XtGem Forum catalog
Trầm Vụn Hương Phai

Trầm Vụn Hương Phai

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3210274

Bình chọn: 9.00/10/1027 lượt.

hông kém gì mình, à không, là thông minh không kém gì mình, phải suy

tính cẩn thận một phen mới được.

Thật ra con người ta ai cũng đều có điểm yếu, chỉ cần theo đúng phương hướng lần ra manh mối là có thể

một đòn đánh gục đối phương.

Nhưng mà điểm yếu của Đường Châu là cái gì mới được cơ chứ?

Nàng nhớ điểm yếu của Tử Lân là sợ người khác biết được chân thân của mình

là một con rùa núi, điểm yếu của Đan Thục là sợ quỷ, điểm yếu của Dư

Mặc, hmm, chỉ cần không phải là yêu cầu gì quá đáng, Dư Mặc đều sẽ giúp

nàng đi làm, cũng chính vì vậy mà đã vỗ béo cái thói há miệng chờ sung

rụng của nàng.

Mà Dư Mặc hiện giờ lại đang ở đâu? Liệu có được bình an hay không?

Tuy nắm trong tay bảy đến tám phần khẳng định hắn đã thoát khỏi hiểm cảnh,

nhưng nàng vẫn còn lo lắng vì hai ba phần chưa dám quả quyết kia. Mà

Đường Châu lại rất kín miệng, từ cái miệng kín như bưng của hắn chuyện

gì cũng không moi móc được.

Nhan Đàm đau đầu muốn chết, chỉ đành

chống cằm lên gối, nhắm mắt dưỡng thần. Nhưng bầu không khí xung quanh

thật sự quá tốt quá dễ chịu, thế nên chỉ mất có một lúc sau, nàng đã lại ngủ thiếp đi mất.

Chú thích:

(1) khai quang ngọc hồ lô:

hồ lô ngọc đã trải qua nghi thức Khai Quang (“mở mắt”). Theo quan niệm

của nhiều người thì tượng Phật, những vật phẩm Phật giáo hoặc phong thủy sau khi được khai quang sẽ trở nên linh nghiệm hơn hẳn.

Vũ lực không phải chìa khóa hóa giải vấn đề, tự cổ chí kim, những tình huống dĩ nhu thắng cương là nhiều không kể xiết.

Nhan Đàm lên kế hoạch bắt đầu mổ xẻ tên thiên sư trẻ người non dạ này, chi

li đến từng chân tơ kẽ tóc. Nàng dịch người qua sát thành hồ lô rồi giơ

tay gõ lên đó: “Đường Châu?”

Đường Châu giọng nói lờ mờ khẽ ‘ừ’ một tiếng, nghe có vẻ như vừa mới ngủ dậy chưa được bao lâu.

Đây gọi là nắm bắt được thời cơ tối ưu, sớm một chút là đã quấy nhiễu giấc

ngủ của hắn, chắc chắn nàng sẽ bị dời lịch đem đi luyện đan sớm hơn,

muộn một chút thì hắn đã hoàn toàn tỉnh táo, muốn gạ gẫm bắt chuyện cũng không còn dễ dàng nữa.

Nhan Đàm buông giọng nhỏ nhẹ, chậm rãi

lên tiếng: “Đạo thuật của ngươi cao minh như vậy, nhất định là có danh

sư chỉ dạy nhỉ?” Đào tạo ra được một tên đồ đệ thế này, vị danh sư kia

tuyệt đối không phải hạng xoàng, tốt nhất là loại tính khí kì dị, cổ hủ

hà khắc, có bản lĩnh khiến cho đệ tử cất tiếng ai oán ngập ngụa chất

chồng.

“Sư phụ của ta là một vị thế ngoại cao nhân, bản tính có

chút cổ quái. Ngươi hỏi chuyện này làm gì?” Đường Châu giọng nói vẫn còn khàn khàn thuận miệng đáp.

“Sư phụ ngươi chắc là rất ghét yêu tinh bọn ta hả?”

“Không phải ghét, mà là thống hận.” Hắn khẽ cất lời, “Trước khi xuất gia người vốn dĩ còn có thê tử hài nhi. Một ngày nọ từ bên ngoài trở về nhà, phát hiện cả vợ lẫn con đều đã bị yêu quái ăn sạch, chỉ còn lại hai bộ xương trắng.”

Nhan Đàm khóc không ra nước mắt. Từ nhỏ Đường Châu đã

tiếp nhận loại giáo huấn như thế nào, không cần nghĩ cũng đã rõ rành

rành ra đấy, hy vọng đập tan xiềng xích nô lệ của nàng vì thế bỗng trở

nên xa tít mù khơi. Nàng nghĩ ngợi một thoáng rồi lựa lời mở miệng:

“Nhưng mà, không phải cứ là yêu thì sẽ làm việc xấu đâu.” Ví dụ như nàng đây nè.

Qua một lúc sau Đường Châu mới lên tiếng: “Cũng có thể, chỉ là ta chưa gặp qua.”

Nhan Đàm hận không thể rống lên mà rằng, yêu tinh lương thiện thuần khiết

kia sớm đã gần ngay trước mắt đây rồi, chỉ là đã bị ngươi nhốt trong hồ

lô không thể nhìn thấy ánh sáng mặt trời. Đột nhiên nghe tiếng Đường

Châu tiếp lời: “Còn nhớ con nhền nhện tinh ta bắt được đầu tiên mà ta đã kể với ngươi không? Khi đó ta thấy nó đáng thương nên đã đem thả ra

ngoài, kết quả việc đầu tiên nó làm sau khi thoát ra chính là phản công

đánh trả lại ta.”

Nhan Đàm thở dài, cảm thấy bản thân đã không

còn hy vọng sống sót, giọng nói ỉu xìu: “Thì ra là vậy. Thế trong lòng

ngươi thì sao, có phải cũng giống như sư phụ mình, thống hận yêu tinh

chúng ta?”

“Vấn đề ngươi muốn hỏi cũng hơi bị nhiều rồi đó. Từ

hôm nay trở đi mỗi ngày chỉ được phép hỏi ba câu, trả lời hay không xem

ta tùy hứng.” Nghe giọng hắn dường như đã tỉnh ngủ hẳn: “Nếu ngươi là

muốn thuyết phục ta thả ngươi ra, vẫn là không nên hao tâm tổn sức nữa

đi, mấy trò rẻ tiền này ngươi cũng không phải kẻ đầu tiên làm thử đâu.”

Nhan Đàm áp sát người vào vách hồ lô, không nhịn được lên tiếng: “Trong này

tối thui tối hù, ta làm sao biết được khi nào trời tối lúc nào trời

sáng, thế nào mới là qua hết một ngày?”

Đường Châu thờ ơ đáp

nhạt: “Ngươi cứ tự mình mò mẫm mà tính đếm canh giờ, để lỡ ráng chịu.

Được rồi, hôm nay ngươi đã hỏi đủ ba câu.”

Nhan Đàm nghiến răng

nghiến lợi ‘hứ’ một tiếng rõ to, chỉ nghe Đường Châu ung dung cất giọng

chế giễu: “Ngươi cứ tiếp tục mà hứ như vậy, cẩn thận coi chừng bị trẹo

mũi đấy.”

Nhan Đàm tức tối nắm chặt tay đấm vào hồ lô, đấm được

hai đấm bỗng nhoẻn miệng cười. Bất kể ra sao, hiện tại xem như cũng đã

có chút tiến triển. Chỉ cần còn thời gian chính là còn hy vọng, tình

cảnh gian nan hơn nàng còn bình an vô sự độ qua được, Nhan Đàm quyết

không tin mình bước