ấy.”

Nghiêm Thấm Huyên vì có quan hệ với Trần Uyên Sam mà từng gặp Kha Khinh Đằng ở Nhật Bản, trước đây ấn tượng của cô về người đàn ông này chính là có chứng ghét phụ nữ, vô cùng lạnh lùng và mạnh mẽ, nhưng ai ngờ phong thủy vừa chuyển, anh ta lại trở thành người đàn ông của bạn thân cô, vì vậy dù cho thế nào, cô hy vọng bọn họ tốt đẹp.

“Cụ thể làm như thế nào, tôi cũng không rõ ràng, nhưng tôi hy vọng anh có thể bao dung tất cả của cậu ấy.” Nghiêm Thấm Huyên nghiêm túc nói, “Bởi vì cho dù cậu ấy làm gì với anh, chỉ vì cậu ấy rất quan tâm đến anh.”

Đôi mắt thâm sâu của Kha Khinh Đằng lúc này hơi nổi ánh sáng nhàn nhạt, trầm mặc một hồi, anh nói một tiếng “Được.”

***

Nghiêm Thấm Huyên đi không bao lâu, sau khi anh cùng Trịnh Đình và Arthur đã khỏi bệnh nói chuyện một lúc thì mở cửa phòng tiến vào trong.

Trong phòng bệnh có tiếng nói chuyện nhỏ nhẹ, mơ hồ còn kèm theo vài tiếng cười khẽ khàn khàn, anh nghe thấy trong lòng hơi khẽ động.

Anh cảm thấy mình thật lâu đã không nhìn thấy nụ cười của cô.

Doãn Bích Giới đang cùng Dung Tư Hàm nói chuyện, nhìn thấy thân ảnh của anh xuất hiện ở cạnh giường, thế nhưng cô không còn vẻ hờ hững của mấy hôm trước, còn cong khoé miệng nói với anh, “Anh đã đến rồi.”

Nụ cười nhạt thản nhiên kia nhất thời làm cho ngón tay anh hơi run rẩy.

“Ừm.” Anh khàn khàn lên tiếng, ánh mắt vẫn nhìn cô chăm chú, “Khát không?”

Cô lắc đầu, liếc nhìn Dung Tư Hàm ở bên cạnh rồi lại hỏi anh, “Hôm nay Phong Trác Luân có đến đây không?”

“Cậu ta tạm thời có việc, đã quay về Hồng Kông.” Anh đáp, “Có thể sau đó sẽ trở về.”

“Ồ.”

Cô nhìn qua có vẻ tiếc nuối, Dung Tư Hàm ngược lại an ủi cô, “Không sao, có thể bảo Kha Khinh Đằng đưa số liên lạc ở Hồng Kông của anh ta, tớ trực tiếp hẹn gặp mặt anh ta tại Hồng Kông cũng được.”

Cô gật đầu, một lát sau nói với anh, “Anh tiễn Hàm Hàm giúp cậu ấy gọi một chiếc xe nhé, hôm nay cậu ấy không lái xe đến.”

Đây là lần đầu tiên cô nói nhiều như vậy với anh trong mấy ngày nay, Kha Khinh Đằng cảm thấy vui mừng và ngạc nhiên không rõ lý do, anh nghĩ hiện tại cho dù cô yêu cầu mình giúp cô làm gì, anh chết c